Bảo Châu cảm thấy không ai có thể hiểu được tâm trạng mình hiện tại.
Bảo Châu đang cực kỳ buồn bã, cô có dự cảm vô cùng bất an.
Vì để xác minh là cô không vui, lúc vài người họ bước ra, vẻ mặt Thích Ngọc Tú tái nhợt.
Mặc dù da cô ngăm đen nhưng cũng có thể nhìn ra vẻ tái nhợt, có thể thấy được cuộc nói chuyện vừa rồi không được tốt. Bảo Châu lập tức tiến đến đỡ lấy cánh tay mẹ, nói:
"Mẹ ơi......"
Thích Ngọc Tú ngẩng đầu nhìn Bảo Châu, biểu cảm không rõ, tuy nhiên rất nhanh sau đó cô ấy thở dài một hơi, nói:
"Anh trai con quyết định cùng ông nội rời đi rồi.
Bảo Châu:
"! !!"
Cô kinh ngạc há to miệng, thật đúng là không thể tin nổi.
Cô quay đầu nhìn Điền Bảo Sơn, thấy anh gật đầu, tâm trạng cô bắt đầu trầm xuống, không biết như thế nào nhưng Bảo Châu đột nhiên nổi giận. Cô cắn môi, dùng sức trừng mắt liếc nhìn Bảo Sơn một cái, nói:
"Đồ lừa đảo!"
Đây là một kẻ lừa đảo, một kẻ lừa đảo vô đối, đã nói sẽ cùng bọn họ ở lại, đã nói sẽ không đi, đã nói...... Kết quả tất cả đều là lừa gạt người khác.
Vậy mà chỉ vì vài câu nói mà anh đã quyết định rời khỏi đây.
Bảo Châu rất tức giận.
Dù cô biết rõ, cô không có cách nào ngăn cản người ta “nhận tổ quy tông”, nhưng cô vẫn tức giận, tâm trạng đang rất tức giận.
Cô dùng sức cắn môi, nhìn thôi đã có thể nhìn thấy máu, hít sâu một hơi, Bảo Châu nói:
"Mẹ, chúng ta mau về thôi."
Bảo Sơn lập tức tiến đến:
"Chúng ta cùng nhau về"
Bảo Châu trực tiếp phẩy tay về phía anh, vẻ mặt không vui:
"Anh tránh ra chỗ khác đi.
Bảo Sơn cũng không giận, ôn tồn, trong giọng nói có chút cầu xin, nói:
"Em nghe anh giải thích được không?"
Bảo Châu lắc đầu, nói:
"Không cần đâu.
Cô cũng không phải nữ chính ngôn tình, không có chuyện “Em nghe anh giải thích” “Em không nghe em không nghe”, cô kiên định nói:
"Kết quả là anh muốn đi, giải thích hay không giải thích anh đều phải đi, như vậy dù lý do có là cái gì cũng không còn quan trọng"
Thích Ngọc Tú cầm tay con gái, nói:
"Chúng ta đi về thôi.
“Tôi sắp xếp xe đưa các người....."
“Không cần đâu? Thích Ngọc Tú quay đầu lại nhìn ông Lôi đứng ở cửa, nói:
"Không cần phải làm như thế"
Thấy Thích Ngọc Tú và Bảo Châu đi rồi, họ không hề để ý tới Bảo Sơn, Bảo Sơn giống như bị bỏ rơi, vội vàng đuổi theo:
"Mẹ, Bảo Châu......"
Bảo Sơn đi theo phía sau hai người, nói:
"Con sẽ trở về mà.
Bảo Châu quay đầu lại hung dữ nói:
"Anh cũng từng nói anh sẽ không đi đó thôi nhưng mà bây giờ thì sao?"
Bảo Sơn mím môi, gật đầu:
"Anh nhất định sẽ trở về, anh hứa đó.
Bảo Châu cười lạnh:
"Anh cũng không phải Hội Thái Lang nên không cần nói những lời đó ở trước mặt em"
Cô cũng hiểu Bảo Sơn nhất, nhưng bây giờ xem ra cô một chút cũng không hiểu con người này.
Một chút... ngay cả một chút cũng không có.
Bảo Châu nói:
"Thấy anh là thấy phiền"
Sắc mặt Bảo Sơn tái nhợt đi vài phần.
Bảo Châu đưa mẹ về chỗ ở nhưng Thích Ngọc Tú lại cản Bảo Châu, nói:
"Mẹ tự mình về được, con trở về trường học đi. Một đứa con gái như con buổi tối đi về một mình, mẹ không yên tâm.
Lúc này trời đã tối.
Bảo Châu:
"Không sao đâu"
Thích Ngọc Tú kiên trì:
"Mau trở về đi.
Cô ấy nói:
"Mẹ không có chuyện gì đâu, với lại mẹ lợi hại hơn con nghĩ nhiều, mau đi thôi, mẹ đưa con trở về, sau đó mẹ đi bộ về, vừa lúc có thể tịnh tâm suy nghĩ một chút về chuyện hôm nay"
Bảo Châu do dự một chút rồi gật đầu.
Thích Ngọc Tú đưa Bảo Châu trở về, tương tự cũng không nói gì với Bảo Sơn, cô ấy và Bảo Châu không giống nhau, Bảo Châu không biết nguyên do cho nên tức giận. Còn cô ấy thì biết, chỉ là cô ấy không có cách nào lý giải được.
Cho dù là biết nguyên do thì sao chứ? Tâm trạng cũng không tốt hơn chút nào. Cũng tức giận như Bảo Châu đấy thôi!
Cô ấy không biết từ khi nào Bảo Sơn lại có tâm tư như vậy.
“Bảo Châu, con về rồi thì phải nghỉ ngơi cho tốt đó, đừng suy nghĩ lo lắng quá nhiều."
Đi đến cửa phòng ngủ, Bảo Châu dạ một tiếng sau đó ngoan ngoãn lên lầu.
Thích Ngọc Tú quay đầu lại nhìn về phía Bảo Sơn, nói:
"Con cũng lo về nhà đi.
Bảo Sơn:
"Để con đưa mẹ về"
Thích Ngọc Tú cười lãnh đạm, nói:
"Không cần đâu?
Sắc mặt Bảo Sơn càng trắng bệch, anh không biết có phải mình đã chọn sai hay không, nhưng con người anh chính là như vậy, một khi đã đưa ra quyết định thì sẽ không thay đổi. Anh muốn có thể cùng Bảo Châu ở bên nhau, anh rất thích Tiểu Bảo Châu, anh muốn cùng Tiểu Bảo Châu trở thành người một nhà, chính xác là người một nhà chân chính.
Bảo Châu muốn bọn họ vẫn giống như lúc còn nhỏ cùng nhau lớn lên nhưng Bảo Sơn lại không như vậy.
Anh nghiêm túc:
"Mẹ, con biết con là đứa vong ơn bội nghĩa, mẹ nuôi dưỡng con nhiều năm như vậy, con còn chưa báo đáp cho mẹ mà đã nổi lên tâm tư không nên có, chính là muốn cùng Bảo Châu ở bên nhau"
Thích Ngọc Tú không nói gì.
“Đây là cơ hội duy nhất mà con có thể bắt lấy. Nếu con không thay đổi họ, nếu con không đi cùng ông nội, con và Bảo Châu cũng chỉ có thể vĩnh viễn là anh em"
Thích Ngọc Tú ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn anh, nói:
"Con và ông nội con đi rồi, con với Bảo Châu cũng chưa chắc có thể có kết quả tốt.
Thích Ngọc Tú đột nhiên bật cười, nói:
"Con cho rằng Bảo Châu là người có cá tính thế nào?"
Bảo Sơn biết, so với người khác, anh hiểu Bảo Châu nhất, anh biết, Bảo Châu là người ngoài mềm trong cứng, thoạt nhìn nhẹ nhàng, nhưng lại kiên cường vô cùng. Cô không phải người dễ dàng bị người khác làm cho dao động.
Bây giờ Bảo Châu bực tức anh, có khả năng vĩnh viễn đều sẽ không tha thứ cho anh...... Trừ khi anh đi nước ngoài lại gặp biến cố khác."