"Cảm ơn cậu nha, nếu có thể tôi muốn chỗ gần trường học chúng ta"
Điều này Quan Tâm có thể lý giải được, cô ấy gật đầu nói:
"Được thôi!"
“Anh cậu có trở về cùng với cậu không?” Đinh Lan hỏi.
Bảo Châu gật đầu:
"Tất nhiên là có chứ. Nói đến anh trai, trong lòng Bảo Châu liền cảm thấy bất ổn, biết nói thế nào đây? Cô vui vì anh trai có thể tìm được người thân, tuy nhà cô và anh trai vẫn luôn sống rất tốt, nhưng cô cũng biết khi còn nhỏ anh trai vẫn luôn rất sợ bị vứt bỏ.
Sau này thì anh không còn sợ nữa, nhưng những ký ức khi còn nhỏ vẫn khiến cho bọn họ có ấn tượng sâu sắc.
Cô nghĩ rằng nếu tìm được người thân của mình nhất định anh trai sẽ vui vẻ hơn. Anh không phải đứa trẻ không thân không thích, anh rõ ràng là có người nhà mà.
Chỉ là trong lòng Bảo Châu lại có nỗi sợ hãi mơ hồ, cô sợ anh trai tìm được người thân của mình rồi sẽ lập tức rời đi.
Bởi vì ông nội Lôi không phải người địa phương, nếu ông nội Lôi muốn đưa anh trai cô xuất ngoại thì sao? Khả năng như vậy cũng không phải không có cho nên trong lòng Bảo Châu mới cảm thấy rất lo lắng.
Cô không muốn rời xa anh trai chút nào.
Từ nhỏ đến lớn dù làm gì bọn họ cũng ở kè kè bên cạnh nhau.
Bảo Châu ưu sầu nằm xuống kéo chăn qua khỏi đầu.
Cảm xúc của cô đột nhiên tụt xuống như vậy khiến tất cả mọi người đồng loạt nhìn cô, dù sao thì ngoài danh xưng mặt trời nhỏ, mọi người cũng chưa bao giờ thấy Điền Bảo Châu như vậy.
“Bảo Châu, cậu không có chuyện gì chứ?” Quan Tâm tiến đến ngồi cạnh cô, cô ấy không chỉ có tên Quan Tâm, mà ngay chính cả tính cách khi làm việc gì cũng đều rất quan tâm người khác.
Giọng Bảo Châu ồm ồm:
"Tôi không có chuyện gì đâu.
“Cậu và anh trai cãi nhau sao?” Nếu không phải cãi nhau thì thật sự rất khó giải thích vì sao cô lại trở nên như vậy.
Bảo Châu lắc đầu, nhẹ giọng nói:
"Không có chuyện đó đâu, tôi cãi nhau với người khác thì còn có thể chứ không thể nào cãi nhau với anh trai được?
Cô chui đầu từ trong chăn ra, phồng má:
"Tôi với anh trai có mối quan hệ rất tốt.
Tuy cô nói như vậy nhưng lại ai oán thở dài một hơi, nói:
"Tôi muốn đi tắm rửa, các cậu có ai muốn đi cùng không?"
Quan Tâm lắc đầu:
"Tôi đã đi lúc nãy rồi.
Đinh Lan vì chuyện mình đề cập đến Bảo Sơn mới khiến Bảo Châu trở nên buồn rầu như vậy, vội vàng nói:
"Tôi đi cùng với cậu"
Cô nói:
"Trời hôm nay nóng nực quá"
Hai người cũng không rề rà, lập tức ôm chậu đi ra cửa, mỗi lần bọn họ đi tắm rửa đều phải tự mang theo những thứ này: chậu rửa mặt, dầu gội, xà phòng thơm, tất cả đều không thể thiếu được. Bảo Châu còn mang theo quần áo tắm rửa.
“Cậu và anh trai cãi nhau sao?” Đinh Lan hỏi.
Thật sự có thể nhận ra chỉ số EQ của cô gái này quá thấp đi.
Tuy nhiên Bảo Châu và Đinh Lan đã ở chung nửa năm, đương nhiên cũng biết cô bạn không phải cố ý như vậy.
Cô nói:
"Không có mà.
Đinh Lan thấy cô không vui, dù sao cũng chắc chắn là có chuyện. Cô bạn nói:
"Này nha, hàm răng còn có lúc cắn nhau, cãi nhau cũng không có vấn đề gì đâu. Với lại hai người là anh em, lúc tôi ở nhà còn thường xuyên cãi nhau với cha mẹ tôi nữa kìa. Cậu xem tôi trở về sớm thế này chính là không muốn bị bọn họ trói buộc đó.
Bảo Châu tò mò nhìn Đinh Lan, lại nói tiếp, ngày thường Đinh Lan thật sự không nôn nóng, nhưng lúc đối mặt với cha mẹ lại cực kỳ nôn nóng.
Đinh Lan hiểu được biểu cảm của Bảo Châu, thở dài một hơi rồi nói:
"Nhà tôi chỉ có một mình tôi là con, cha tôi không thể có đứa con nào khác nữa"
Bảo Châu:
"Ý cậu là sao?"
Đinh Lan:
"Bà ngoại tôi nói lúc cha tôi còn trẻ cũng muốn có một đứa con trai, nhưng ai ngờ mẹ tôi lại sinh ra một đứa con gái. Trong lòng ông cảm thấy không vui. Mặc dù không vui nhưng vì tôi lớn lên cũng hoạt bát đáng yêu nên cha tôi vẫn rất thích tôi. Rốt cuộc đấu có nhà nào chỉ sinh một đứa con, tuy có chút mất mát nhưng vẫn có thể sinh tiếp mà.
Đinh Lan thở dài rồi lại nói tiếp:
"Mỗi lần đi làm cha đều sẽ đem quà về cho tôi. Lúc tôi được nửa tuổi, cha tôi ra ngoài đi làm, không may gặp phải trận sạt lở. Lúc ấy cha tôi đã hôn mê rồi, vào thời khắc sắp không chịu được nữa, không biết bằng cách nào ông đụng phải con ếch biết nhảy mà ông mua cho tôi, con ếch nhảy phát ra âm thanh, lúc đó đột nhiên cha tôi được cứu. Chuyện lần đó khiến cha tôi không thể có thêm đứa con nào nữa.
Cô quay sang nhìn Bảo Châu rồi nói:
"Tuy nhiên ông cũng kiên định cho rằng, tôi chính là phúc tinh trong nhà. Nếu không phải nhờ con ếch nhảy của tôi thì có thể ông đã chết ở ngoài kia rồi.
Bác làm cùng với ông ấy đã chết trong lần xảy ra sự cố đó” Bảo Châu nghiêng đầu chăm chú nghe Đinh Lan kể.
“Từ đó về sau trong nhà đều xem tôi như hòn ngọc quý mà nâng niu. Cha mẹ tôi luôn chăm sóc tôi cẩn thận tỉ mỉ, cậu có hiểu không? Là theo kiểu triệt để cẩn thận tỉ mỉ. Tôi biết họ rất thương tôi, nhưng thật sự càng lớn tôi càng cảm thấy áp lực. Họ quá thương tôi cho nên tôi chơi với bạn bè nào, tôi mặc quần áo gì, ngay cả tôi ăn cái gì, họ đều muốn xen vào"
Cô bạn cười khổ một chút rồi nói:
"Cậu không hiểu được đâu, trước khi tôi vào đại học, căn bản lúc đó không có bạn bè. Cha mẹ tôi đều sẽ điều tra 18 đời tổ tông nhà người ta, thậm chí họ còn tới tận nhà người ta nói chuyện, nói người ta không xứng làm bạn với tôi. Tôi nói chuyện với bạn học nam, cha tôi sẽ đánh người ta, nói người ta có ý xấu nên dụ dỗ tôi, làm ơn đi, họ làm gì có ý đó đâu chứ! Thành tích của tôi bị tụt, họ sẽ đổ lỗi cho giáo viên, nói giáo viên không để tâm dạy dỗ tôi. Đây, cậu cũng thấy rồi đó, vào ngày chúng ta đến báo danh, chuyện như thế vẫn đều như cơm bữa. Bởi vì chuyện đó, tất cả học sinh đều không nói chuyện với tôi, từ nhỏ đến lớn tôi chỉ có một mình. Cậu không biết được sau khi tôi thi đậu Bắc Đại, trong lòng tôi vui và cảm thấy may mắn cỡ nào đâu? Bảo Châu một lời khó nói hết nhìn Đinh Lan, không ngờ nhà bạn mình lại như vậy."