Sau khi cô trang trí lại bên nhà thuê này thật hoành tráng cho giống với bên kia thì đến lúc hết hạn cho thuê, cô sẽ phải trả lại nhà cho hắn, hắn lại có thể tiếp tục cho người khác thuê.
Mọi mặt hắn đều được hưởng lợi. Đến lúc đó đúng là cô đem bánh bao thịt cho chó ăn, có cho đi mà không có lấy lại.
Hơn nữa hắn có ý định bán nhưng lại nói với cô là cho thuê, có thể thấy được người này không chân thành.
Thích Ngọc Tú có nhiều kiến thức hơn rất nhiều người, trước kia ở trong thôn cũng có rất nhiều người ăn nói không ra gì, nhưng sau khi ra làm buôn bán mới phát hiện, người trong thôn thật sự không là gì cả, nhiều lắm là cũng chỉ nói mấy câu khó nghe.
Nhưng ở bên ngoài hành tẩu rồi thì mới biết, bất cứ nơi đâu cũng đều có người nghĩ cách tính kế người khác.
Chỉ tiếc là không thể tính kế cho người ta bị dồn vào đường cùng như muốn chết đi sống lại mà thôi.
Vốn dĩ cô cũng cảm thấy phiền với người này, lúc này mới bày ra vẻ mặt tươi cười, nói:
"Chủ tiệm Lý, tôi đây cũng biết là đề nghị của ông thật ra không tốt lành gì?
Thích Ngọc Tú không giống người khác, cô thích nói thẳng chứ không thích vòng vo chi cho mệt cả đôi bên.
“Chúng tôi đâu phải là kẻ ngốc, đến lúc này mà ông còn muốn tính kế hại người khác, cửa hàng của chủ tiệm Lý, tôi tự hỏi mình có khả năng đâu mà mua, muốn làm người tốt thì sẽ bị người khác tính kế, phong thuỷ nhà ông không tốt, ông lại không thành thật nói ra thì ai mà biết được trong nhà ông có cái gì mờ ám hay không, chắc chắn tôi sẽ không mua"
Chủ tiệm Lý đã gặp qua nhiều người ăn nói lắt léo, nhưng bây giờ gặp được Thích Ngọc Tú như vậy, thật là cảm thấy đau đầu. Người đàn bà này thật là......
“Thím Tú à, có chuyện gì vậy ạ?"
Lý Kiến Kỳ đến đây thì thấy Thích Ngọc Tú đang nói chuyện với chủ tiệm Lý ở nhà bên cạnh, Thích Ngọc Tú không phải lúc nào cũng ở đây, cho nên Lý Kiến Kỳ là người tiếp xúc nhiều nhất với chủ tiệm Lý.
Cậu lập tức tiến lên:
"Cơn gió nào thổi ông chủ Lý sang đây vậy ạ? Thế nào rồi? Nhà của ông còn chưa bán sao? Sao không tìm cao nhân sửa sang lại phong thuỷ đi! Bằng không cứ để như vậy thì đến lúc ông chết rồi cũng sẽ không kiếm được một xu nào đâu?
Chủ tiệm Lý:
"......
Những lời này nghe thật chướng tai.
“Cậu là một sinh viên, sao còn mê tín phong thuỷ như vậy?"
Lý Kiến Kỳ mỉm cười:
"Tôi tin khoa học, tôi cũng tin phong thủy, có ai nói không được tin vào những cái đó sao?"
Chủ tiệm Lý:
Hắn a lên một tiếng, nói:
"Nếu cậu Lý đã đến đây, vậy cậu giúp tôi khuyên thím của cậu một câu đi...... Thật ra cái nhà này của tôi không đến nỗi tệ đâu"
Nếu không phải hắn không thể bán cho người bên ngoài thì sao lại tìm tới đây cơ chứ?
Ở chợ bọn họ muốn mua được một chỗ cũng khó, chỉ cần có người rao bán thì rất nhanh đã có người mua. Nhưng nhà của hắn thì lại khác.
Tuy ngoài miệng hắn chèn ép Lý Kiến Kỳ, nhưng trong lòng thật ra vẫn mơ hồ cảm thấy đúng là phong thuỷ chỗ mình không tốt, con người này bản chất là vậy, chỉ cần buôn bán không thuận lợi là lại đổ tội cho tâm linh, hoàn toàn không nghĩ tới việc do bản thân mình lấy hàng kém thay hàng tốt nên mới làm hỏng danh tiếng.
“Thật ra cửa hàng này của tôi cũng không phải là không bán được......"
“Vậy ông cứ tiếp tục bán đi, tiền của tôi thì tôi biết nên dùng vào đâu cho thuận lợi, tóm lại tôi cũng không rảnh mua nhà ông đâu."
“Đừng như vậy mà! Chúng ta đều là hàng xóm, đương nhiên tôi càng muốn bán cho hai người......” Chủ tiệm Lý nghe thấy Thích Ngọc Tú nói như vậy, lập tức hiểu được Thích Ngọc Tú không phải hoàn toàn không suy xét đến chuyện này, ông vội lấy lại tinh thần, phát huy công dụng miệng lưỡi không xương của mình......
“Cậu Lý à, tôi cũng không giấu gì các người, nếu nói mua bán, chính là muốn bán"
Ở bên này, hầu hết mọi người đều cho rằng Lý Kiến Kỳ là họ hàng thân thích của Thích Ngọc Tú, ngay cả người phục vụ trong cửa hàng bọn họ cũng đều cảm thấy như vậy.
Huống chi là người ngoài, chủ tiệm Lý:
"Cậu Lý à, cậu xem chúng ta năm trăm năm trước đều là người một nhà. Thím cậu......"
Lý Kiến Kỳ mỉm cười:
"Ông có nói với tôi cũng vô dụng, tôi chỉ là trợ thủ của thím Tú thôi.
Chủ tiệm Lý:
"Chủ tiệm Thích à..."
Thích Ngọc Tú:
"Ông muốn nói gì thì lấy thành ý ra Dựa theo tin tức nhận được vào năm trước thì Bảo Sơn dự định mùa hè năm nay sẽ trở về.
Chỉ là thời gian bây giờ đã là tháng chín rồi cũng không thấy bóng dáng người này đâu cả.
Ban đầu Bảo Châu vẫn rất chờ mong, nhưng một lần, hai lần không tới, tâm tình cũng không còn muốn chờ đợi nữa. Không chỉ Bảo Sơn...... À không, Lôi Khải Uẩn không quay trở về. Người này đúng là lật lọng, Bảo Châu đã quyết định đổi cách xưng hô thành Lôi Khải Uẩn. Người này không quay về đã đành, ngay cả mẹ cô cũng không trở về luôn.
Trên cơ bản, mỗi tháng Thích Ngọc Tú đều phải về nhà một lần, nhưng lần này đã qua hai tháng rồi, Bảo Châu biết mẹ cô lại bận rộn hơn vì mẹ ở bên kia lại mua thêm một cái cửa hàng nữa, nói là sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, cuối cùng đã quyết định mua. Hiện tại trang trí xong hết rồi chỉ còn chờ đến ngày khai trương nữa thôi. Bảo Châu là đứa con gái thông minh, mẹ cô và Chiêu Đệ đều ở bên kia. Mẹ không nóng vội trở về, Bảo Châu đương nhiên nghĩ đến một phần là do Chiêu Đệ, Chiêu Đệ là trọng sinh...... Nói cách khác, không chừng việc Chiêu Đệ nói Lôi Khải Uẩn sắp tới sẽ không trở về là đúng sự thật sao?
Cái logic này nghe có vẻ như không hợp lý nhưng thực tế lại rất hợp lý.
Mấy người trong nhà Bảo Châu đều quyết đoán xem Chiêu Đệ như là “Radar”. Thích Ngọc Tú ở bên kia cảm thấy Bảo Sơn năm nay không thể về nhà, cho nên bản thân cũng không nóng vội trở lại làm gì."