Cho nên anh muốn tranh thủ thời gian còn lại ở bên cạnh ông ấy mấy năm” Anh tiếp tục nói:
"Điểm thứ hai chính là anh không thể là Điền Bảo Sơn"
Bảo Châu nghe được câu này lại lập tức phát hỏa, Bảo Sơn ngăn cô lại, nói:
"Nếu anh là Điền Bảo Sơn, anh vĩnh viễn chỉ có thể là anh trai của em"
Anh cực kỳ nghiêm túc:
"Anh nhất định phải mang họ Lôi, sau này chúng ta mới có thể không giống nhau. Bảo Châu là cô gái thông minh, trong nháy mắt đã hiểu rõ ý của Bảo Sơn, khuôn mặt cô đỏ bừng, ánh mắt né tránh, nói:
"Em không nói nữa, em phải đi trước đây.
Bảo Sơn túm chặt lấy cô, nói:
"Em đừng đi, anh nói không phải bắt em lập tức đáp lại anh cái gì, anh chỉ hy vọng em biết anh nghĩ như thế nào. Quả thật, dù là ông nội hay là mẹ thì cũng đều không cho phép anh trực tiếp nói với em chuyện này. Ông nội cảm thấy bây giờ nói những chuyện này là quá sớm, sợ sẽ ảnh hưởng đến em. Còn mẹ thì sợ sau khi anh rời khỏi, tiếp cận những chốn phồn hoa bên ngoài thì tình cảm sẽ phai nhạt, như thế sẽ có hại cho em. Nhưng Bảo Châu à, chúng ta từ nhỏ lớn lên cũng nhau, giữa chúng ta không có bí mật, anh không muốn gạt em, anh cũng không muốn giấu diếm tâm tư của mình. Không có ai hiểu mình bằng chính bản thân mình, anh tin tưởng vững chắc một chuyện là anh muốn cùng em ở bên nhau. Dù anh có thêm nhiều kiến thức cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến tình cảm này.
Bảo Châu im lặng.
Bảo Sơn nghiêm túc:
"Những lời anh nói là thật lòng, anh cũng chỉ vì muốn có một cơ hội...
Bảo Châu nhấp miệng không nói gì thêm.
Bảo Sơn tiếp tục nói:
"Điểm thứ 3 chính là anh cũng muốn thử xông pha một lần, anh cũng muốn có chút thành tựu. Có lẽ em cảm thấy anh như vậy rất nhàm chán và ấu trĩ, nhưng anh rất muốn chứng minh bản thân mình, cũng rất muốn chứng minh năm đó cha mẹ nhận nuôi anh là hoàn toàn không sai. Anh sẽ áo gấm về làng, anh cũng sẽ không làm cho bọn họ thất vọng” Anh nhìn vào không trung, nói:
"Có lẽ hôm nay chúng ta đi đến đây, cảm thấy đại đội Được Mùa cũng không là gì, rõ ràng chỉ là một nơi nhỏ bé như vậy, riêng anh thật sự vẫn luôn ghi nhớ rất rõ mọi chuyện khi còn nhỏ. Bọn họ như thế nào cũng không quan trọng nhưng anh không muốn anh là một khúc mắc. Anh chỉ muốn mọi người biết, anh hoàn toàn không phải sao chổi. Anh cũng sẽ khiến mọi người biết mẹ không uổng công nuôi dưỡng anh. Có lẽ ở trong nước anh cũng có thể làm được những điều đó nhưng nó quá chậm. Anh muốn mau mau một chút.
Những lời này, anh chưa từng nói với mẹ nhưng lại có thể nói với Bảo Châu:
"Chúng ta và những người khác không giống nhau, kiến thức của chúng ta rất nhiều, chúng ta biết nhiều hơn họ. Ở trong nước anh sẽ phát triển rất tốt, sẽ bay lên cao, nhưng anh còn hy vọng mau hơn một chút.
Hơn nữa, kiếm lời về nước đầu tư, không phải càng tốt sao? Anh rất thích kiếm tiền từ người nước ngoài."
Bảo Châu bật cười.
Cô nói:
"Sao anh biết mình có thể làm được như vậy chứ?"
Bảo Sơn nhướng mày:
"Vì sao anh lại không thể? Chúng ta chưa bao giờ kém hơn người nước ngoài về bất cứ điều gì. Càng đừng nói tới chúng ta còn có ưu thế bẩm sinh. Chúng ta có rất nhiều kiến thức. Chúng ta có kiến thức về sự phát triển của hơn 50 năm sau, chẳng lẽ như vậy còn không thể tranh được một vài cơ hội, như thế chẳng phải đã chứng minh chúng ta không phải là phế vật sao?” Bảo Châu nhẹ nhàng gật đầu, tán thành cách nói của Bảo Sơn.
Bảo Sơn cúi đầu nhìn vào đôi mắt Bảo Châu, hiểu được cô không còn tức giận, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó cũng bắt đầu trở nên vui vẻ, nói:
"Bảo Châu, anh nhất định sẽ đạt đến năng lực lớn nhất rồi mau chóng trở về"
Bảo Châu liếc anh:
"Anh cũng không nên khoác lác quá mức.
Bảo Sơn:
"Vậy chúng ta so thử một lần đi, chúng ta không thể so kiếm được bao nhiêu tiền, hoàn cảnh xã hội không giống nhau, vậy thì không công bằng. Chúng ta so xem mình làm được bao nhiêu chuyện.
Em thấy thế nào?"
Bảo Châu:
"Được thôi"
Cô hất cằm, kiêu ngạo nói:
"Em cũng sẽ không thua kém gì anh đâu.
Bảo Sơn:
"Vậy sau này trường luyện thi đành phải để mình em lo liệu rồi.
Bảo Châu:
"Vậy thì có sao? Anh khinh thường phụ nữ sao? Em cũng sẽ không thua kém anh chút nào đâu"
Bảo Sơn:
"Vậy chúng ta thách đố nhé"
Bảo Châu:
"Được thôi!"
Lúc này, cô bắt đầu hừng hực ý chí chiến đấu, nói:
"Thách đố thì thách đố, em nhất định sẽ làm thật tốt, chờ anh trở về, xem chúng ta ai thành công hơn.
Bảo Sơn cười:
"Được thôi! Xem ai thành công hơn.
Ánh mắt anh khẽ di chuyển nhưng lại không biểu hiện ra gì cả.
Nhưng kỳ thật, Bảo Sơn cảm thấy bản thân mình thật sự rất gian trá.
Là anh cố ý làm vậy.
Bảo Châu là người háo thắng, anh đưa ra đề nghị như vậy, Bảo Châu nhất định sẽ toàn âm toàn lực cố gắng ứng phó. Như vậy...... không phải cô sẽ không có thời gian hẹn hò sao?
Bảo Sơn không nói Bảo Châu chờ anh, anh không thể làm ra chuyện ích kỷ như vậy, hơn nữa nếu thật sự nói ra sẽ khiến Bảo Châu chịu một áp lực cực lớn.
Anh lại không từ bỏ được, Bảo Châu là người tốt nhất, anh thật sự không từ bỏ được cô.
Nhưng anh không thể quang minh chính đại nói ra nên bây giờ chỉ có thể giở trò thôi.
Tuy không phải có tác dụng 100%, nhưng cũng được khoảng 60 – 70% trở lên.
Anh cảm thấy mình không bị lỗ.
Bảo Sơn:
"Em mau tới đây, ăn thêm một cái bánh bao nhân thịt bò hành tây, ăn có ngon không?"
Bảo Châu tò mò:
"Anh ở đâu mua thế, bây giờ có rất ít chỗ bán thịt bò.
Bò là để làm việc, không phải để ăn thịt cho nên thịt bò căn bản rất ít.
Bảo Sơn:
"Sáng nay anh đến chỗ ông nội lấy, khách sạn bọn họ đặc biệt làm để chiêu đãi ông ấy"