"Muốn mua được giá rẻ thì đi xem mấy căn nhà nhỏ một chút, căn nhà lớn như vậy không có mười mấy ngàn thì đừng nghĩ tới. Bảo Sơn và Bảo Châu xem xét khắp nơi, không thể không nói chỗ này thật sự khá tốt, nhưng cho dù có được giữ gìn tốt, tóm lại cũng có khuyết điểm.
Cái khuyết điểm này không phải là chuyện giá nhà, mà là trên giấy tờ của căn nhà này còn hộ khẩu của hai gia đình, chuyện này thật sự rất phiền phức.
Bảo Châu suy nghĩ rồi nói:
"Bọn cháu cảm thấy chỗ này không thích hợp với bọn cháu.
Cha Quan Tâm:
"Vậy cũng đúng"
Bọn họ nói vài lời khách sáo, cười tạm biệt, mới bước ra cửa, đã nghe thấy chủ nhà buông một câu:
"Quỷ nghèo cũng bày đặt mua nhà"
Bảo Châu nghe thấy thì nhướng mày, Quan Tâm thấp giọng:
"Sao lại có loại người tố chất kém thế?"
Bảo Châu kéo tay Quan Tâm, nói:
"Đi thôi"
Cha Quan Tâm hỏi:
"Các cháu thật sự không thấy ưng ý sao?"
Bảo Châu gật đầu, nói:
"Cháu thật sự không thấy ưng ý, chỗ này cách trường học bọn cháu khá xa, như vậy cũng không tiện. Hơn nữa, cháu đã xem bố cục tổng quan của chỗ này rồi, nếu cháu thật sự mua thì cũng phải sửa lại rất nhiều. Hắn giữ gìn tốt mới có thể muốn giá cao, nhưng cháu mua thì phải phá hủy ngay, vậy không phải là lãng phí tiền rồi sao ạ?"
Cha Quan Tâm:
"Vậy tiếp tục đi xem căn khác thôi.
Mấy người bọn họ nhanh chóng đi xem căn nhà thứ hai, căn nhà thứ hai chính là căn của 7 chị em kia, gia đình này đòi lại được công bằng, nhà được trả về, chẳng qua lão chủ nhà này mới trở về hai ngày đã qua đời, căn nhà này cũng không biết nên xử lý thế nào, 7 chị em trong nhà này vì muốn chiếm đoạt căn nhà đã ra tay đánh nhau.
Hai ba tháng trôi qua ai cũng bị thương mới quyết định đem căn nhà bán đi để lấy tiền chia đều. Bảo Châu và bọn họ đi xem nhà, chị cả trong nhà cho bọn họ đi xem, người chị cả mới dẫn bọn họ vào xem thì mấy chị em còn lại đã phần phật vọt tới, lập tức vây quanh bọn họ.
Bảo Châu:
“Các người tới xem nhà à? Chị cả, sao chị có thể lén dẫn người tới xem? Cho dù muốn xem cũng phải có mặt tất cả mọi người chứ"
“Đúng vậy, chị nói xem có phải các người thông đồng với nhau không?"
“Cô gái nhỏ à, cô muốn mua nhà sao? Để tôi nói với cô, cái căn nhà này, không có hai mươi ngàn đồng tiền, nhà chúng tôi tuyệt đối không bán.
“Chị hai tôi nói rất đúng"
Tuy ban đầu bọn họ đã thương lượng thấp nhất là mười bốn ngàn nhưng thấy có người tới xem thì lại thay đổi.
Mấy người bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau, trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.
Bảo Châu:
Bảo Sơn nhìn bọn họ, nói:
"Quá mắc, nếu vậy chúng tôi mua không nổi?
Dây dưa như thế thì Bảo Sơn không định mua, bằng không không biết phải kì kèo với người nhà này bao lâu nữa.
Anh bình tĩnh nói:
"Chúng tôi nghe nói bên này ra giá mười ngàn nên mới đến xem, nghĩ rằng ép giá bảy ngàn – tám ngàn cũng có thể mua được. Nếu là hai mươi ngàn thì..."
“Cái gì? Bảy ngàn - tám ngàn mà muốn mua sao? Cậu nằm mơ sớm quá đó.
“Đi đi đi, đi nhanh đi"
“Chị cả, chị xem chị tìm người thế nào vậy hả?"
Bảo Sơn và Bảo Châu bị đuổi ra ngoài, cha Quan Tâm cũng có chút ngượng ngùng, nói:
"Người nhà này cứ như vậy."
Bảo Sơn và Bảo Châu đều cười, nói:
"Chúng ta xem căn nhà tiếp theo đi ạ"
Cha Quan Tâm:
"Được thôi."
Nghe nói như vậy, ông cảm thấy hai đứa trẻ này sẽ không mua được nhà đâu, nếu dự định với bảy đến tám ngàn thì cũng không mua được căn nhà cuối cùng, nhà này phải đến bốn mươi ngàn đồng tiền.
Tuy nhiên ông chỉ do dự một chút mà không nói ra, nếu ông nói ra câu đó thì rất giống khinh thường người ta.
Mấy người bọn họ nhanh chóng đi đến căn nhà thứ ba, Bảo Châu nói:
"Cháu trông chờ nhất chính là căn nhà này Quan Tâm và cha mình kinh ngạc nhìn Bảo Châu, Bảo Châu cười ý vị một cái, chỉ tay và nói:
"Chúng ta mau gõ cửa chứ ạ?"
Cốc cốc cốc!
Căn nhà thứ ba là căn mà Bảo Châu coi trọng nhất.
Mặc dù chưa nhìn thấy, nhưng cũng cảm thấy căn nhà này phù hợp với ý tưởng của mình nhất. Căn nhà có đẹp đi nữa mà không phù hợp thì cũng đáng tiếc, dù sao thì cô cũng không phải mua để cho người già trẻ đến ở.
Cho nên căn nhà thứ ba có diện tích rộng rãi rất thích hợp với bọn họ, mấy người bọn họ tiến tới gõ cửa, chủ nhà là một ông lão tóc đã bạc, vẻ mặt lãnh đạm, biết bọn họ tới xem nhà, ông gật đầu ra hiệu cho mấy người bọn họ tiến vào.
Gương mặt ông lão không có chút tươi cười nào nhưng cũng không khó chịu, ông lão nói thẳng:
"Căn nhà này bốn mươi ngàn đồng tiền, một phân tiền cũng không bớt, nếu các người cảm thấy được thì cứ đi khắp nơi xem, nếu không mua thì mời đi cho"
Cha Quan Tâm nhìn về phía hai anh em nhà họ Điền, nào ngờ hai anh em này không từ chối, mà ngược lại vẫn gật đầu và nói:
"Chào ông, nếu chúng cháu đã tới xem thì nhất định là có ý mua ạ? Ông lão chủ nhà cũng kinh ngạc, ông lão nhìn bọn họ, chép miệng gật đầu, nói:
"Vậy được thôi, để tôi giới thiệu cho mọi người.
“Toàn bộ diện tích ở đây là gần sáu trăm mét vuông, diện tích căn nhà là hơn bốn trăm mét vuông, sân cũng hơn một trăm mét vuông"
Tuy nói diện tích nhiều như vậy nhưng nhìn có vẻ cái sân này rất nhỏ, khắp nơi đều dựng những căn phòng phụ. Cái sân này thoạt nhìn trông chẳng ra sao cả.
“Căn nhà này có năm tầng, nếu tính ra, thì diện tích cũng lên tới hai ngàn mét vuông, nếu mọi người cần chỗ có diện tích lớn thì nơi này tuyệt đối có thể đáp ứng yêu cầu.
Bảo Sơn và Bảo Châu gật đầu.
“Tới đây vào trong xem đi, chỗ này của tôi đều sử dụng vật tư loại tốt, nhưng trong lúc ở thì người ta không quý trọng nên đã làm hư hỏng hình dáng ban đầu của nó rồi, nếu mọi người muốn dử dụng thì phải sửa chữa lại khá nhiều"