Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 543: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Rốt cuộc, tiền có thể gửi ngân hàng, thỏi vàng lại ở trong tay ông ấy, lỡ gặp phải cướp thì làm sao?

Thích Ngọc Tú có thể lý giải được.

Bọn họ sau đó cũng nhanh chóng bắt đầu khởi công.

Ở chỗ trường học, Thích Ngọc Tú không có nhiều thời gian nghỉ phép, trước khi đi cô ấy đã tìm người làm thay.

Ở trong huyện, cô cũng không quen biết ai nên đã tìm cô giáo Uông giúp đỡ, cô giáo Uông liền đưa thông gia qua làm thay. Thích Ngọc Tú có ý là tiền lương làm thay sẽ đưa hết cho họ, cô sẽ không lấy một đồng nào. Cũng chính vì như vậy, người làm thay còn ước gì Thích Ngọc Tú trở về muộn một chút. Cho nên Thích Ngọc Tú cũng không sốt ruột rời đi, ở lại theo sát việc sửa sang nhà ở, đương nhiên căn nhà này không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất chính là cô ấy chờ kết quả của Bảo Sơn.

Bởi vì lần này ở lại một thời gian dài nên Thích Ngọc Tú cũng không tiếp tục ở nhà khách, vốn dĩ cô ấy muốn thuê một phòng nhưng tìm tới tìm lui cũng không có chỗ nào thích hợp. Trước sự kiên trì của Chiêu Đệ, Thích Ngọc Tú dọn đến chỗ Chiêu Đệ.

Khai giảng học kỳ này, Chiêu Đệ và Lý Kiến Kỳ đều xin không ở ký túc xá. Dù ở cùng nhưng Chiêu Đệ kiên quyết không nhận tiền thuê nhà của Thích Ngọc Tú, thế là lâu lâu Thích Ngọc Tú lại mang về ít đồ ăn.

Chiêu Đệ tò mò hỏi:

"Bác cả, cháu nghe nói mọi người bao cơm cho công nhân, như vậy không phải rất phiền phức sao, thay vì phải mua đồ ăn nấu cơm, sao không trực tiếp tính thêm tiền cho họ Thích Ngọc Tú:

"Ăn no mới có sức làm việc, nếu đem tiền cho bọn họ, bọn họ cũng ăn không đủ no, nhất định sẽ tích góp. Bác trông đợi bọn họ nhanh chóng làm xong mau mau, căn bản không muốn bọn họ dây dưa nhiều.” Chiêu Đệ gật đầu, nói:

"Hóa ra là như vậy.” Thích Ngọc Tú cũng tò mò:

"Cháu buôn bán như này rồi việc học thì sao?” Chiêu Đệ:

"Cháu vẫn có thể học được, cháu cũng được xem như là học sinh trung bình, không tốt cũng không xấu. Cháu nghĩ, nếu cháu toàn tâm toàn ý tập trung vào việc học thì cũng chưa chắc có thể thi tốt, chi bằng dành thời gian cho cái cửa hàng này để kiếm tiền"

Thích Ngọc Tú nghe xong đã hiểu rõ.

Trong lúc mọi người hừng hực khí thế bận rộn, Thích Ngọc Tú bọn họ rốt cuộc cũng đã chờ được kết quả.

Về kết quả của Bảo Sơn...... căn bản không nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Kết quả xét nghiệm ADN xác nhận Bảo Sơn thật sự là cháu nội ruột của ông Lôi.

Không có bất kì dị nghị gì khác.

Cho dù biết rõ kết quả là như thế này, đã có tin xác thực nhưng vẫn khiến người ta khiếp sợ.

Thích Ngọc Tú và Bảo Châu đi cùng anh trai đến xem kết quả, kết quả vừa được đưa ra, ông Lôi lập tức bật khóc.

Ông không màng đến dáng vẻ, cứ thế mà gào khóc. Ông tìm kiếm nhiều năm như vậy, cầu nguyện nhiều năm như vậy, cuối cùng chỉ có một đứa cháu nội, chỉ có một đứa cháu nội mà thôi.

Ông khóc lóc thảm thiết, mà Bảo Sơn cũng bắt đầu khóc, anh không biết tại sao mình lại khóc nhưng đôi mắt cứ đỏ hoe, nước mắt cứ chực trào rơi xuống.

Cả khuôn mặt đều là nước mắt.

Từ nhỏ đến lớn, anh ở nhà họ Điền đều sống rất tốt, anh cũng rất thích gia đình này, cha mẹ, Bảo Châu và Bảo Nhạc, người nào anh cũng thích.

Chỉ là anh cũng biết mình không phải con ruột. Chuyện này giống như một cái dây leo cứ mãi quấn lấy anh.

Còn bây giờ, anh đã tìm được người thân ruột thịt của mình rồi. Trong lúc nhất thời như thế này thật sự nói không nên lời.

“Bảo Sơn, cháu nội của ông, cháu đích tôn của ông...... Cuối cùng ông cũng tìm được cháu rồi.

Ông Lôi khóc lóc vô cùng bi thương, dọa Tiết Kỳ phải vội tìm bác sĩ chờ ở bên ngoài, sợ ông chịu không nổi rồi xỉu ra đó, dù sao thì ông cũng đã lớn tuổi.

Tuy nhiên sau khi khóc xong trạng thái của ông vẫn rất ổn.

Ông cầm chặt tay Bảo Sơn, nói:

"Cháu đi theo ông đi, cùng ông trở về, ông sẽ sắp xếp trường đại học tốt nhất cho cháu"

Bảo Sơn:

"Bây giờ cháu đang học trường đại học rất tốt rồi, cháu không cần trường khác, hơn nữa, cháu không muốn rời xa người nhà của cháu......"

Về điểm này Bảo Sơn vẫn luôn kiên trì.

Ông Lôi nhìn ánh mắt kiên định của Bảo Sơn, nói:

"Chúng ta có thể nói chuyện riêng không?"

Ông lại nhìn Thích Ngọc Tú, nói:

"Cô Thích và chủ nhiệm Tiết có thể ở đây.

Tiết Kỳ cũng không muốn xen vào chuyện gia đình người khác nhưng cũng không thể đi.

Còn Thích Ngọc Tú, cô ấy nhíu mày không nói gì, ông Lôi:

"Ông muốn cháu nghe ông nói lý do. Bảo Sơn im lặng một lúc lâu rồi gật đầu.

Ông Lôi có ý bảo trợ lý của ông và những người khác đi ra ngoài, Bảo Châu lập cập đứng lên. Cô rất muốn ở lại nhưng không ai cho phép cô ở lại.

Bảo Châu nhìn anh trai rồi lại nhìn mẹ, vẻ mặt rất lo lắng mẹ và anh trai sẽ bị thuyết phục.

Chỉ là cô không được cho phép ở lại, cô gái nhỏ phiền muộn phồng má đi ra ngoài, cô đi rất chậm rất chậm, nhưng không có ai gọi cô lại.

Xem ra cô thật sự không được tham gia. Cô tỳ sát vào cửa, cố gắng lắng tai nghe.

Cô hoàn toàn có thể nghe lén!

Nhưng mà chỗ này cách âm tương đối tốt, căn bản là không nghe thấy gì cả.

Bảo Châu dùng chân vẽ một vòng trên mặt đất, một vòng rồi lại một vòng. Cảm giác nôn nóng muốn đấm vào tường.

Trực giác của cô rất chuẩn.

Mà bây giờ cô cảm thấy mẹ và anh trai sẽ bị thuyết phục, không biết vì sao Bảo Châu lại có cảm giác như vậy, điều này khiến cho người ta cảm thấy áp lực rất lớn.

Cô ngồi xổm xuống, hai tay ôm lấy chân, cằm gác lên đầu gối trông vô cùng phiền muộn.

“Haizz!” Cô gái nhỏ thở dài thật mạnh.

Hai người vệ sĩ và trợ lý đều tò mò nhìn Bảo Châu, ai cũng có thể thấy trên đỉnh đầu cô phảng phất mây đen, mây đen giăng đầy rồi lại mưa nhỏ, rõ ràng là cô không vui."