".....” Cảm nhận được sự lạnh lùng của mẹ, Bảo Nhạc phiền muộn dự định lại tìm người khác tâm sự, nhưng trong nhà này làm gì còn ai chứ, cậu chỉ có thể tìm đến Ellen.
Nhưng mà cậu ta lại là một tôi tớ trung thành. Cậu ấy có những biểu hiện đầy đủ nhất của một tôi tớ trung thành, cậu chủ không sai, cậu chủ không có phạm sai lầm mà là do cậu ta làm không tốt. Cho nên cậu chủ đi hẹn hò, còn cậu ấy thì sẽ ở đây để làm việc. Anh ta ở trong phòng phụ ở nhà Bảo Châu, lúc này trên bàn đã có một đống tài liệu. Bảo Nhạc gõ cửa đi vào, tặng cho cậu ấy một ly trà sữa, do nhà cậu tự làm, Ellen mỉm cười nói cảm ơn, Bảo Nhạc nhìn những tài liệu đó, nghẹn họng nhìn xa xăm:
"Lúc anh đến đây người trống không mà sao bây giờ lại nhiều tài liệu như vậy chứ?"
Ellen đẩy đẩy mắt kính, vô cùng nghiêm túc:
"Chúng tôi rời đi lâu như vậy, quay về rồi cũng sẽ có rất nhiều chuyện phải làm. Bây giờ tôi xử lý rõ ràng một ít, lúc trở về chỉ cần phân phó xuống dưới là được"
Bảo Nhạc: Sao lại giống cách thức làm việc của chị gái em thế này?"
Chị gái cậu cũng làm như vậy.
Ellen mỉm cười, nói:
"Bây giờ cậu còn có thể tự tay làm lấy, sau này chuyện làm ăn lớn hơn một chút rồi thì có thể phải làm chung với nhiều người khác nữa.
Bảo Nhạc gật đầu:
"Vậy cũng phải..."
Hai người cùng làm công việc trong xí nghiệp về văn hóa bắt đầu trò chuyện cùng nhau, mà ở một nơi khác, Bảo Sơn và Bảo Châu lái xe đến rạp chiếu phim, hai người đã mua vé từ sớm, mặc dù đã quen của quen nẻo nhưng chẳng qua là do bọn họ đã lo xa quá nhiều, trời lạnh như vậy đâu có mấy ai đi ra ngoài lúc 8 giờ tối chỉ để tới xem một bộ phim đã công chiếu hai năm kia chứ.
Thật ra cũng có nhưng mà cực kỳ ít.
Cho nên bọn họ tới xem phim, tính hết cả rạp cũng không có đến 10 người, thật sự là rất vắng.
Bảo Sơn và Bảo Châu sau khi tới nơi thì vào trong phòng chiếu phim, lựa chọn vị trí ngồi chính giữa màn hình, hàng ghế ở giữa, nhưng bọn họ quan sát xung quanh thì mới phát hiện ra, rất nhiều người không chú ý đến điều này.
Mọi người đều ngồi lung tung, mà buổi tối những người tới xem Lư Sơn đều là những cặp đôi đang yêu nhau, cũng chưa chắc là mọi người thật sự muốn xem phim, bọn họ đều ngồi ở hàng ghế cuối cùng, vậy thì Bảo Sơn và Bảo Châu vẫn còn quang minh chính đại hơn bọn họ nhiều. Tâm hồn hai người này như củ cải trắng vậy đó.
Tuy nhiên hai người họ ngồi riêng biệt như vậy cũng có điểm tốt, xung quanh đều không có người, nói chuyện gì cũng không ai thèm để ý, hiện tại rạp chiếu phim đều là ghế cứng nhưng mà vẫn có thể dựa được, Bảo Châu nói giỡn:
"May mà em mặc áo bông lớn thế này, nếu không thì sẽ đau mông lắm” Bảo Sơn cười nói:
"Hơn hai năm nữa là sẽ được cải tiến tốt hơn thôi.” Anh nói:
"Lần này anh về nước chẳng phải là để sửa sang lại sản nghiệp nhà anh sao? Ông nội anh có duy nhất một cái viện điện ảnh, anh cảm thấy trong huyện chúng ta cũng có loại này, đây là kết quả sau khi cẩn thận xem xét mới biết được. Không nhất thiết phải trang trí mọi thứ quá đẹp, nhưng hiện tại khắp nơi đều mục nát hết rồi, anh đã từng thắc mắc tại sao chú hai với chú ba không tranh giành nơi này. Hóa ra khi anh đến tiếp nhận thì anh đã hiểu được, bọn họ sợ phải bỏ tiền ra trang trí lại.
Hai người ở bên ngoài có vài lời không tiện nói thẳng nhưng Bảo Châu cũng nghe ra được ý của anh là gì.
“Tuy bây giờ có thể nói Hong Kong hiện đại hơn chúng ta một chút, nhưng rốt cuộc cách......” Vài thập niên.
Bảo Sơn cảm thán:
"Cho nên anh lập tức biết mình trước giờ nghĩ sai rồi, anh phải điều chỉnh lại ý tưởng thôi” Anh dựa vào ghế ngồi, coi ghế cứng ở rạp chiếu phim như ghế của cậu chủ, anh nói:
"Nhưng mà anh vẫn rất tin tưởng vào bản thân.
Bảo Châu nhướng mày, ngay sau đó bật cười:
"Nếu anh làm không tốt thì em sẽ cười nhạo anh"
Bảo Sơn sâu xa:
"Em biết vì lý do gì mà anh nguyện ý nhượng bộ, muốn có sản nghiệp ở Hong Kong không? Chính là vì anh tin tưởng mấy năm nay sẽ phát triển. Cái anh lấy không chỉ là viện điện ảnh mà còn là đất đai. Tuy hiện tại sản nghiệp ở nước ngoài đáng giá hơn nhưng mà 5 năm, 10 năm nữa thì vẫn chưa biết được. Hơn nữa người càng lạc hậu thì ngược lại càng có tinh thần đấu tranh. Cho nên trong nước sẽ phát triển rất nhanh chóng, mà niên đại này thì ngành giải trí ở Hong Kong phát triển rất mạnh mẽ, vì vậy anh không thèm tranh chấp với bọn họ làm gì, anh tình nguyện được phân chia sớm xong rồi dọn đi. Mặc kệ là công ty giải trí hay công ty xe buýt, tất cả đều là do anh yêu cầu."
Bảo Châu nhìn về phía Bảo Sơn:
"Vậy anh hãy cố lên nhé. Bảo Sơn mỉm cười:
"Anh sẽ cố gắng, em cũng phải như vậy nha.
Bảo Châu búng tay một cái, hai người mới nói chuyện được mấy câu ngắn ngủi thì rất nhanh bộ phim đã bắt đầu, phong cảnh Lư Sơn đẹp như tranh vẽ, Bảo Châu vừa xem phim vừa cảm thán:
“Phim này đúng là không tệ mà Bảo Sơn:
"Vậy lần sau khi anh quay lại đây, chúng ta đi Lư Sơn chơi được không?"
Bảo Châu cười:
"Đợi khi nào anh rảnh đi rồi nói chứ đừng có tính sớm làm gì"
Bảo Sơn mỉm cười, nói:
"Được thôi"
Tuy bộ phim bọn họ xem đã chiếu được hai năm rồi, nhưng hiện tại khi xem lại cảnh hôn nhau vẫn làm cho người ta chấn động, nam chính và nữ chính hôn môi nhau, toàn bộ rạp chiếu phim cũng truyền đến âm thanh “hít hà. Còn Bảo Sơn và Bảo Châu thì ngồi bất động như núi.
Bảo Châu không biết là đang nhớ tới cái gì nữa nhưng lại bật cười. Bảo Sơn nghiêng mắt nhìn cô, anh cũng đang nghĩ đến chuyện gì đó, hai người cùng nhau trưởng thành và lớn lên chính là như thế, chỉ cần liếc nhau là có thể tâm linh tương thông biết ngay đối phương đang vì chuyện gì mà cười vui sướng."