Mà suy đoán từ hành động của mẹ cô thì bản thân Bảo Châu cũng hiểu được phần nào. Cô có chút tức giận rồi lại hóa tức giận thành động lực, Bảo Châu quyết định...... Lại ra thêm một bộ đề.
Tích góp từng chút, từng chút một, cô tiếp tục cho ra 100 đề luyện thi.
Bọn học sinh thấy vậy cũng phải run rẩy.
“Thùng thùng"
Tiếng đập cửa vang lên, Bảo Châu ngẩng đầu:
"Mời vào.
Bảo Nhạc bước vào, cậu ôm một chồng tài liệu đặt lên bàn, nói:
"Mệt chết em rồi đây này"
Cậu ngồi lên sô pha như một người không xương, lại nói:
"Chị đúng là xem em như lừa mà sử dụng ấy"
Bảo Châu:
"Chị thấy tinh thần của em còn khá tốt đó, chắc hẳn là vẫn còn năng lực, căn bản chưa tới mức mệt mỏi đâu"
Bảo Nhạc:
Hoá ra là chị muốn cho em tức chết đây mà.
Bảo Nhạc buồn bã nhìn trời, nói:
"Được thôi, em là em trai mà nên đành phải nhịn chị thôi"
Bảo Châu giơ một ngón tay lên, nói:
"Không phải bởi vì cái này à?"
Bảo Nhạc:
"Ý chị là bởi vì cái gì?"
Bảo Châu:
"Bởi vì chị cho em cơ hội chứng minh giá trị bản thân đó"
Bảo Nhạc:
Cậu ai oán:
"Chị......"
Bảo Châu bật cười, sau đó lật xem tài liệu Bảo Nhạc mang đến, cô nói:
"Tình hình kinh doanh của trường bên kia không bằng bên này Cô cúi đầu nhìn số liệu, nói:
"Dường như chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Bảo Nhạc:
"Đây là chuyện bình thường mà chị, vốn dĩ trường thứ hai không có diện tích lớn như bên này, hơn nữa rất nhiều người sau khi qua bên kia vẫn có khuynh hướng quay lại khu bên này, tuy chúng ta đã tuyên bố là giáo viên luân phiên giữa hai nơi, sử dụng cùng một giáo án, nhưng mọi người vẫn có một loại tiềm thức là tin tưởng công tác giáo dục bên này được làm tốt hơn.
Cậu chỉ ra một vài vấn đề, yêu cầu Bảo Châu xem số liệu:
"Nói tóm lại được như vậy đã là rất tốt rồi"
Bảo Châu đương nhiên hiểu được những lý lẽ này, nhưng cô vẫn hy vọng có thể làm tốt hơn, Bảo Châu nói:
"Em hãy tăng cường tuyên truyền đi, toàn bộ thị trường lớn như vậy, chúng ta phát triển mau một chút, sớm một chút chiếm đến thị trường tiền lãi, so cái gì cũng đều phải tốt hơn. Nếu trường thứ hai phát triển tốt, đầu năm sau chị còn muốn mở trường thứ ba.
Bảo Nhạc đoán được ý tưởng của chị gái mình, hơn nữa cậu cũng đã xem qua kế hoạch của chị gái, kế hoạch của chị gái cậu là trong vòng 3 năm sẽ mở 5 lớp học bổ túc ở thủ đô, đồng thời tiến vào chiếm giữ Thượng Hải.
Tuy thập niên 80 làm như thế vẫn còn sớm nhưng nếu làm công tác giáo dục luyện thi ở thành phố lớn thì vẫn có khả năng để phát triển.
Bọn họ hiện tại vẫn không thể nắm chắc được, phải chờ đến khi thị trường đi vào quỹ đạo, lúc đó sẽ mở ra một tương lai khác. Cho nên bây giờ họ gần như phải giành giật từng giây.
Bảo Nhạc:
"Được thôi, chuyện này em biết rồi, em sẽ mau chóng lập ra một chương trình để mở rộng tuyên truyền. Mặt khác em sẽ đi xem xét cửa hàng mới, à đúng rồi, chúng ta còn phải liên tục nhận thêm người"
Bảo Châu:
"Chị muốn lớp học bổ túc trở thành một ngôi sao năm cánh ở nhiều khu vực khác nhau, em hiểu không?"
Bảo Nhạc:
"Hiểu ạ!"
Cậu vuốt tóc, nói:
"Em sẽ mau chóng tiến hành ngay bây giờ đây!"
Cậu cảm thán:
"Mẹ cũng đã mở 3 cửa hàng rồi, hai người chúng ta chẳng lẽ còn không bằng một mình mẹ sao? Như vậy làm sao mà coi được cơ chứ Người trẻ tuổi cũng có lòng tự trọng rất cao!
Bảo Châu chống cằm cảm thán:
"Chị nghe mẹ nói xưởng quần áo của chị Chiêu Đệ cũng đang ăn nên làm ra.
Dừng lại một chút, nói:
"Thẩm An ở quê cũng đã làm ăn buôn bán rồi.
Đúng là mọi người đều đang rất nỗ lực, chúng ta vẫn là người đi học có kiến thức và có văn hóa, sao lại có thể để mình lạc hậu và thua kém được chứ.
Bảo Nhạc kinh ngạc trừng mắt:
"Đến Thẩm An còn biết nỗ lực sao ạ? Ơn giời, quả nhiên là em nỗ lực không đủ rồi. Em phải đi làm liền đây Bảo Nhạc lập tức đứng dậy, trong lòng hừng hực khí thế.
Ai mà có thể ngờ đến một người như Thẩm An có thể kích thích lòng kiêu hãnh trong cậu được chứ. Có phải cậu cũng quá hiếu thắng rồi đúng không?
Bảo Châu cũng đứng dậy theo, Bảo Nhạc quay đầu lại:
"Chị muốn đi ra ngoài sao?"
Bảo Châu liếc em trai:
"Buổi chiều chị muốn đến xưởng in một chuyến, em cho rằng chị lười biếng không chịu làm việc hay sao, chị cũng rất bận đó nha.
Giữa năm nay nhà bọn họ đã mua một chiếc xe hơi, ba mẹ con cùng đi học lái xe, dùng cái này đi tới đi lui cũng tiện hơn rất nhiều. Hiện tại xe chưa có những kiểu dáng thịnh hành của mấy thập niên sau, thời buổi này tương đối phổ biến nhất vẫn là Santana.
Nhà Bảo Châu đã chọn mua loại xe Santana.
Trước kia lúc còn hay lui tới với Khương Việt, khi ấy Bảo Châu còn nhỏ tuổi, cảm thấy ngồi xe mới là tốt nhất, người lái xe rất vất vả, hiện tại bản thân có xe rồi mới cảm thấy, quả nhiên lái xe cũng rất sung sướng.
Bởi vì nhà mình có xe nên hiện tại Bảo Châu cũng không ở trường luyện thi, đều sẽ lái xe đi đi về về căn nhà cấp bốn của mình.
Bảo Châu mau chóng xuống lầu lấy xe, sau đó lái xe đi tới xưởng in, nhà xuất bản của bọn họ chủ yếu làm tài liệu giáo trình, bọn họ hiện tại đang chiếm được ưu thế hơn so với nhiều người.
Mà xưởng in của bọn họ cũng không nhận đơn đặt hàng bên ngoài, họ chỉ làm theo tài liệu giáo trình mà bên mình đưa xuống sau đó xưởng bắt đầu in.
Thật ra nếu muốn ổn định phát triển lâu dài, thì cũng nên nhận thêm đơn đặt hàng ở bên ngoài. Dù sao nếu chỉ dựa vào nhà xuất bản của mình, một khi nhà xuất bản có vấn đề, như vậy xưởng in cũng sẽ chịu ảnh hưởng."