Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 530: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Hơn nữa căn nhà lớn thì giá cả cao, cho dù có người muốn mua nhà cũng sẽ cố gắng lựa chọn cái nhỏ một chút.

Vậy nên tình hình hiện tại chính là rất nhiều người không đủ chỗ ở, nhưng cũng có nhà rất vắng người, nếu Bảo Châu muốn mở trường luyện thi, đương nhiên là phải chọn một chỗ có diện tích lớn một chút. Cô nói:

"Anh à, chúng ta có thể tìm chỗ lớn một chút, nếu không có chỗ nào lớn thì có thể tìm chỗ gần nhau cũng được, chúng ta sẽ sửa lại cho chúng thông với nhau?

Bảo Sơn mỉm cười đồng ý.

Hai anh em thảo luận một chút về chuyện nhà ở, chạng vạng hôm sau, Bảo Sơn đưa ông Lôi đi tham quan trở về. Lại cùng Bảo Châu đi xem nhà, quả nhiên không thích hợp cho lắm.

Bởi vì ban ngày Bảo Sơn không có ở đây nên phải đến lúc chạng vạng mới có thể đi được, phần lớn thời gian vẫn là Bảo Châu tự mình lo liệu.

Lúc này, anh em Bảo Châu nghĩ đến khi chị Khương Việt mua nhà đã tìm “người môi giới”, nếu hiện tại cũng có thì tốt rồi, như vậy thì quả thật là tiện nha.

Tuy nhiên trong lúc Bảo Châu rơi vào bế tắc trong chuyện tìm nhà thì Quan Tâm mang tin tốt đến.

Cha Quan Tâm nghe nói bạn học của cô ấy muốn tìm nhà để mở trường luyện thi nên cũng giúp đỡ hỏi thăm khắp nơi, thật sự nghe được mấy chỗ thích hợp.

Quan Tâm tiện thể báo cho Bảo Châu biết, nói:

"Cha tôi nghe được thông tin ba chỗ bán nhà. Có hai cái cách trường học chúng ta không xa lắm.

Trong đó khu nhà gần nhất là ở phía sau, ra khỏi trường học đi khoảng 10 phút là tới. Cơ bản là một căn nhà 5 tầng, diện tích cũng rất lớn.

Chủ nhà là một thương nhân, lúc trước bởi vì thân phận địa chủ nên bị tịch thu nhà. Bây giờ đã được trả lại.

Tuy nhiên, người nhà ông ấy đều không còn nữa, chỉ còn lại một mình ông ấy, ông ta định bán nhà để đến nơi khác sống.

Ưu điểm của căn nhà này là trên giấy tờ không có hộ khẩu của ai cả, lúc trước toàn bộ gia đình đều đã thuận lợi chuyển đi rồi.

Mặt khác cũng có khuyết điểm, khuyết điểm chính là căn nhà không còn nguyên vẹn hình dáng cũ, rất nhiều chỗ đã bị đổ nát.

Nếu như muốn sử dụng thì phải tu sửa lại khá nhiều, tôi đoán cũng tốn không ít tiền đâu. Một chỗ khác có vị trí cũng không kém, diện tích lại rất lớn cho nên cái nhà này là khá mắc. Đây là căn thứ nhất. Còn có căn thứ hai, căn thứ hai này là tập hợp 4 gian nhà nhỏ, cái này thật ra cũng không tệ, kể cả về vị trí và diện tích, lại còn được bảo quản kỹ lưỡng. Nhưng chủ nhà lại là 7 người anh em, tất cả đều rất ham tiền. Căn cuối cùng không có tình trạng giống như hai căn trước, nhưng tuy người đã dọn đi rồi thì trên giấy tờ vẫn còn hai hộ khẩu chưa chuyển đi. Hơn nữa nó lại ха.

Dù sao căn nào cũng có lợi và có hại, cha tôi nói nếu cậu cảm thấy hứng thú, ông ấy sẽ liên hệ giúp cậu, tốt nhất là cậu cứ đến xem qua hết sau đó lựa chọn.

Bảo Châu nghe đến mấy căn nhà này, ánh mắt sáng lên, lập tức nói:

"Tốt quá. Quan Tâm à, cậu thật sự là quá tốt bụng"

Quan Tâm mỉm cười, nói:

"Đều là bạn học với nhau, tôi có thể giúp đỡ cái gì thì giúp thôi, với lại không phải cậu đang cần mua lắm sao? Thật ra tôi cảm thấy mỗi căn nhà đều có một vài khuyết điểm, nhưng mà cha tôi nói, bây giờ không có căn nhà nào thập toàn thập mỹ đâu. Cứ đến xem thử xem mình có chọn được căn nào không"

Quan Tâm nói như vậy Bảo Châu cũng tán thành, cô gật đầu nói:

"Cha cậu nói đúng"

Cô thật sự không muốn chạy đồng chạy tây mãi.

Rất mau nhờ sự sắp xếp của Quan Tâm, Bảo Châu và anh trai Bảo Sơn chọn một ngày bắt đầu xem nhà, Bảo Châu nói:

"Hôm nay mới thấy anh có thời gian rảnh nhỉ?"

Bảo Sơn cười xin lỗi, nói với em gái:

"Rất xin lỗi em, sau này anh nhất định sẽ bận tâm nhiều một chút"

Bảo Châu à một tiếng, tỏ vẻ mình cũng không tin tưởng mấy.

Tuy rằng như thế vẫn rất nhanh khôi phục trạng thái nói cười, con người cô thích vui vẻ náo nhiệt, không phải người thích trầm lặng buồn rầu.

Cha Quan Tâm là loại người điển hình ở Bắc Kinh, ông ấy rất nhiệt tình, ông với phía chủ nhà và Bảo Châu gặp mặt nhau, vừa gặp mặt ông giới thiệu họ cho nhau, sau đó dặn dò Bảo Sơn và Bảo Châu:

"Cho dù các cháu có nhìn trúng được căn nhà này, cũng tuyệt đối đừng biểu hiện ra mặt nha. Nếu các cháu biểu hiện rõ ràng là mình thích, vậy sẽ không dễ để trả giá đâu"

Bảo Châu nghiêm túc gật đầu:

"Cháu biết rồi ạ."

Cha Quan Tâm:

"Các cháu cứ xem trước đi, sau đó chúng ta tranh thủ trả giá thấp nhất, cái này là chuyện quan trọng"

Bảo Châu gật đầu, tỏ vẻ mình đã học hỏi được.

Tuy nói có hai căn nhà đều tương đối gần nhưng cha Quan Tâm vẫn dẫn bọn họ đi xem căn nhà xa nhất trước, đây là do không có biện pháp nào khác, bọn họ cũng phải tranh thủ thời gian của chủ nhà, có thể xem trong cùng một ngày đã là điều không dễ dàng. Căn nhà xa nhất này đi xe buýt cũng gần hai giờ đồng hồ.

Căn nhà hai tầng, diện tích cố định khoảng 300 mét vuông, được giữ gìn khá tốt, chủ nhà nghe nói anh em Bảo Sơn và Bảo Châu muốn mua nhà, thấy bọn họ còn trẻ nên cũng không quá để mắt tới, cho một cái giá mười hai ngàn đồng tiền.

Mọi người đều hốt hoảng.

Cha Quan Tâm:

"Tôi nghe người ta nói, cậu ra giá mười ngàn đồng tiền.

Chủ nhà cười uể oải, nói:

"Đó là cái giá tôi ra cho họ hàng thân thích nhà tôi, bán cho người trong nhà và bán cho người ngoài tóm lại là không thể giống nhau được mà đúng không? Hơn nữa, đó là giá của năm trước, bây giờ giá thị trường đã tăng, tôi muốn mười hai ngàn cũng đâu phải là nhiều Hắn căn bản không cho rằng mấy người này có thể mua được, nói chuyện cũng không hề khách khí, nói:"