Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 521: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Sau khi trở lại thủ đô, tìm một trường hợp chính thức, tôi muốn có được một sợi tóc của cậu ấy"

Tiết Kỳ:

"? ??"

Ông Lôi:

"Tôi muốn đem ra nước ngoài xét nghiệm ADN, nếu cậu ấy là người thân của tôi, có thể thông qua huyết thống mà khẳng định"

Tiết Kỳ kinh ngạc nhìn ông Lôi, thật sự chủ nhiệm Tiết không có hiểu biết về phương diện này, nhưng chuyện đó cũng không có vấn đề gì, đợi đến khi trở lại thủ đô, sẽ có chuyên gia về phương diện này làm cố vấn.

Chuyện này cũng không thể trách Tiết Kỳ thiếu hiểu biết, dù sao thì hiện tại phương diện này cũng chưa phát triển.

“Sau đó tôi có thể nói chuyện này với cậu ấy không? Ngài cảm thấy cậu ấy là người thân của em trai ngài sao?” Thật sự khi nhắc tới điều này, Tiết Kỳ có chút khó hiểu, năm đó giáo thụ Lôi còn chưa kết hôn đã qua đời, hoàn toàn không nghe nói ông ấy có người thân nào cả.

Hơn nữa dựa theo tuổi tác của giáo thụ Lôi thì dù thân phận của Điền Bảo Sơn thật sự là gì cũng đều không thích hợp.

Cho nên Tiết Kỳ cảm thấy khả năng cao là không phải.

Tuy nhiên chủ nhiệm Tiết cũng lo lắng cho ông lão này, nếu chịu đả kích quá lớn trên xe lửa rồi xuất hiện chuyện gì không may thì biết tìm bác sĩ ở đâu bây giờ.

Ông Lôi lắc đầu, ông vốn luôn trầm mặc ít lời nhưng lúc này lại móc ra một quyển album nhỏ, ông lật mở từng trang, dừng lại ở một bức ảnh chụp, đẩy qua:

"Đây cậu xem kĩ đi.

Tiết Kỳ cúi đầu, hắn vừa nhìn thấy đã lập tức sửng sốt.

Trên bức ảnh chụp là hai người đàn ông, nhìn ảnh chụp có thể nhận ra tuổi tác của bọn họ có chút chênh lệch, nhưng xét về diện mạo thì lại giống nhau vô cùng. Tuy không thể nói là cùng một khuôn đúc ra, nhưng thật sự là rất giống.

Ông Lôi lại lật đến trang sau, là bức ảnh chụp ba người, đứng giữa là một ông lão nho nhã, hai người đàn ông vừa rồi đứng ở hai bên.

Tiết Kỳ kinh ngạc cực độ, ba người này lớn lên đều rất giống nhau.

“Đây là......"

Ông Lôi chỉ vào ông lão đứng giữa và nói:

"Đây là cha tôi.

Lại chỉ tay về phía người đàn ông lớn tuổi hơn một chút:

"Đây là tôi, người còn lại là em trai tôi, cũng chính là người mà mọi người gọi là giáo thụ Lôi"

Tiết Kỳ:

"..

Di truyền của nhà này thật đúng là quá rõ ràng.

Tuy nhiên, chủ nhiệm Tiết ngẩng đầu nhìn ông Lôi, thế nhưng không cảm thấy bọn họ có cái gì giống nhau.

Ông của hiện tại và ông trong bức ảnh chụp không giống nhau chút nào.

“Ngài so với lúc còn trẻ không giống nhau chút nào cả......"

Ông Lôi gật đầu:

"Đương nhiên là không giống nhau bởi vì tôi đã làm phẫu thuật. Đại khái là hơn 30 năm trước, lúc ấy có khoảng thời gian 4 – 5 năm, tôi đã từng về nước tìm người thân, lúc ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tôi gặp phải một trận nổ lớn. Cũng vì chuyện đó mà tôi bị thương ở mặt và chân, xử lý qua loa cho xong việc tìm người thân, tôi trở về điều trị. Lúc ấy một bên mặt tôi bị thương nghiêm trọng, phải liên tiếp tiến hành rất nhiều cuộc phẫu thuật, dần dần thay đổi dung mạo. Đến bây giờ mỗi khi trời mưa hay có gió lớn, chân của tôi đều vô cùng không thoải mái. Ông nhìn ảnh chụp, nói:

"Thay vì nói cậu ấy giống em trai tôi, không bằng hãy nói cậu ấy giống tôi."

Lúc này, Tiết Kỳ trong nháy mắt có phản ứng lại, so với tuổi tác giáo thụ Lôi đã sớm qua đời thì Điền Bảo Sơn thật sự càng có khả năng là hậu duệ của ông Lôi này, hơn nữa cũng có điểm phù hợp, cậu ấy là người Cát Tỉnh.

Ông Lôi:

"Tôi là một người làm ăn, theo lý không nên phỏng đoán, nhưng tôi có một loại cảm giác, cha cậu ấy hoặc là mẹ cậu ấy, nhất định là con của tôi. Điền Bảo Sơn là cháu nội hoặc là cháu ngoại của tôi"

Tiết Kỳ trở nên nghiêm túc:

"Tôi sẽ mau chóng xử lý việc này.

Ông Lôi nhìn Tiết Kỳ, cũng chân thành:

"Cảm ơn cậu"

Tiết Kỳ mỉm cười:

"Đây là việc mà tôi nên làm mà"

Có thể nói, ông Lôi là người khá công bằng, nếu ông đã như thế, Tiết Kỳ đương nhiên cũng không thể hàm hồ.

Vốn dĩ, nhiệm vụ chính của chủ nhiệm Tiết là cùng ông đi tìm người thân, bây giờ đã có tiến triển thì đương nhiên là chuyện tốt. Chỉ là không nghĩ tới bọn họ cất công đi tìm lại không tìm được, thế mà lại đột nhiên xuất hiện trước mắt.

“Vậy mấy ngày nay......"

Ông Lôi:

"Cậu yên tâm, mấy ngày nay tôi không định tiếp xúc với cậu ấy. Với cậu ấy mà nói, tôi là người xa lạ, cậu ấy nhất định sẽ phòng bị. Đã vài thập niên trôi qua, tôi đã đợi được vài thập niên, lúc tôi và vợ cách biệt nhau, tính đến nay cũng đã 40 năm. 40 năm tôi còn đợi được, lẽ nào lại không đợi được 4 ngày"

Tiết Kỳ:

"Lúc đến trạm dừng tiếp theo, tôi sẽ xuống xe liên lạc với thủ đô."

Ông Lôi gật đầu.

Thời gian 4 ngày, ông Lôi sống trong sự dày vò, dường như lúc nào có thời gian, ông cũng đều lật xem quyển album kia, mỗi bức ảnh bên trong đó đều là người thân của ông.

Cũng tương tự mấy ngày nay, Bảo Sơn cũng có chút bực bội, tuy nhiên anh che giấu rất giỏi, đều không biểu hiện ra ngoài, chỉ có Bảo Châu có thể cảm giác được anh trai cứ luôn nôn nóng, cô ôn tồn nói:

"Anh ơi, em không biết tại sao đột nhiên anh lại trở nên nôn nóng như vậy. Nhưng cho dù có xảy ra chuyện gì, em đều ở bên cạnh anh.

Bảo Sơn gật đầu, cầm tay Bảo Châu.

Tưởng Đệ nhìn thấy Bảo Sơn nắm tay Bảo Châu, muốn nói gì đó, ngập ngừng nơi khóe miệng nhưng vẫn chưa nói ra.

Dường như nhận thấy được ánh mắt của Bảo Sơn nhìn qua, cô ấy vội vàng cúi đầu không dám nói lời nào.

Bảo Sơn:

"Sắp đến trạm rồi, mọi người mau thu dọn đồ đạc đi “Được thôi"

Bảo Châu luôn miệng nói:

"Chị Chiêu Đệ không biết chúng ta sẽ về ngày nào nên cũng không thể tới trạm đón. Chúng ta cứ trực tiếp đến chỗ chị ấy thuê, chị ấy có để lại địa chỉ cho em. Nhưng mà không rõ chị ấy có ở nhà hay không, theo lý mà nói thì ban ngày chắc chị ấy phải đi ra ngoài bày quán. Nhưng không sao, nếu chị ấy không ở nhà thì em sẽ đưa mọi người đi tìm chị ấy, em đại khái cũng biết chỗ chị ấy bày quán."