Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 603: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Cả nhà Thích Ngọc Tú chẳng qua cũng chỉ là về lại nhà cũ của mình thì cần có người dẫn đường làm gì chứ. Tuy nhiên chủ nhiệm Tiết đã có ý tốt như vậy, bọn họ cũng không nỡ từ chối.

Bọn họ không cần người nhưng mà cần xe để di chuyển.

Bởi vì chủ nhiệm Tiết đồng ý cho mượn xe vậy nên mọi thứ cũng trở nên tiện hơn rất nhiều. Người mà chủ nhiệm Tiết tìm chính là con trai của bạn ông ấy, cậu ấy công tác ở bộ võ trang, còn giúp bọn họ mượn được xe, đã vậy còn lái xe tới đón người.

Thật ra đây là lần đầu tiên cậu ấy được gặp người nước ngoài, nhìn thấy Ellen bản thân cậu còn rất kinh ngạc. Suốt dọc đường đi, Ellen dường như đã quen với ánh mắt của mọi người chăm chú nhìn mình, cậu ta mỉm cười nhún vai, nói vô cùng tự tin:

"Chắc hẳn là do tôi quá đẹp trai.

Cái tính hài hước này của anh ta không ai có thể lý giải được.

Người tới đón bọn họ là một cậu con trai họ Phạm, đồng chí Phạm lái xe đưa bọn họ đi, nói:

"Mấy ngày nay xe này sẽ để cho mọi người dùng, mọi người có yêu cầu gì thì cứ nói với tôi là được, tôi công tác ở bộ võ trang thành phố, mọi người cứ trực tiếp tới thành phố tìm tôi. Nếu mọi người cần đổ xăng thì cầm cái phiếu này đến trạm xăng dầu trong huyện là được.

Cậu ấy cầm một sấp giấy tờ giao cho Bảo Sơn:

"Cái này là giấy tờ chứng minh để mọi người sử dụng xe, còn cái này là phiếu đổ xăng, còn đây là địa chỉ và số điện thoại của tôi"

Bảo Sơn:

"Được lắm, cảm ơn cậu.

“Không cần khách sáo đâu cậu Lôi. Cậu ấy chủ động cầm giúp hành lý, nói:

"Đi thôi, để tôi đưa mọi người đi."

Bảo Sơn từ chối, lắc đầu nói:

"Không cần đâu, chúng tôi sẽ tự lái xe, hơn nữa chúng tôi cũng rất quen thuộc với nơi này, không cần cậu phải cất công đi theo đâu?

Đồng chí Phạm nghĩ như vậy cũng có lý, gật đầu nói:

"Được vậy thì tốt rồi"

Cậu ấy mỉm cười, nói:

"Vậy tôi cũng không làm phiền mọi người nữa, tôi đi trước đây"

Hai bên tạm biệt nhau, Thích Ngọc Tú nói:

"Có vẻ như chúng ta chỉ cần mỗi xe"

Bảo Châu:

"Vốn dĩ chính là như vậy mà, quả nhiên có xe sẽ tiện hơn rất nhiều"

Cô cười tủm tỉm:

"Để con lái xe cho"

Thích Ngọc Tú:

"Vẫn nên để mẹ lái thì hơn, con làm sao quen đường xá bằng mẹ"

Mấy người bọn họ cùng nhau lên xe, Bảo Sơn ngồi ở vị trí ghế phụ, nhìn ra ngoài cửa sổ, nói:

"Nơi này thay đổi nhiều quá.

Trước kia lúc bọn họ còn học cấp ba, trong huyện vẫn chưa phồn hoa như vậy, nhưng bây giờ đã hoàn toàn khác trước, mới sáng sớm tinh mơ mà khắp nơi đều là âm thanh rao hàng, Bảo Sơn nói:

"Chúng ta tìm một chỗ ăn sáng trước đi ạ"

“Được thôi."

Bảo Sơn:

"Con rất nhớ mùi vị sữa đậu nành và bánh quẩy"

Anh ở nước ngoài đã lâu không được ăn bữa sáng truyền thống kiểu Trung Quốc, cũng may bây giờ đúng lúc là thời gian ăn sáng, cách đó không xa có một cái sạp, Thích Ngọc Tú dừng xe lại, mấy người bọn họ cùng nhau xuống xe, mùa đông gió thổi rất lớn, cái sạp nhỏ được dựng lều xung quanh. Hiện tại vẫn có rất ít người lái xe, xe đạp đối với rất nhiều người mà nói đã là quý giá lắm rồi, chứ đừng nói đến là ô tô, hơn nữa bọn họ còn dẫn theo Ellen. Người này đi theo đến đâu cũng thu hút ánh nhìn của mọi người.

Mấy người bọn họ ngồi xuống.

Bảo Sơn mỉm cười:

"Tào phớ sữa đậu nành, bánh quẩy......"

Chủ quán bánh quẩy rất thiệt tình:

"Mọi người kêu nhiều như vậy ăn không hết được đâu"

Bảo Sơn mỉm cười:

"Cả nhà cháu có thể ăn hết đấy ạ?

Người bình thường làm sao mà biết được sức ăn của mẹ anh.

Anh cười nói:

"Bác đừng lo, sẽ ăn hết ngay thôi ạ.

Gió lùa vào cái sạp nhỏ, một cơn gió lành lạnh ập tới, Bảo Châu trực tiếp đút tay vào trong áo, nói:

“Quả nhiên cho tay vào trong túi áo như thế này mới thấy ấm áp làm sao."

Thoạt nhìn trông cô toát ra vẻ rất thời thượng, nhưng hành động này thì không thể nào thời thượng nổi.

Bảo Sơn cười nói:

"Bao tay của em đâu?"

Bảo Châu a một tiếng, nói:

"Em nhét vào trong túi để ngoài xe rồi"

Cũng may bữa sáng rất nhanh đã được mang lên, Bảo Châu bỏ thêm hành và rau thơm, nói:

"Nước canh tào phớ mặn là ngon nhất"

Thích Ngọc Tú:

"Lúc mẹ ở phương nam có gặp qua người húp nước canh ngọt.

Bảo Châu khiếp sợ trợn mắt:

"Mẹ nói cái gì cơ ạ! !!"

Cô suy nghĩ một chút về khẩu vị của mình, kiên định:

"Con cảm thấy nhất định vẫn là nước canh mặn ngon hơn"

Thích Ngọc Tú:

"Bọn họ không quen khẩu vị của chúng ta, ngược lại chúng ta cũng không quen khẩu vị của bọn họ.

Lúc đầu còn tranh luận về nước canh ngọt và nước canh mặn.

Không biết có phải do thoạt nhìn bọn họ không phù hợp hay không, mà bọn họ vừa tiến vào, những người khác đã không thể nào nói chuyện. Ngoại trừ nghe bọn họ nói chuyện thì cũng chỉ yên lặng quan sát nhóm người này.

Bị người khác nhìn chằm chằm vào mình khi ăn cơm, đâm ra khi ăn cũng không được tự nhiên cho lắm, tuy nhiên bọn họ đi xe một đêm nên bây giờ cũng đã đói bụng lắm rồi.

Thích Ngọc Tú không chút khách khí...... Ăn một “bớ” bánh quẩy, chắc phải đến 30 cái.

Người xung quanh:

"......

Thích Ngọc Tú lại uống sữa đậu nành và tào phớ, nói:

"Cuối cùng thì cái bụng này cũng đã được ăn no nê rồi."

Bảo Châu:

"Mẹ, mẹ ăn vậy đã đủ no chưa? Không đủ thì chúng ta lại kêu thêm. Thích Ngọc Tú lắc đầu:

"Không cần đâu, nhiêu đó là đủ rồi, trưa hôm nay chắc chắn dì cả con sẽ mời chúng ta ăn cơm, muốn trưa ăn được nhiều thì bữa sáng mẹ ăn lót dạ một chút là được rồi.

Người xung quanh:

"......

Ăn nhiều như vậy mà kêu là lót dạ một chút ư?

“Ông chủ, cho một chén sữa đậu nành, hai cái......"

Bảo Châu và bọn họ đang định tính tiền rời đi thì thấy có một người tiến vào, vừa vào đã đặt cái bao tải xuống, hắn gào to, ánh mắt hắn dừng lại trên người Thích Ngọc Tú, đột nhiên cổ họng có hơi nghẹn:"