Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 604: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Cô, cô hai phải không?” Hắn lại nhìn sang bên cạnh thấy:

"Em trai, em gái? Sao mọi người lại về đây cả rồi?"

Người này không phải ai khác mà chính là con trai cả của cậu em út của Thích Ngọc Tú - Thích Đại Bảo.

Thích Đại Bảo cũng không ngờ lại có thể gặp được cô hai ở đây, cô hai đã về đây từ lúc nào thế? Hơn nữa...... Hắn nhìn Bảo Sơn, đôi mắt trừng lên giống như chuông đồng:

"Bảo... Bảo, Bảo Sơn em, em trai đây ư? ?? A a a! Em từ nước ngoài về rồi sao? ?? ? Mẹ ơi, có phải anh gặp quỷ không vậy?"

Hắn khiếp sợ muốn điên mất rồi.

Bảo Sơn cười:

"Đúng vậy, em đã trở về."

Anh bất chợt nhớ tới khi còn nhỏ, một mình Thích Đại Bảo dẫn theo em trai, em gái tới cửa nói ‘muốn làm ăn kiếm tiền, chỉ đơn giản là đổi màn thầu. Còn nhớ hắn từng dẫn bọn họ đến thám hiểm ở miếu hoang, kết quả bọn họ bắt được một con thỏ......

Bảo Sơn mỉm cười tiến lên, ôm lấy Thích Đại Bảo, đưa tay vỗ vỗ lưng hắn, nói:

"Mấy năm nay anh vẫn khỏe chứ?"

Thích Đại Bảo:

"Thôi em đừng làm vậy, người anh dơ......"

Bảo Sơn bật cười:

"Người một nhà mà so đo cái gì, anh đây là...... ?? ?"

Thích Đại Bảo lập tức nói:

"À à, ông bà nội kêu anh đem dưa chua tới nhà bác cả, anh dự định ăn sáng một chút rồi đi qua đó. Chứ tới đó xin ăn cơm thì bác gái cả không vui” Hắn kích động:

"Không ngờ lại gặp được mọi người.

Mỗi năm Thích Đại Bảo đều có thể gặp cô hai và Bảo Châu, Bảo Nhạc, nhưng rất nhiều năm rồi hắn không gặp Bảo Sơn, hơn nữa mấy năm nay Bảo Sơn đã thay đổi không ít, hắn nói:

"Má ơi, anh cảm thấy cô hai và em trai, em gái họ đều như là người thành phố, nhưng mà vừa nhìn thấy em thì thấy khác hẳn ngay, vừa nhìn đã biết là kẻ có tiền"

Bảo Sơn bật cười:

"Anh nói bậy bạ gì đó, tới đây cùng nhau ngồi nói chuyện chút đi, đợi lát nữa chúng ta đi cùng nhau"

Thích Đại Bảo:

"Được, được thôi.

Tròng mắt Thích Đại Bảo nhìn dáo dác xung quanh, nói:

"A má ơi, em còn dẫn theo người nước ngoài à?"

“Cậu ấy tên là Ellen Ellen lập tức nói:

"Chào cậu"

“Má ơi tên này còn nói được tiếng Trung Quốc à?"

Thích Đại Bảo cũng không cảm thấy ngượng ngùng, mở to mồm cắn bánh quẩy, nói:

"Lần này mọi người về đây để ăn tết sao?"

Nếu là ăn tết thì có hơi sớm quá phải không?

Hắn biết cả nhà cô hai ai cũng đều rất bận rộn.

Thích Ngọc Tú lắc đầu:

"Không phải đâu, chúng ta trở về để tảo mộ"

Cô ấy nói:

"Cháu ăn từ từ thôi đừng để bị nghẹn.

Thích Đại Bảo:

"Tại cháu kích động quá.

Người này vẫn là trước sau như một, lúc nào cũng có tinh thần vui vẻ như vậy.

Thật ra Bảo Sơn và Thích Đại Bảo qua lại không nhiều lắm, một năm chỉ gặp nhau một lần, vậy thì làm sao có thể quen thuộc được chứ? Tuy nhiên cũng là người trưởng thành cả rồi, bản thân rời xa nhà cũng đã lâu, hiện tại trở về gặp được nhau như vậy thì phải đáng vui mừng chứ sao.

Bảo Châu ngước mắt nhìn Bảo Sơn, trong lòng cảm thấy anh trai mình có vẻ thích cười hơn so với trước kia.

Tuy lúc vừa trở về thì thoạt nhìn không phải như vậy. Nhưng trên thực tế giống như anh đặc biệt rất thích cười.

Cô đang nhìn anh thì đột nhiên Bảo Sơn nhìn lại, ánh mắt hai người chạm vào nhau, anh nhếch miệng cười với Bảo Châu.......

Thích Đại Bảo là một người sôi động, một người có thể diễn được cả ngàn tập Tình Đầu Khó Phai.

Suốt đường đi hắn vẫn liên tục nói không ngừng, cho nên mặc dù chưa tới nhà anh cả của Thích Ngọc Tú thì cô cũng đã biết được tại sao ở nhà chị dâu cả vẫn thường hay nổi giận. Thích Đại Bảo:

"Vốn dĩ anh cảm thấy bác cả là nhằm vào anh, nhưng hôm đó anh nghe thấy bác ấy mắng con trai, anh mới phát hiện, không phải bác ấy nhằm vào anh. Anh còn nhớ khi còn nhỏ gặp bác ấy, bác ấy rất ôn nhu, quả nhiên con người là giỏi ngụy trang nhất.

Lúc này Bảo Châu nghiêng mắt nhìn về phía Thích Đại Bảo, đột nhiên hỏi:

"Cậu cả nói như thế nào vậy ạ? Mợ cả vẫn luôn như vậy hay sao ạ? Hay là đột nhiên trở nên như vậy?” Thích Đại Bảo:

"Đương nhiên là bác cả sẽ bảo là đột nhiên rồi, nhưng mà anh lại không tin đâu?

Bảo Châu tính thử tuổi tác của mợ cả, nhỏ giọng nói thầm:

"Chắc không phải là mợ cả tới thời kỳ mãn kinh chứ ạ?"

Là một đứa con gái, Bảo Châu vẫn có chút lưu ý về chuyện này, dù sao cô cũng có mẹ, cho nên khi Thích Đại Bảo nhắc tới, cô đã thoáng nghĩ đến chuyện này, cô nhỏ giọng nói thầm vào tai mẹ. Thích Ngọc Tú vừa nghe con gái phân tích thì cảm thấy cũng có lý.

Còn Thích Đại Bảo thấy bọn họ thì thầm, gãi đầu, nói:

"Sao hai người lại còn nói thầm với nhau như thế?"

Tuy nhiên không có ai để ý đến hắn, nhà anh cả Thích Ngọc Tú ở trong huyện, vốn dĩ gia đình anh cả cũng muốn trở về thôn sống cùng cha mẹ, nhưng không ngờ rằng cha mẹ thì lại không muốn ở cùng.

Đúng lúc có người bạn cũ của anh cả nghe được trong huyện có nhà muốn bán nên đã tiện hỏi mua giúp. Nhà này thì không có lầu, chỉ là một nhà dân bình thường, người nhà bọn họ cũng khá đông, nếu ở nhà lầu thì chắc chắn sẽ không tiện, cứ ở như hiện tại thật ra còn tốt hơn.

Tất cả đồ đạc và mọi thứ ở đây được bảo quản rất kỹ nên cái nào cũng trông vô cùng mới. Anh cả nhìn thấy cả nhà Thích Ngọc Tú trở về, trong lòng kích động không nói nên lời. Sau ngần ấy năm thì mấy đứa nhỏ đều đã trưởng thành hết rồi, những người này cũng dần dần già đi không ít, tóc anh cả đều đã bạc hết rồi, nhưng vừa nhìn thấy em gái đến thì đã khoe khoang:

“Bây giờ anh vẫn còn tiếp tục học chữ đó nha.

Thích Ngọc Tú:.. Thật vậy sao?"

Anh cả có chút đắc ý:

"Còn em thế nào rồi?"

Thích Ngọc Tú:

"Em cũng khá tốt."