Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 547: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Điền Bảo Châu, cậu gặp phải chuyện gì hả? Cãi nhau với anh trai sao?"

Bảo Châu kéo chăn ra, cô thét lên một tiếng, nói:

"Sao cậu giống quỷ vậy?"

Đinh Lan:

"...... Tôi có lòng tốt quan tâm cậu, vậy mà cậu lại nói tôi thế đó."

Quan Tâm:

"Cậu kêu tôi làm gì?"

Đinh Lan:

"...... Tôi nói chính là quan tâm Bảo Châu, không phải kêu cậu, sao cậu cứ tự mình suy diễn thế nhỉ?"

Hai người cãi nhau vì đều nhìn Bảo Châu, rõ ràng là muốn chọc cho cô vui vẻ.

Bảo Châu chu miệng ngồi dậy, nói:

"Anh trai tôi sắp phải rời đi?

“Gì cơ?"

Suýt chút nữa là Đinh Lan ngã từ giường trên xuống, Đinh Lan vội vàng bò xuống dưới, Quan Tâm cũng tiến lại gần, Bạch Chân Tâm cũng kinh ngạc nhìn về phía Bảo Châu, lo lắng hỏi:

"Anh trai cậu là đi đâu?"

Bảo Châu:

"Anh trai là con nuôi của cha mẹ tôi, anh ấy tìm được gia đình người thân của mình rồi, anh ấy muốn về với gia đình"

Chuyện này nhất định sẽ nhanh chóng được lan truyền, Bảo Châu cũng không cần phải giấu diếm, cô hét lớn một tiếng:

"A a a...... Thật giận quá đi! !!"

“Mẹ kiếp"

“Mẹ ơi"

“Tôi vừa nghe thấy cái gì thế này?"

Mấy người bọn họ đều bị câu nói của Bảo Châu làm cho chấn động rồi... Tin tức này cũng quá lớn rồi.

Bảo Châu tiếp tục “A” sau đó kêu lên thảm thiết khiến cho phòng bên cạnh cũng đến gõ cửa, Ôn Nhu vội vàng giải thích:

"Không có việc gì, không có việc gì đâu, chỉ là tâm trạng không tốt nên phát tiết một chút"

Phòng ngủ bên cạnh:

"? ??"

Phòng ngủ các người không phải đều đang bận kiếm tiền sao?

Kiếm được nhiều tiền mà tâm trạng còn không tốt ?

Bọn họ nghi hoặc rời đi.

Bảo Châu kêu to xong rồi nói:

"Ngủ thôi!"

Đinh Lan:

"Cái gì vậy, cậu móm chuyện cho bọn tôi nghe. Giờ cậu lại kêu đi ngủ? Cậu, cậu cậu... cậu cũng ác quá đó"

Bảo Châu:

"Tâm trạng tôi đang không tốt như vậy, lẽ nào còn phải tiếp chuyện với các cậu sao?” Đinh Lan:

"...... Thật ra thì không cần."

Bảo Châu:

"Vậy thì còn gì không đúng nữa.

Cô nằm xuống rồi lại thở dài ai oán.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không biết nói sao cũng không biết an ủi thế nào.

Đinh Lan nhìn Bảo Châu, vò đầu nói:

"Bảo Sơn...... thật sự không phải anh trai cậu?"

Bảo Châu ừ một tiếng.

“Vậy thì cậu ấy bắt buộc phải đi? Cậu ấy đi đâu? Không đi học nữa sao?” Đinh Lan cảm thấy không thể tin được:

"Đầu óc cậu ấy bị gì rồi sao? Trường học chúng ta tốt như vậy, nếu cậu ấy không đi học......"

Đinh Lan còn chưa nói xong, đã bị Quan Tâm bịt kín miệng, cô thấp giọng nói:

"Cậu để Bảo Châu yên tĩnh một lát đi Đinh Lan:

"Ừ"

Ôn Nhu lo lắng nhìn Bảo Châu, cũng kéo Đinh Lan qua và nói:

"Cậu đừng nhiều chuyện nữa. Chuyện nhà người khác, bọn họ có nói nhiều cũng vô dụng.

Đinh Lan:

"Ừ"

Tuy Bảo Châu tức giận nhưng cũng không chống lại được cơn buồn ngủ, sau đó cô cũng ngủ thiếp đi.

Một lúc lâu mọi người không thấy Bảo Châu có động tĩnh gì, Bạch Chân Tâm tiến đến mép giường Bảo Châu, cẩn thận nhìn cô thì phát hiện cô gái này đã ngủ, lại rón ra rón rén đi ra chỗ khác, nói:

“Cậu ấy đã ngủ rồi.

“Nhà cậu ấy có chuyện gì vậy?"

Mọi người đồng loạt lắc đầu không một ai biết.

“Bảo Châu chưa từng nói qua"

“Hôm nay cậu ấy tức giận như vậy, nhất định là chuyện vừa xảy ra.

“Cũng đúng"

Mấy người bọn họ đều nhìn về phía giường Bảo Châu, vì cô mà thở dài.

“Chúng ta nên đối xử với Bảo Châu tốt một chút, quan tâm đến cảm xúc của cậu ấy một chút.

“Được thôi"

Mọi người đều rất quan tâm đến cảm xúc của Bảo Châu, tuy nhiên sáng sớm hôm sau vừa bước ra khỏi cửa, lập tức thấy Bảo Sơn đã đứng ở trước cửa phòng ngủ nữ.

Anh còn cầm theo cơm sáng, nhìn thấy Bảo Châu anh lập tức tiến lên:

"Bảo Châu"

Bảo Châu nghiêng đầu:

"Hừ"

Tuy nhiên sau đó lại nhanh chóng chuyển sang trạng thái kinh ngạc và hỏi:

"Mặt anh làm sao vậy?

Ai đánh anh?"

Cô lập tức không vui, tuy cô rất giận anh trai nhưng người khác đánh anh thì không được.

“Ai đánh?"

Cô chống nạnh:

"Em đi tìm hắn tính sổ"

Mẹ có tức giận cũng sẽ không đánh Bảo Sơn, vậy thì nhất định là do người khác.

Bảo Sơn:

"Anh Kiến Kỳ đánh.

Bảo Châu tròn xoe hai mắt, lập tức lao ra, Bảo Sơn vội giữ chặt em gái, nói:

"Là do anh không tốt, anh ấy biết lựa chọn của anh nên muốn vì mẹ mà đòi lại công bằng"

Bảo Châu:

"Vậy cũng không thể đánh anh như vậy"

“Là anh nên bị đánh mà? Bảo Sơn kéo cô, nói:

"Tối qua anh đã đến bệnh viện kiểm tra rồi, không có chuyện gì đâu. Em xem, anh có mua cơm sáng cho em, có bánh bao nhân thịt bò mà em thích ǎn."

Bảo Châu:

"Hả? Ở đâu mà có thể mua được nhân thịt bò, đã lâu lắm rồi em không ăn...... À không đúng, hiện tại em đang rất giận anh"

Bảo Châu lập tức nghiêm mặt.

Khóe miệng Bảo Sơn cong lên.

Những người khác:

"......” Tạm biệt.

Bảo Sơn:

"Sáng nay có tiết, chúng ta cùng đi thôi, anh biết em rất tức giận nhưng anh thật sự có thể giải thích."

Bảo Châu hừ một tiếng.

Bảo Sơn nhìn về phía Ôn Nhu, dù sao thì Ôn Nhu cũng lớn tuổi hơn một chút nên cũng lập tức hiểu rõ:

"Chúng tôi đi trước đây.

Chị ta kéo những người khác đi trước, Đinh Lan:

"Đi gì chứ? Bảo Châu còn ở đây mà"

Ôn Nhu:

"..."

Chị ta và Bạch Chân Tâm, mỗi người kéo một tay Đinh Lan.

Mọi người đều rời khỏi, Bảo Sơn và Bảo Châu vừa đi vừa ăn, Bảo Sơn nói:

"Anh xin lỗi vì đã làm em đau lòng"

Bảo Châu:

"Hừ"

Bảo Sơn:

"Lần này anh quyết định đi cùng ông nội, kỳ thật là xuất phát từ 3 điểm.

Bảo Châu vểnh tai lắng nghe, thật sự lúc vừa mới biết tin, máu nóng cô dâng cao, đầu óc không rõ ràng, bây giờ ngủ một giấc, cả người đã trở lại bình thường.

Bảo Châu ngược lại đã có thể lắng nghe, cô không trả lời nhưng hiển nhiên cũng đang nghe. Bảo Sơn:

"Đầu tiên chính là ông nội đã lớn tuổi, hơn nữa sức khỏe cũng không được tốt, tuy ông ấy không chăm sóc anh nhưng dù sao đó cũng là ông nội của anh, năm đó là thời kỳ chiến loạn, cũng khó nói được ai đúng ai sai, anh không muốn đợi đến khi ông ấy không còn nữa rồi mới hối hận."