Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 609: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Chúng ta trả lại cái TV đi, cái này..... Thích Ngọc Tú:

"Anh à, lẽ nào chỉ có anh được tốt với em, em không thể tốt lại với anh sao? Nếu nhà em không có tiền, em nhất định không mua mấy món đồ giá trị thế này đâu, nhưng mà anh cũng biết đó, bản thân em làm buôn bán có tiền. Nhà xuất bản của Bảo Châu làm rất hiệu quả và lợi nhuận cũng rất tốt. Mua cái này không đáng giá bao nhiêu đâu mà. Anh đừng có lải nhải với em nữa, cứ nghe theo em đi.

Từ khi làm buôn bán, Thích Ngọc Tú ngày càng thêm giỏi giang, nói chuyện cũng tương đối quyết đoán hơn trước.

Cô ấy phân phó:

"Chị dâu, chị xem thử cái TV này nên đặt ở chỗ nào thì nói Bảo Nhạc sắp xếp cho mọi người, nhà em ở thủ đô TV đều là do Bảo Nhạc sắp xếp"

Chị dâu cả:

"Hả? À, ừ ừ chị biết rồi.

Chị dâu hoảng hốt chạy vào nhà, bắt đầu chỉ huy, nhưng thật ra đều là dựa vào bản năng. Anh cả Thích chỉ tay vào một cái túi lớn có đủ loại pháo hoa, nói:

"Cái này......"

Bảo Châu:

"Cháu mua cho mấy bé nhỏ chơi vào dịp tết.

Cô thích nhất là ăn tết, thích nhất là không khí lúc ăn tết.

Cô nói:

"Mọi người nhanh tay lên nào, đừng lo tán gẫu nữa, trời lạnh quá chúng ta mau thu dọn đồ trước đi"

“Còn đây là cái gì vậy hả?"

Bảo Châu:

"Cháu cũng không biết nữa, tất cả đều loạn hết cả lên rồi.

Anh cả Thích thấy cô xoa tay, nói:

"Bên ngoài lạnh lắm, cháu vào nhà trước đi, mấy thứ này cứ để mọi người dọn dẹp cho."

Anh cả Thích:

"Sao lại mua nhiều thịt heo như vậy chứ?"

Thích Đại Bảo vội vàng nói:

"Bác cả, Bảo Châu mua cả nửa con heo, suýt chút nữa là xe không đủ chỗ để chở về, cuối cùng cháu phải ôm thịt heo về nhà.

Hắn nuốt nước miếng:

"Giữa trưa chúng ta ăn chút thịt heo đi ạ?

Anh cả Thích:

"...... Được thôi!"

Con gái lớn nhà anh cả vừa trải qua chuyện ly hôn, bây giờ đã không còn chỉ vì tuổi tác hay xinh đẹp mà vui sướng như lúc trước, bây giờ cô ấy đã trầm ổn hơn rất nhiều, nhỏ giọng nói:

"Cha, cô hai cho nhiều đồ như vậy, chúng ta làm sao đáp lễ lại đây?"

Anh cả Thích đương nhiên hiểu được, em gái mình tặng thì sẽ không muốn bọn họ đáp lễ.

Anh cả nói:

"Trước tiên cứ như vậy đi, sau này chúng ta sẽ báo đáp lại cô hai con"

“Ông ngoại ơi có nhiều kẹo như vậy, bọn cháu có thể ăn không?"

Anh cả Thích cười:

"Đương nhiên là được rồi.

Nhà anh cả Thích có tổng cộng 5 đứa cháu, ba đứa cháu gái ngoại, còn có hai đứa cháu nội, một trai một gái.

Anh cả Thích nói:

"Đứa nào cũng đều có phần cả"

Mấy đứa bé vỗ tay vui vẻ.

Niềm vui của trẻ con chỉ đơn giản như vậy thôi.

Anh cả Thích:

"Các cháu mau chóng vào nhà đi, nhìn xem TV có coi được hay không."

Mấy đứa nhỏ chạy nhanh như chớp, lúc này Bảo Nhạc đã cài đặt TV xong, hình ảnh lên rất rõ nét. Các bạn nhỏ đều rất kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi, mắt cứ dán vào màn hình, kêu lên một tiếng:

"Trong TV có người đấy ạ.

Bảo Nhạc chủ động điều chỉnh thử một vài đài truyền hình, nói:

"Xem cái này được không?"

Trong TV đang phát tin Bến Thượng Hải, một thiếu nữ cầm ô đi dưới trời tuyết lập tức mê hoặc mọi người:

"Cô gái này thật là xinh đẹp quá đi.

Bảo Châu trêu chọc:

"Còn xinh đẹp hơn cháu sao ạ?"

Chị dâu cả nhà họ Thích:

"..."

Chị dâu cả biết mình không nên nói chuyện, chị dâu cả lại xem TV, rồi lại nhìn Bảo Châu, do dự thật lâu, cuối cùng cũng đành phải nói:

"Vẫn là cháu đẹp hơn nhiều"

Sự thật thì chị dâu cả cảm thấy cô gái trong TV xinh đẹp hơn.

Bảo Châu cũng đẹp nhưng là người trong nhà thì sẽ không cảm thấy đẹp mấy.

Nhưng mà người ta mới vừa tặng TV, chị dâu cả đành nói lời trái lương tâm để khích lệ Bảo Châu.

“Cháu là đẹp nhất.

Khóe miệng Bảo Châu cong lên, Bảo Sơn nhìn nữ diễn viên trong TV, lại nhìn Bảo Châu, nói:

“Đương nhiên là Bảo Châu đẹp hơn rồi ạ?

Trên đời này không có ai xinh đẹp bằng Bảo Châu.

Bảo Nhạc nhìn thấy vẻ rối rắm của mợ cả, lại nhìn vẻ chân thành của anh trai cậu, cậu không nhịn được mà bật cười ha ha.

Cười đủ rồi, cậu lại nói:

"Đúng rồi ạ, năm nay tết có ăn liên hoan tiệc tối Tết Âm Lịch.

Đây là lần đầu tiên tổ chức liên hoan tiệc tối Tết Âm Lịch, tiệc sẽ được cử hành vào buổi tối 30.

“Liên hoan tiệc tối Tết Âm Lịch sao?"

Bảo Nhạc:

"Đúng vậy ạ, báo chí đều đưa tin cả rồi ạ"

“A, như thế này thật đúng là tốt quá. Chị dâu cả cứ nói mãi, cũng không biết là nói TV thật tốt quá hay là nói liên hoan tiệc tối Tết Âm Lịch thật tốt quá, tóm lại cả người đều vô cùng hưng phấn. Lúc này anh cả Thích và những người khác đều đã dọn đồ xong, năm nay ăn tết thì mấy thứ này bản thân không cần đi mua nữa.

Thích Ngọc Tú muốn đi nấu cơm nhưng bị anh cả Thích ngăn lại, nói:

"Chuyện nấu cơm trong nhà này là của anh, không ai được phép cướp lấy.

Con gái anh cả cũng phụ giúp một tay cho nên rất nhanh đã làm xong một bàn lớn đồ ăn, Ellen không phù hợp với cuộc sống ở đây nhưng anh ta cũng khá tò mò và vui vẻ.

Tuy mới tới đây một thời gian ngắn nhưng anh ta rất thích đồ ăn Trung Quốc.

Quả nhiên đồ ăn Trung Quốc ở nước ngoài giống như là một trò đùa, không hề ngon lành một chút nào nhưng thật sự phải tới đây mới biết được, cao thủ ở dân gian nấu món nào cũng có hương vị thật tuyệt.

Nhưng mà vì có sự hiện diện của Ellen, mấy đứa nhỏ cứ tò mò quan sát mà không chịu ăn.

Bảo Sơn:

"Mọi người cứ xem như anh ta không tồn tại đi ạ"

Anh cả Thích:

"Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một người nước ngoài.

Anh cả Thích và Bảo Sơn không quen thuộc, nhưng anh cả vẫn chủ động:

"Lần này cháu trở về là có ở lại......"

Bảo Sơn:

"Cháu sẽ lại rời đi, nhưng mà nhất định sẽ thường xuyên qua lại giữa hai nơi."