Trong số những người bọn họ, Ôn Nhu có vẻ như là người có thể nhìn rõ tất cả nhất.
Chị ta không chỉ là người địa phương mà còn là một thanh niên trí thức.
Ôn Nhu nhìn từng cặp mắt ngây thơ, châm chước một chút, nghĩ đến tuy mọi người có tính cách khác nhau, nhưng đều không phải người xấu, không phải loại người thích gây chuyện, chị ta nói:
“Các cậu không biết sao? Bây giờ có rất nhiều thanh niên trí thức địa phương đang nháo nhào trở về thành” Chuyện này cũng không thể xem là một tin tức gì.
Mọi người đều gật đầu, chờ đợi Ôn Nhu nói tiếp.
Chị ta cười khổ rồi nói:
"Xuống nông thôn thật sự rất khó khăn, trường hợp xuống nông thôn gần nhà như Vương Hà thật sự rất hiếm, lúc đó đa số mọi người đều không may mắn như vậy. Chị ta dừng lại vài giây rồi nói tiếp:
"Ví dụ như tôi đây, nhà tôi ở thủ đô, nhưng tôi lại phải đi Hắc Long Giang đó không phải sao? Chắc là mọi người không biết bên kia lạnh bao nhiêu đâu, nông thôn nơi tôi đến cách Mạc Hà rất gần, lúc bên kia lạnh nhất, mùa đông nhiệt độ chắc cũng phải giảm 30 độ, nếu đi ra ngoài thuận miệng nhổ một cục đàm, chưa kịp nhìn nữa là nó đóng băng rồi. Trong hoàn cảnh như vậy, một người thủ đô như tôi đi đến đó, mặc dù thủ đô cũng thuộc phương bắc, nhưng qua đó đều không thể thích ứng được, chứ đừng nói đến những người đến từ phương nam. Ở chỗ đó, mùa đông còn có thể đông cứng chết người, ai mà không muốn về nhà chứ. Tất cả đều muốn về nhà. Thanh niên trí thức đều muốn về nhà, nhưng chúng tôi có cơ hội gì để về nhà chứ? Rốt cuộc cũng có cơ hội thi đại học, nhưng mà đâu phải ai cũng có thể thi đậu đại học. Cha mẹ tôi đều là phần tử trí thức, từ nhỏ tôi đã được họ hành tử tế, lúc này mới có thể thi được, còn đa số mọi người đều không thi đậu đại học. Có đôi lúc, khi mọi người đều rơi vào cục diện đáng buồn thì cái ao này sẽ không có gợn sóng. Nhưng hiện tại đã khác, tập đoàn kia đã bị huỷ diệt, thi đại học đã được khôi phục, hai việc này đã khơi dậy sóng trong ao.
Quan Tâm bọn họ có chút không hiểu rõ lắm, tại sao Ôn Nhu lại nói đến chuyện thanh niên trí thức xuống nông thôn. Bọn họ không phải đang thảo luận vì sao lại ban hành chính sách mới sao? Nhưng Bảo Châu có vẻ như bắt đầu suy nghĩ được gì đó.
Ôn Nhu tiếp tục nói:
"Tôi biết, có một số người đã xin nghỉ về thăm người thân sau đó ở lại nhà. Thành thị cũng lớn như vậy, những người này thoạt nhìn thì không nhiều lắm, nhưng ở lại thì lại sinh ra nhiều chuyện khác, lẽ nào ăn uống thì không cần tiền sao?"
“Đa số các gia đình đều khó khăn, cuộc sống đương nhiên cũng khổ sở, các người còn ở trường học nên chưa hiểu rõ cảm giác đó. Tôi cảm thấy chính sách này có lẽ là nhằm vào việc đó. Cho mọi người một cơ hội kiếm tiền trang trải cho cuộc sống, đại khái đây là nguyên nhân khiến cho chính sách này xuất hiện.
Tuy mọi người đã ở cùng nhau nửa năm nhưng thật ra chưa từng kể qua chuyện nhà mình, lần này Ôn Nhu nhắc tới, ngoài việc thảo luận về chính sách một chút, cũng hỏi:
"Chị Ôn Nhu, vậy chồng và các con chị vẫn ở bên kia sao?"
Ôn Nhu lắc đầu:
"Đương nhiên là không rồi"
Chị ta nói:
"Tôi ở bên này học đại học, tôi có suy nghĩ thế này, nếu chính sách mấy năm nay có gì thay đổi, tôi sẽ đưa bọn họ đến đây, người một nhà sao có thể cứ ở xa nhau mãi được. Nếu thật sự không được, phải chờ tới khi tôi tốt nghiệp đại học được bổ nhiệm công tác, lúc đó tôi sẽ đưa bọn họ đến đây.
“Vậy không thể ở nhà mẹ đẻ chị sao?” Đinh Lan hỏi.
Ôn Nhu lắc đầu, nói:
"Trước kia bởi vì thân phận phần tử trí thức mà cha mẹ tôi bị bắt phạt, tuy hiện tại đã sửa lại án xử sai, nhưng nhà tôi không phải giàu có, chỉ là gia đình bình thường, phòng ở nhà tôi đã được trả lại, khoảng độ một trăm mét vuông. Nhưng mà tôi còn có 2 người anh và 1 đứa em trai, anh cả tôi bốc thuốc ở sở vệ sinh, phòng ở đều phải thuê, lần này đương nhiên muốn dọn đến ở cùng cha mẹ tôi rồi. Anh hai tôi và em trai lần này cũng thi lại, dù sao thì bọn họ cũng có trường học. Bọn họ vừa già vừa trẻ, có tới mười lăm mười sáu người, căn bản là không đủ chỗ ở"
“Đều là con, bọn họ có thể ở thì chị cũng có thể chứ. Đinh Lan cảm thấy quá bất công.
Ôn Nhu cười nói:
"Cha mẹ tôi thương con trai hơn Chị ta nhẹ giọng:
"Những gia đình giống như nhà em và Bảo Châu rất ít.
Thời buổi này không trọng nam khinh nữ mới là lạ.
“Cha mẹ tôi so với người khác đã là tốt lắm rồi"
Bảo Châu không nói gì, cô cũng hiểu rất rõ không phải nhà nào cũng giống nhau.
“Nhà Ôn Nhu đúng là đã tốt lắm rồi.” Trần Băng Thiến hiếm khi tham gia bàn luận, nói:
"Điều kiện nhà tôi không tệ, nhưng lúc xuống nông thôn, cha mẹ tôi cũng không quản tội. Sau đó tôi bệnh nặng, tôi có vay tiền cha mẹ, nhưng một phân tiền bọn họ cũng không cho mượn, nói coi như không có đứa con gái như tôi"
Đinh Lan:
"Cái gì chứ?"
Bảo Châu nghiến răng mà mặt đều lộ rõ gân xanh.
Trần Băng Thiến bình tĩnh nói:
"Cho nên tôi không sao cả"
Bạch Chân Tâm chống cằm, nói:
"Cha mẹ tôi cũng đối xử với anh tôi tốt hơn, nhưng bọn họ đối với tôi cũng không tệ, nếu không phải bọn họ chạy vạy khắp nơi vì tôi thì tôi đã phải xuống nông thôn rồi"
“Bảo Châu, rất nhiều người nói cha cậu không còn nữa, điều đó là thật sao?"
Bảo Châu bị gọi tên, nhưng không có gì đáng xấu hổ, cô nói:
"Ừ, cha tôi không còn nữa, mẹ tôi đã nuôi anh em tôi khôn lớn, mẹ tôi thật sự rất lợi hại"
Đinh Lan vội vàng gật đầu:
"Tôi có thể nhận ra được, cha tôi là người rất mạnh mẽ, người bình thường đánh không lại ông ấy đâu, nhưng ông ấy lại nói ông ấy đánh không lại mẹ cậu."