Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 525: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Nhưng tôi nghĩ cậu có thể xem thử cái này.

Ông đưa ảnh chụp ra, Bảo Sơn cúi đầu nhìn ảnh chụp, ảnh chụp ba người đàn ông rất giống nhau, chẳng qua ba người này và ông lão trước mặt có quan hệ gì?

Ông Lôi cũng không giấu giếm, ông kể lại tất cả mọi chuyện một lần nữa.

Chỉ là sau khi nói xong thì thấy hai người thiếu nam thiếu nữ trước mặt có biểu cảm vừa kinh ngạc vừa quái dị.

“Cậu cảm thấy như thế nào?"

Ông nghi hoặc:

"Là có cái gì đó không ổn à?"

Bảo Sơn lắc đầu, nói:

"Không có ạ. Chỉ có thể nói có một số việc thật sự rất trùng hợp. Ngài nói gặp một trận nổ lớn, lúc đó mẹ tôi cũng ở đó, hơn nữa bởi vì chuyện lần đó mà bị thương một lỗ tai, khå năng nghe được rất kém"

Lúc này thì ông Lôi chấn động rồi. Tuy nhiên rất nhanh trong lòng ông lại bắt đầu cảm thấy khổ so.

Cát Tỉnh không nhỏ, ông lại có thể gặp được mẹ nuôi của Điền Bảo Sơn là Thích Ngọc Tú, điều đó đã nói lên khoảng cách giữa ông và vợ cùng con trai mình đã rất gần rồi, bởi vì sự việc kia mà ông bị thương, nên không thể tiếp tục tìm kiếm, ngược lại phải trở về Anh quốc điều trị. Thật là đáng tiếc!

Suy nghĩ một chút thì chỉ có thể nói một câu là vận mệnh trêu đùa.

Nếu... nếu như không có sự việc kia thì ông đã tiếp tục tìm kiếm, như vậy có thể cũng đã tìm được vợ và con trai mình rồi.

Ông nhắm mắt lại, không bao lâu sau lại mở ra và nói:

"Thật là vận mệnh trêu đùa"

Thật ra ở trong lòng, trong tiềm thức, ông đã xác định Bảo Sơn chính là cháu nội của ông. Ông nhìn đứa trẻ đang ngồi trước mặt, nói:

"Mấy năm nay tôi đã để mọi người chịu khổ rồi. Bảo Sơn sửng sốt, sau đó lập tức phản bác:

"Không hề có chuyện chịu khổ, nhà tôi sống rất tốt. Anh nghiêm túc:

"Mẹ tôi rất yêu thương chúng tôi, mẹ luôn muốn cho chúng tôi những điều tốt nhất"

Cuộc sống của bọn họ không chỉ không khổ sở mà còn vô cùng xán lạn.

Sau khi trò chuyện xong thì Bảo Sơn và Bảo Châu quay về sớm, tuy là về sớm nhưng ký túc xá trường học vẫn có thể vào xin ở lại, đại học lúc này vẫn còn có chút nhân tính.

Khi Bảo Châu trở lại ký túc xá nữ, mở cửa ra thì thấy phòng ngủ đầy đủ bảy người chỉ thiếu mỗi mình cô.

Bảo Châu:

"Cô hoài nghi mọi người tụ tập sau lưng cô, bây giờ đã có chứng cứ rồi nha.

“A! !!” Đinh Lan và mấy người khác lập tức xông tới ôm lấy Bảo Châu, nói:

"Bảo Châu à, cuối cùng cậu cũng đã về rồi"

Bảo Châu:

"Các cậu đây là......"

Hóa ra vào hôm chia sẻ tâm tư trước kỳ nghỉ ở ký túc xá, đúng là rất có hiệu quả, mọi người đều cảm thấy nếu hiện tại có cơ hội này hay là nên kiếm ít tiền.

Cho nên tất cả đều đã trở lại, đạo lý này cô đều hiểu nhưng cô vẫn nhìn về phía người địa phương duy nhất ở đây là Quan Tâm.

“Sao cậu đã quay lại đây rồi?"

Quan Tâm:

"Chị tôi với anh rể dẫn mấy đứa nhỏ về nhà ở, trong nhà ồn ào lắm nên tôi quyết định quay lại trường học.

Tuy ở phòng ngủ cũng chỉ được có mỗi cái giường, nhưng vẫn rộng rãi hơn ở trong nhà, ngoài ra cũng thanh tịnh hơn nhiều.

Cô ấy không nhịn được, nhỏ giọng nói:

"Cháu trai bên ngoại thường hay lấy đồ của tôi mà không xin phép, còn xé sách của tôi, mỗi lần như vậy tôi đều không vui, chị của tôi còn đẩy ngã và đánh tôi, nói tôi khinh thường nhà bọn họ.

Cô ấy lau mồ hôi và nói:

"Tôi thật sự không chịu nổi, ở nhà còn như thế thì không bằng tôi quay trở về trường học còn hơn.

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, ai cũng có những chuyện khó nói.

Ai cũng đều có chuyện không như ý, Quan Tâm không cảm thấy chuyện này đặc biệt nghiêm trọng, cho nên hỏi:

"Còn cậu, sao đã quay về rồi?"

Bảo Châu:

"Tôi trở về sớm một chút để xem nhà, hiện tại tôi muốn mua nhà"

Mọi người lập tức quay người nhìn về phía Bảo Châu, thật không thể tin nổi.

“Mua mua mua...... Mua nhà ư?"

Bảo Châu gật đầu, nói:

"Ừ, tôi định mở một cái lớp học bổ túc, dù sao cũng phải có chỗ để làm mà đúng không?"

Bảo Châu cũng không giấu diếm mọi người, cô nói thẳng ra, rốt cuộc, về sau cô còn có dự định lỗi kéo mọi người qua đó làm giáo viên mà, cho nên lần này cô cũng không giấu diếm, chỉ nói:

"Cậu là người thủ đô nên hãy giúp tôi hỏi thăm thử nha"

Quan Tâm:

"

Trần Băng Thiến nghiêng mắt nhìn rồi nói:

"Các cậu có thể thuê nhà mà, không cần thiết phải mua đâu"

Hơn nữa Trần Băng Thiến cũng hoài nghi Bảo Châu căn bản hoàn toàn không biết gì về giá nhà ở Bắc Kinh.

Bảo Châu vẫn nhẹ nhàng nói:

"Tôi cũng biết thuê thì sẽ tiết kiệm được nhiều tiền hơn, nhưng vấn đề là nếu tôi mở trường luyện thi thì nhất định phải trang trí lại, hình thức trường học tôi muốn làm theo ý của mình. Những chỗ cho thuê nhà có chỗ nào giống với trường học không? Tôi mà sửa sang lại, người cho thuê nhà sẽ đồng ý sao? Hơn nữa cho dù là miễn cưỡng đồng ý, tôi bỏ tiền ra sửa sang lại, sau đó người ta thấy tiền rồi nổi máu tham thì sao? Một con rồng mạnh mẽ thậm chí còn không đánh bại được con rắn bản địa mà! Huống chi là tôi, một người từ nơi khác tới, tôi có thể tìm ai giúp đỡ đây? Vậy nên tốt hơn hết là ngay từ đầu cứ tìm chỗ mà mua, tôi muốn sửa thế nào thì cứ sửa như vậy"

“Cậu nói cũng có lý” Tuy mua nhà ở đây rất mắc nhưng sau khi nghe Bảo Châu nói thì cũng có chút hợp lý. Quan Tâm:

"Vậy cậu đợi tôi về nhà một chuyến, trước giờ tôi không để ý đến chuyện bên ngoài. Nhưng nhất định là cha mẹ tôi biết. Đúng rồi cha tôi chắc chắn sẽ biết rất nhiều"

Cha cô ấy là tài xế xe buýt, nhất định là nắm bắt được nhiều thông tin hơn so với người bình thường.

“Đợi lần tới tôi về nhà sẽ nhờ cha tôi để ý giúp cậu."