Đã lâu lắm rồi cô không có cảm giác điên cuồng mua sắm như vậy, Bảo Châu rất hứng thú, nói:
“Còn cả pháo hoa nữa, mỗi loại tôi đều lấy hai cái, còn cái loại lớn này tôi cũng muốn..."
Bảo Nhạc:
"...... Quả nhiên là phong cách của chị gái em.
Một lần mua là tràn lan đại hải.
Bảo Châu quay đầu lại:
"Mọi người đem chất đồ lên xe đi, sau đó quay lại lấy tiếp nha.
Hai tên khuân vác Bảo Nhạc và Thích Đại Bảo yên lặng làm theo lời Bảo Châu.
Còn Bảo Sơn và Bảo Châu mua sắm rất sung sướng, chẳng mấy chốc đã chất đầy cốp xe, sau đó hai người tính tiền, đây là lần đầu tiên giám đốc Điền nhìn thấy có người mua đồ ăn thức uống và pháo mà tiêu tốn đến bốn con số.
Nhìn thấy bọn họ mua sắm trong nháy mắt mà không cần nhìn giá như vậy, làm cho ông còn đang hoài nghi về thế giới loài người.
Tuy giám đốc Điền cũng là người có kiến thức rộng rãi nhưng đương nhiên sẽ có những người có nhiều hiểu biết hơn.
Gần đến tết Nguyên Đán, mọi người bắt đầu đến mua hàng tết rất đông, chính vì như vậy, tuy lầu hai không đông người nhưng lầu một thì vẫn đầy ắp biển người.
Không biết có phải do bọn họ đã quá nhập tâm vào việc mua sắm hay không, mà tất cả mọi người ngoài kia mua hàng trông rất bình tĩnh.
Giám đốc Điền thấy bọn họ mua xong rồi nên đưa mấy người bọn họ đi ra ngoài, nói:
"Đi thong thả nhé, có cần gì thì mọi người cứ tìm đến tôi"
Bảo Sơn:
"Được thôi ạ, cảm ơn ngài.
Giám đốc Điền:
"Không cần khách sáo đâu"
Mấy người bọn họ lên xe, bây giờ di chuyển đến chợ bán thức ăn.
Giám đốc Điền hốt hoảng đi vào trong, cậu em vợ của giám đốc Điền bán quầy pháo ở lầu một, hắn nhìn theo hướng bọn họ, giọng điệu vô cùng mộng ảo:
"Cô gái ấy lớn lên thật xinh đẹp” Giám đốc Điền:
"Cậu tém tém lại một chút đi, cậu còn không xứng để xách dép cho người ta"
Cậu em vợ không phục:
"Em có chỗ nào mà không xứng chứ? Em có công việc chính thức ở Cung Tiêu Xã đó."
Giám đốc Điền cười lạnh:
"Anh kêu cậu đọc nhiều sách vô, xem nhiều báo mà cậu không nghe, nếu mà cậu có học vấn một chút cũng không đến mức đầu óc trống rỗng như thế này. Cậu nghĩ thử xem, người ta dám tiêu tiền phung phí như vậy, lẽ nào là người bình thường được sao?” Cậu em vợ ngập ngừng:
"Vậy, vậy là phá của......” Giám đốc Điền:
"...... Đầu óc của cậu đúng là toàn nghĩ gì đâu không"
“A, em nhớ ra rồi, vào lần khôi phục thi đại học năm ấy cô ấy là Trạng Nguyên đại học khoa xã hội, em nhớ rất rõ” Tuy Bảo Sơn thi cũng rất tốt, nhưng thật sự thì mọi người ấn tượng với Bảo Châu hơn, dù sao thì cô cũng là con gái mà. Bây giờ con gái đi học không nhiều bằng con trai, càng đừng nói đến chuyện có thể lấy được thành tích tốt như vậy.
Chị gái bán ở quầy pháo bên cạnh cũng nói:
"Tôi nhớ rõ cô ấy, có một cậu em trai ở nhà hàng xóm của tôi từng nhắc đến cô ấy một lần, nói là lúc ấy mọi người có thể thi đậu đại học ít nhiều là nhờ cô ấy giúp đỡ họ học bổ túc. Bây giờ nhắc tới ai cũng đều nói anh em bọn họ thật sự là người tốt. Tuy nhiên lúc ấy có người lại nói anh trai cô ấy chỉ là được nhận nuôi, sau đó thì tìm lại được người thân nên đã đi ra nước ngoài"
Một địa phương nhỏ thì không có tin tức gì quá hot, giống như chuyện Bảo Sơn tìm được ông nội của mình rồi đi nước ngoài cũng đã là một tin tức rất hot rồi.
Giám đốc Điền:
"Vậy...... Vừa rồi người bên cạnh cô ấy còn không phải là... ?"
"Má oi!"
“Trời ơi, anh ta thật sự đã trở lại rồi sao? Những người này không phải đã từng nói nhà bọn họ ngốc, uổng công nuôi dưỡng người khác để rồi người ta bỏ đi nhất định không trở về nữa hay sao?"
“Đúng là nói bậy mà, rõ ràng anh ta đã trở về rồi đó......"
Bọn họ bàn luận sôi nổi từ nãy đến giờ, còn ở một diễn biến khác thì Bảo Sơn và Bảo Châu cũng mua rất nhiều đồ ở chợ bán thức ăn, mua đã rồi mới chịu về nhà. Lúc xe chạy vào trong sân thì đã gần giữa trưa.
Thích Ngọc Tú cảm thán:
"Mẹ còn cho rằng các con phải mua cả một ngày trời lận đó, thật đúng là con nghiện mua sắm mà” Ngay cả con gái nhà anh cả Thích cũng đã tan tầm luôn rồi, con gái lớn nhà anh cả Thích làm công việc thời vụ ở đây. Còn em trai cô ấy thì dựa vào quan hệ nên được điều lại đây, sau đó thì có công việc chính thức.
Cả đám người đều đi vào sân, Bảo Châu:
"Mọi người muốn trò chuyện thì chờ một chút nữa nha!
Bây giờ chúng ta soạn đồ ra trước đã."
“Con đã mua những gì vậy?"
Bảo Châu:
"Rất nhiều đồ luôn đó mẹ, cậu cả dọn đến nhà mới, dọn nhà là một chuyện vui, làm sao chúng ta có thể không mua quà mừng tân gia cho được chứ ạ?"
Thích Ngọc Tú giơ ngón tay cái tán thưởng bọn họ, Bảo Châu đắc ý mỉm cười, cô mà làm việc thì mẹ cô không thể không yên tâm được. Thích Đại Bảo kêu:
"TV màu nữa ạ, bọn họ còn mua một cái TV màu ạ?
“Cái gì cơ!” Anh cả Thích rống lên:
"Các cháu đang làm cái gì thế này! Sao các cháu có thể tiêu tiền phung phí như vậy, các cháu....."
Thích Ngọc Tú:
"Anh cả à, anh cũng đừng chỉ đứng đó nhìn vậy chứ, mau đến đây giúp tụi em khuẩn vào đi"
Cả nhà anh cả Thích đều có chút hốt hoảng, nhưng nhìn trong xe còn có mấy cái thùng chất đầy đồ, cả người đều ngây dại ra, đáng nhẽ phải ra giúp họ dọn đồ vào nhà nhưng mà không hiểu sao người cứ bị ngây ra đó.
Giống như đang bị dính vào dưới sàn nhà vậy.
Thật sự là bọn họ không thể hiểu nổi tại sao lại mua nhiều đồ như vậy.