Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 522: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Chiêu Đệ và Bảo Châu đã sớm bàn bạc với nhau, nghĩ thật kỹ những khả năng có thể xảy ra. Chị em Tưởng Đệ không hiểu gì cả, đương nhiên Bảo Châu nói gì thì cũng nghe.

Đang lúc bọn họ nói chuyện thì xe lửa đã dần dần ngừng lại.

Bảo Châu:

"Đến nơi rồi, chúng ta mau xuống thôi"

Một câu đến rồi khiến tất cả mọi người nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ngoài cửa sổ xe có không ít người, có người bày ra buôn bán, cũng có người xuống trạm.

Bảo Châu líu lưỡi:

"Không ngờ lại buôn bán nhộn nhịp như vậy"

Phải biết rằng dân chúng có khả năng tiếp thu trình độ tối cao, chính sách được ban hành gần 1 tháng, việc buôn bán đã tới ga tàu hỏa.

Cứ đến mùa hè là người đến người đi rất đông, một tiếng “kem que” vang lên đã khiến người ta cảm thấy thèm khát rồi.

Quả nhiên nhìn xung quanh xem thì thấy không chỉ có một xe kem đi qua, cho nên nói bất kể lúc nào thì cũng không thể thiếu đầu óc linh hoạt.

“Thời tiết oi bức thế này thì nên ăn một que kem cho tâm hồn thanh mát một chút"

Mặc dù hiện tại không phải giàu có, nhưng nếu nói hoàn toàn không có tiền thì cũng không phải. Mọi người vẫn rất chịu tiêu tiền, ví dụ như những xe bán kem xung quanh đây có rất đông người vây quanh, có thể thấy được việc buôn bán khá thuận lợi.

Mấy người bọn họ cũng theo dòng người xuống xe, Bảo Sơn chủ động đi mua 5 que kem, Bảo Châu:

“Anh đúng là người hiểu ý nhất"

Bảo Sơn bật cười, mấy người bọn họ tìm một góc để ngồi, mấy chị em Tưởng Đệ đừng nói là ăn qua, ngay cả nhìn cũng không biết thứ trước mặt mình là gì, ba chị em học theo dáng vẻ xé vỏ của Bảo Châu, lập tức cảm giác được một luồng khí lạnh toả ra từ cây kem.

Lúc này Bảo Châu cũng gấp gáp không chờ nổi nữa mà ăn luôn, mùa hè ngồi xe lửa thật là khổ sở, mấy ngày trời cảm giác quần áo cũng khô khốc nhăn nheo hết cả rồi, càng đừng nói tới ngay miệng lưỡi cũng khô nứt nẻ.

Bây giờ được ăn một que kem lạnh, Bảo Châu cảm thấy mình như “sống” lại.

Cô nói:

"Thoải mái quá, thật là tuyệt vời.

Bảo Sơn thấy dáng vẻ đáng thương này của cô thì bật cười sau đó cũng mở to mồm ăn kem.

Chị em Tưởng Đệ cũng cắn liền hai ba miếng, trên đường đi bọn họ được ăn ngon, xuống xe còn có thể ăn kem, những thứ này đều là lần đầu tiên bọn họ được ăn, mấy cô gái vô cùng khát khao cuộc sống tương lai.

“Chúng ta mau đi thôi"

Bảo Sơn và Bảo Châu mang đồ không nhiều lắm, còn ba cô gái này cũng chỉ có một cái tay nải nhỏ cho nên cũng không có gì nặng, mấy người bọn họ nhanh chóng lên xe buýt, mùa hè ngồi trong xe mà có mùi thì cũng khá khó chịu, mấy người bọn họ lập tức đón nhận ánh mắt ghét bỏ của người khác.

Bảo Châu vẫn rất bình tĩnh, chuyện này có gì đâu mà không thể bình tĩnh?

Những chuyện thế này ở đâu mà không có với lại quả thật là bọn họ có mùi thật.

Bảo Sơn và Bảo Châu nhanh chóng dẫn ba cô gái tới một cái ngõ nhỏ, dựa theo số nhà, Bảo Châu tìm được chỗ ở của Chiêu Đệ, nói thật ra bọn họ cũng là lần đầu tiên tới đây.

Nơi này cách trường học Chiêu Đệ không xa, cô tiến lên gõ cửa, chỉ một lát sau đã nghe thấy có người nói:

"Ai thế?"

Tiếng bước chân dồn dập đi tới, rất nhanh cửa đã mở ra, Chiêu Đệ vừa kinh ngạc vừa vui mừng:

“Mọi người tới rồi.

Bảo Châu thở phào nhẹ nhõm, nói:

"May mắn là chị ở nhà.

Chiêu Đệ gật đầu, nói:

"Chị đoán là mấy ngày nay mọi người sẽ tới cho nên chị đều không đi ra ngoài, mau mau vào trong nhà ngồi nghỉ đi, đi đường chắc vất vả lắm rồi phải không?"

Chị em Tưởng Đệ gặp Chiêu Đệ, so với lúc cẩn thận dè dặt đi theo Bảo Sơn và Bảo Châu hoàn toàn không giống nhau, họ lập tức trở nên hoạt bát.

Tưởng Đệ lắc đầu, nói:

"Không vất vả chút nào đâu, trên đường đi bọn em cảm thấy rất thoải mái.

Lúc này giọng Muội Tuyệt cũng nói theo:

"Không hề vất vả luôn, bọn em còn được ăn thịt, ngày đầu tiên ăn thịt em còn bị tiêu chảy, ha ha ha.

Tuy nhiên rất nhanh Muội Tuyệt lại nói:

"Mỗi ngày bọn em đều có thể ăn thịt, chính xác là mỗi ngày đó nha! !!"

Mấy ngày nay ở trên xe lửa ăn thịt, so với năm trước lượng thịt bọn họ ăn còn nhiều hơn.

“Giường đệm trên xe lửa cũng mềm mại nữa.

Chiêu Đệ vui cười hớn hở nghe bọn họ kể, cô ấy nói:

"Vậy cuộc sống sau này chúng ta cũng không thể ăn thịt mỗi ngày, như vậy các em có đau buồn không?"

Mấy người bọn họ tỏ ra đương nhiên:

"Đồ ăn quý giá như vậy tất nhiên không thể ăn mỗi ngày rồi.

Muội Tuyệt càng khoa trương hơn, nói:

"Lúc nãy em ăn cảm giác có thể no đến ba năm.

Chiêu Đệ vui sướng mỉm cười, tuy nhiên cô ấy cũng nhanh chóng quay sang Bảo Sơn và Bảo Châu, cô nói:

"Cái sân này là chị và Lý Kiến Kỳ cùng nhau thuê được"

Bảo Châu:

"! !!"

Chiêu Đệ vội nói:

"Cậu ấy thuê phần cậu ấy, chị thuê phần chị, tụi chị đều từng người thỏa hiệp với chủ nhà. Thật sự không có quan hệ gì cả, về sau cũng sẽ không có quan hệ gì cả.

Cô ấy giải thích rõ ràng:

"Tụi chị làm ăn buôn bán nên cũng cần chỗ để đồ, nếu thuê cùng với người không quen biết thì mọi người cũng không yên tâm, vậy cho nên mới quyết định thương lượng rồi cùng nhau thuê nhà. Dù sao cũng là người cùng quê, cũng hiểu rõ gốc rễ của nhau, hơn nữa tụi chị đều làm buôn bán nên cũng không cần lo lắng quá nhiều về người khác. Mặt khác hai tụi chị cũng không muốn bị người khác bàn luận nhiều.

Chiêu Đệ ngập ngừng một lát rồi nói tiếp:

"Chỉ là không thuê trùng gian, ngược lại là tìm chủ nhà này, mỗi người thuê hai gian. Cũng may, chị đã nói qua với chủ nhà, chị sẽ có 4 người ở đây, còn có 3 đứa em gái sẽ từ quê tới. Bởi vậy nên chủ nhà mới đồng ý. Bằng không làm gì có nơi nào đồng ý cho trai đơn gái chiếc ở chung một cái sân. Người ta cũng sợ gặp phiền phức."