Kèm theo tiếng xe lửa gầm rú, xe lửa chầm chậm dừng lại, ba người bọn họ nắm tay nhau bước xuống xe lửa.
Trước mắt họ chính là Bắc Kinh.
“Không biết Bảo Châu đang......"
“Dượng cả, dì cả, Bảo Nhạc!” Đây là giọng của Bảo Châu, Bảo Châu vội vàng chạy tới, cô thở hồng hộc, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn rất vui vẻ phấn chấn:
"Mọi người tới rồi!"
Bảo Châu và anh trai vừa tan học là vội vàng chạy tới đây, một miếng nước còn chưa uống, đúng là mệt không tả được.
Hai người vất vả chạy tới đây, Bảo Sơn nghĩ bọn họ nhất định vừa mệt vừa nóng nên vội tách nhau ra. Bảo Châu sẽ ở đây chờ ba người tới, còn Bảo Sơn sẽ đi mua chút gì đó ăn cho mát, thời tiết bây giờ đã không còn quá nóng nhưng giữa trưa thì vẫn nóng lắm.
Xe lửa vào trạm cũng gần 10 giờ, Bảo Sơn đi mua 3 que kem.
Bảo Nhạc lập tức ôm lấy chị gái, nói:
"Chị, em nhớ chị lắm. Ngay sau đó cố ý không rõ mà hỏi:
"Chị đến một mình sao?"
Bảo Châu lập tức hiểu ý Bảo Nhạc, vội nói:
"Không phải, anh trai cũng tới, anh ấy đi mua kem que cho mọi người rồi.
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, lúc này Bảo Sơn cũng chạy tới, anh chia kem cho mọi người, nói:
"Mọi người ăn một chút cho mát, ngồi xe lửa có mệt lắm không ạ?"
Thích Ngọc Linh và Đường Kiến Nghiệp đều lắc đầu, Thích Ngọc Linh nói:
"Điều kiện trên xe khá tốt, chúng ta đều ngồi giường nằm nên cũng không có ảnh hưởng gì?
Còn Bảo Nhạc thì đang nhìn anh trai, hừ một tiếng thật mạnh.
Bảo Sơn cười xoa đầu Bảo Nhạc, Bảo Nhạc lập tức né ra, lạnh giọng nói:
"Chúng ta bây giờ không còn quan hệ gì nữa, anh đang định làm gì vậy?"
Bảo Sơn bật cười, thầm nghĩ vì sao cậu lại nói câu đó?
Đúng là Bảo Nhạc đang trong tuổi dậy thì nên rất nhạy cảm đây mà.
Bảo Sơn:
"Được rồi đi thôi, chúng ta mau quay về nhà"
Thời điểm này không cần phải đi học, nhà khách tính ra cũng không đông người lắm nên lúc nào cũng có dư chỗ ở.
Bảo Nhạc nhìn xung quanh, hỏi:
"Mẹ đâu rồi chị?"
Bảo Sơn lập tức giải thích:
"Hôm nay bên nhà lắp đặt điện nước nên cần có chủ hộ ở đó. Mẹ thật sự không có cách nào đi đón mọi người được"
Chuyện này thật sự không còn cách nào khác.
Cũng may là Thích Ngọc Linh không để ý, cô ấy nói:
"Được rồi, mau đi thôi.
Mấy người họ cùng nhau ra khỏi ga tàu hỏa, bọn họ không ngồi xe buýt mà tìm một chiếc xe ba gác, như vậy sẽ tiện hơn một chút. Trước cửa nhà ga có không ít xe ba bánh đợi sẵn. Ở quê bọn họ không có thứ này khiến cho Đường Kiến Nghiệp và Thích Ngọc Linh tò mò nhìn xung quanh, ngay cả Bảo Nhạc cũng có chút tò mò, tuy nói lúc nhập học cậu đã tới đây nhưng chính sách lúc ấy và bây giờ lại có điểm chênh lệch, cho nên lúc ấy chưa từng thấy qua thứ này.
Tuy nhiên cậu cũng không có tâm trạng quan tâm đến, chỉ nói:
"Chị, chị vẫn khỏe chứ?"
Bảo Châu:
"Chị vẫn khỏe Cô cười nhợt nhạt, nói:
"Em không cần phải lo lắng cho chị"
Mấy ngày nay Bảo Châu nóng giận, giọng nói cũng đã bị khàn, tuy nhiên mấy hôm nay đỡ hơn một chút rồi, hai ngày trước cô còn nói không ra tiếng. Bởi vì cơ thể sinh bệnh nên trông cô rất gầy yếu.
Thích Ngọc Linh thấy cháu gái ngoại như vậy, đau lòng nói:
"Đứa bé này cứ như vậy, sao cháu không biết tự chăm sóc mình vậy hả? Mẹ cháu không phải ở thủ đô sao? Sao không chăm sóc cho cháu tử tế thế?"
Bảo Châu:
"Dì cả à mẹ cháu cũng rất bận, cũng bởi vì cháu mà mẹ phải cất công đến đây. Cháu còn phải đi học, tự mình cũng không thể lo liệu được tất cả, việc trang trí này thật sự đều là mẹ theo sát giúp cháu.
Anh em Bảo Châu mới học năm nhất mà trong khoảng thời gian này lại xảy ra quá nhiều chuyện, ngoài việc học ra, Bảo Sơn cũng có việc khác, việc trang trí cũng cần phải theo sát cẩn thận. Bảo Châu thật sự rất bận.
“Dì cả, lần này mọi người xin nghỉ mấy ngày vậy ạ?"
Thích Ngọc Linh:
"Nghe giọng cháu nói không ra tiếng như vậy thật khiến dì nhọc lòng, dì và dượng cả cháu đều xin nghỉ nửa tháng, cháu yên tâm, chúng ta đều không có vấn đề gì đâu"
Bảo Châu nhẹ nhàng dạ một tiếng, Bảo Sơn nhìn gương mặt tức giận của Bảo Nhạc, chủ động nói:
“Sau khi trở về anh sẽ giải thích tất cả với em.
Bảo Nhạc:
"Tốt nhất là nên như vậy.
Cậu hừ mạnh một tiếng.
Bảo Sơn cười:
"Lần trước em tới thì chính sách không giống bây giờ, anh có biết mấy tiệm cơm giađình nho nhỏ ngon lắm, lần này sẽ đưa mọi người đến nếm thử.
Lần trước tới không có nhiều quán như vậy.
Bảo Nhạc nghiêng đầu nhìn, nói:
"Ở trong lòng anh, em chính là kẻ chỉ biết ăn như vậy sao?"
Bảo Sơn mỉm cười:
"Đương nhiên không phải vậy rồi, anh chỉ muốn chia sẻ những chỗ ăn ngon vói mọi người mà thôi"
Quả nhiên sắc mặt Bảo Nhạc đã tốt hơn một tí.
“Thời gian này các cháu không đi học sao?” Đường Kiến Nghiệp bất giác hỏi.
Bảo Sơn:
"Cháu với Bảo Châu học tiết một xong rồi xin nghỉ tiết hai ạ. Tuy đã xử lý việc xin bảo lưu học tập, nhưng trước khi đi thì mỗi một tiết học, Bảo Sơn đều đi học rất nghiêm túc, đây là khoảng thời gian cuối cùng anh còn được học tập tại đây, anh không muốn lãng phí.
Đồng thời đây cũng là cơ hội cuối cùng anh được học cùng trường với Bảo Châu. Anh muốn hai người được ở bên nhau nhiều hơn.
Bảo Châu đi bên cạnh gật đầu. Cô nhìn ra được dì cả không muốn cô nói chuyện cho nên cô cố gắng không lên tiếng.
Bảo Sơn và Bảo Châu đưa ba người đến thu xếp ở nhà khách, lúc này mới gặp mặt Thích Ngọc Tú. Thích Ngọc Tú cũng vô cùng sốt ruột, lúc này mới vội vàng chạy tới. Người một nhà rất khó đến thủ đô hội ngộ cùng nhau.
Bọn họ tìm tới một tiệm cơm gia đình nho nhỏ, cái tiệm cơm này cũng tương đối thích hợp để nói chuyện, phòng ăn kín đáo, cửa đóng lại rất yên tĩnh, bảo đảm không làm ảnh hưởng tới những người xung quanh."