"Mẹ nghĩ sau khi Bảo Sơn đi rồi, mặc dù không biết bao lâu mới có thể trở về, cho nên mẹ nghĩ trước khi Bảo Sơn rời đi, chúng ta cũng nên gặp mặt nhau một lần"
Bảo Sơn:
"Mẹ à con chắc chắn sẽ quay trở về."
Lúc này Bảo Nhạc lại hừ một tiếng, Bảo Sơn nói:
"Con ra nước ngoài cũng là để đi học, tốt nghiệp đại học thì con sẽ trở về"
Câu nói này Thích Ngọc Tú cũng không hoàn toàn tin tưởng. Rốt cuộc thì trước khác nay khác, đến lúc đó rồi hẵng nói, tuy nhiên cô vẫn nói:
"Những việc khác mẹ không quan tâm, mẹ chỉ hy vọng con khỏe mạnh. Con ra nước ngoài lại không thông thạo ngôn ngữ cho nên nhất định phải học nhiều hơn, đi ra nước ngoài thì phải tự chăm sóc bản thân mình đấy nhé."
Bảo Sơn gật đầu:
"Dạ"
Đường Kiến Nghiệp và Thích Ngọc Linh liếc mắt nhìn nhau, đâu có ai ngờ là Bảo Sơn phải đi.
Kỳ thật lúc còn rất nhỏ, trong thôn lan truyền những lời nói không dễ nghe, Đường Kiến Nghiệp còn nghe lọt tai thì làm gì có mấy ai có thể nghe không vào chứ.
Hiện tại thì mọi người ít nhiều cũng có chút mê tín.
Tuy nhiên càng về sau, điều kiện gia đình của cô em vợ này dần dần chuyển biến tốt đẹp. Đường Kiến Nghiệp cũng không còn để những lời đó ở trong lòng nữa.
Hơn nữa Đường Kiến Nghiệp còn rất thích đứa nhỏ này, đứa bé trầm ổn ít nói, vốn dĩ nghĩ cô em vợ này cũng coi như là khổ tận cam lai.
Không ngờ bây giờ đứa con mình nuôi lớn lại muốn rời đi, vào thời điểm gian khổ nhất thì người nhà anh không tìm tới, ngược lại bây giờ lại tìm tới muốn đưa anh đi.
Tuy nhiên suy nghĩ lại, nếu không phải khôi phục thi đại học, nếu không phải đi vào thủ đô, anh và ông Lôi sẽ không có cơ hội gặp nhau, như vậy thì anh cũng không phải rời xa bọn họ.
Cho nên đôi khi thật khó nói con người sẽ có những cuộc hội ngộ rất kỳ lạ.
Tuy nhiên dù nghĩ như thế nào, Đường Kiến Nghiệp cũng không nói ra, vì Đường Kiến Nghiệp biết lúc này không phải thời điểm để nói nhiều.
Bảo Sơn đi theo hai vợ chồng Thích Ngọc Linh và Bảo Nhạc, chủ yếu là anh muốn nói chuyện với Bảo Nhạc, sau đó giới thiệu một chút tình hình hiện tại một chút, anh cũng cực kỳ nghiêm túc:
“Bảo Nhạc, lần này anh rời đi, có khả năng mấy năm mới có thể trở về. Trong nhà chỉ có mình em là đàn ông, mẹ với Bảo Châu phải phó thác cho em. Em cố gắng chăm sóc bọn họ nhiều một chút, nếu thật sự có chuyện không thể xử lý được, em có thể tìm đến chủ nhiệm Tiết, ông ấy là người thông minh, chắc chắn sẽ nguyện ý giúp đỡ"
Bảo Nhạc gật đầu, tuy trong lòng tức giận nhưng anh trai nói những chuyện này là có lý, Bảo Nhạc đều ghi nhớ trong lòng.
Bảo Sơn lại lấy ra hai cái chìa khóa và giấy tờ bất động sản.
Lúc này mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía Bảo Sơn. Bảo Sơn nói:
"Đây là quà ông nội của con cảm ơn mẹ"
Thích Ngọc Tú thay đổi sắc mặt:
"Mẹ không cần mấy thứ này"
Bảo Sơn kiên định:
"Không, mẹ, mẹ nhất định phải nhận, con biết mọi người tự mình nỗ lực cũng có thể kiếm được những thứ này, những thứ này căn bản không là gì cả, nhưng mẹ có kiếm được hay không và có muốn hay không là hai việc khác nhau.
Sắc mặt Thích Ngọc Tú vẫn chưa tốt trở lại.
Bảo Sơn:
"Ở đây tổng cộng là có hai căn nhà, một căn là nhà cấp bốn để cho mọi người ở; căn còn lại là ở công xã chúng ta, không phải trong huyện mà là công xã. Nhà cấp bốn ở Bắc Kinh, mỗi lần mọi người tới ở đó cũng tiện hơn rất nhiều, con đã đi xem qua rồi, bên đó đã thu dọn xong xuôi, mọi người cứ trực tiếp dọn vào ở là được, căn nhà bốn trăm mét vuông nhưng vì có sân nên cũng không rộng lắm. Còn căn nhà ở công xã một phần cũng là vì muốn tiện cho chúng ta, chúng ta không thể cứ ở giữa sườn núi mãi. Như vậy quá là bất tiện. Cho dù sau này Bảo Nhạc thi đậu đại học rồi rời đi, chúng ta không thường xuyên ở công xã nữa thì cũng cần có chỗ đặt chân, con cảm thấy như vậy rất tốt. Mẹ, con biết mẹ nuôi dưỡng con không phải vì kiếm tiền, mẹ thật lòng yêu thương con, nhưng nếu mẹ không nhận, trong lòng ông nội sẽ rất khó chịu, ông ấy cảm thấy rất có lỗi với mẹ, cũng thật lòng xin lỗi cả nhà chúng ta. Tuổi của ông ấy đã lớn nên muốn làm gì đó để an ủi lòng mình mà thôi. Hơn nữa, con cũng cảm thấy làm như vậy càng tốt, con không muốn mẹ bị người khác dị nghị, nói mẹ phí công nuôi dưỡng con. Bọn họ nói con như thế nào, con đều không thèm để ý, từ khi còn nhỏ thì con đã quen rồi. Nhưng con không muốn mẹ không làm mà còn bị người khác cười nhạo. Rồi đi nói mẹ gà bay trứng vỡ)"
Cô ấy nói:
"Mẹ cũng không để bụng người khác nói gì?
Bảo Sơn:
"Nhưng con không thể để bọn họ bàn tán về mẹ của con được.
Thích Ngọc Tú nhíu mày:
"Đây là hai việc khác nhau..."
Bảo Sơn:
"Mẹ. Nếu mẹ không cần, con thật sự không thể an tâm theo ông nội rời đi. Dì cả, dượng cả, hai người giúp cháu khuyên mẹ cháu một câu đi. Cháu đi rồi cháu xác định mình sẽ trở về nhưng cháu cũng sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Dù sao con người cũng không thể thấy trước tương lai cho nên cháu chỉ có thể cố gắng hết sức làm như vậy, cháu không muốn mẹ phải bị thua thiệt về bất cứ điều gì cả"
Thật ra mấy hôm trước Bảo Sơn đã nhận được giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu tài sản, chỉ là chờ dì cả tới anh mới nói. Vì anh muốn nhận được nhiều sự giúp đỡ. Bằng không dựa vào tính cách của mẹ anh, khẳng định là sẽ không cần tới.
Thích Ngọc Linh nhíu mày, cô không biết nên nói như thế nào.
Bảo Sơn:
"Dì cả, dì biết mẹ cháu mấy năm nay vì nuôi dưỡng bọn cháu mà khó khăn như thế nào mà, mẹ cháu nhận những thứ này cũng đâu phải là nhiều đúng không ạ?"