"Mấy hôm trước Đinh Lan ở phòng em còn mua màn thầu ngoài cổng trưởng, em cảm thấy chỉ cần đi thêm vài bước sẽ càng có thêm nhiều người bán đồ.
Trong lời nói của cô rất có ý tứ, không cần nói rõ cũng biết.
Bảo Sơn cũng hiểu, từ khi còn nhỏ, nguyện vọng lớn nhất của Bảo Sơn chính là bản thân có thể lớn nhanh một chút, như vậy trong nhà sẽ có thêm một người đàn ông, có thêm một sức lao động. Nhiều năm trở lại đây, tình hình nhà bọn họ thay đổi rất tích cực, đến nỗi nhiều gia đình cán bộ trong thành còn không so bì được.
Mặc dù như vậy nhưng ý định của Bảo Sơn vẫn không thay đổi.
Anh biết trong nhà không thiếu tiền, nhưng anh vẫn rất muốn làm chút gì đó vì mọi người trong gia đình.
Anh muốn kiếm tiền vì mọi người trong nhà, anh muốn những người xung quanh đều phải ngưỡng mộ mẹ anh, trong lòng anh còn có một tâm tư sâu kín, đó là anh hy vọng tất cả mọi người đều biết, cha mẹ nhận nuôi anh là không sai.
Hơn nữa anh cũng biết Bảo Châu muốn làm một vài điều gì đó, anh và cô có ý tưởng giống nhau, Bảo Châu cũng hy vọng bản thân có thể làm nên chuyện, là vì kiếm tiền cũng là vì chứng minh bản thân.
Cô nhìn trúng công việc mở lớp học bổ túc, còn Bảo Sơn cảm thấy việc sản xuất trang phục và phụ kiện linh tinh càng kiếm được nhiều tiền hơn.
Nhưng anh sẽ càng vui hơn nếu cùng làm với Bảo Châu.
Mặt khác Bảo Châu nói cũng có lý, bọn họ không có gốc gác hay kinh nghiệm gì cả, lại còn đang ở thủ đô, so với việc sản xuất trang phục chi bằng làm việc gì đó ổn thỏa một chút. Bọn họ đều là sinh viên, việc mở lớp học bổ túc lại càng thích hợp với bọn họ.
Bảo Sơn:
"Tuy nói đã có người bắt đầu buôn bán nhưng anh không tán thành chúng ta làm việc gấp rút. Không ở trong tình huống cấp thiết, anh đồng ý lựa chọn những việc ổn thỏa trước.
Bảo Châu gật đầu:
"Em hiểu rồi ạ.
Bảo Sơn và Bảo Châu có suy nghĩ của riêng mình, cũng rất mau chóng vì điều này mà bắt đầu chuẩn bị.
Trước tiên Bảo Châu lập ra cho mình một bảng kế hoạch, mục tiêu của bọn họ không phải là lập tức tổ chức lớp học bổ túc mà trước tiên là phải học tập, chỉ khi bọn họ thành công thì mới có thể tổ chức thật tốt lớp học bổ túc.
Hơn nữa tuy đã biết chính sách sẽ như thế nào, nhưng khi chính sách chưa được ban xuống, Bảo Châu cũng không dự định bắt đầu tiến hành, cô không phải là người vì làm “trước” một chút mà đẩy bản thân vào trạng thái không ổn định.
Vốn dĩ khi còn học cấp ba Bảo Sơn và Bảo Châu tham gia thi đấu đã nhận được rất nhiều danh hiệu, bọn họ không chỉ ham thích tham gia các cuộc thi, mà việc học hành cũng không bị ảnh hưởng.
Điều đáng nói nhất là, bọn họ không học thiên về một môn nào, mà hầu như thành tích ở môn nào cũng đều tốt.
Đương nhiên, trước đây Bảo Sơn và Bảo Châu cũng không học lệch, việc lựa chọn tự nhiên hay xã hội chỉ là lựa chọn tương đối, nhưng cái “tương đối” này lại hoàn toàn khác với người khác. Ngoài việc này ra, Bảo Sơn cũng bắt đầu xem xét những nơi xung quanh trường học xem nơi nào thích hợp để tổ chức lớp học bổ túc, chọn chỗ xa một chút cũng không phải là không thể, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy chỗ gần một chút thì càng tiện hơn cho việc học tập. Hơn nữa......
Thật ra kế hoạch của Bảo Sơn và Bảo Châu là dự định tìm bạn học của mình tới làm giáo viên dạy học.
Dù sao thì nếu bọn họ thật sự tổ chức lớp học bổ túc, cũng không thể hoàn toàn dựa vào bản thân để dạy.
Cuộc sống sinh hoạt quá bận rộn, chớp mắt một cái đã đến kỳ nghỉ hè, nhưng ngay lúc này lại xảy ra một chuyện lớn, thủ đô ban hành một văn kiện mới, nội dung của văn kiện này không khác mấy so với văn kiện mà Bảo Châu bọn họ biết rõ vào cuối năm 79.
Nội dung văn kiện chủ yếu là vẫn cho phép một vài hoạt động kinh doanh, một vài hoạt động buôn bán nhỏ được tiến hành, ví dụ như nông dân bán đồ ăn linh tinh sẽ không bị tính là đầu cơ trục lợi. Thật ra thì Bảo Châu đã sớm biết “chuyện lớn” của mỗi năm, vốn dĩ cô cho rằng sang năm mới xuất hiện tình huống như thế này, nhưng năm nay nó đã xuất hiện, khó tránh khỏi việc người ta cảm thấy khiếp sợ, nhưng nghĩ lại thì Bảo Châu lại cảm thấy cũng không hẳn là không có khả năng. Không có gì là mãi mãi không thay đổi, hơn nữa những tư liệu mà bọn họ tra được cũng chưa chắc là chuẩn xác.
Vào năm 79, cả nước sẽ triển khai chính sách này nên rất có thể thủ đô là nơi bắt đầu trước tiên.
Bảo Châu bọn họ khiếp sợ, thật ra những người khác trong phòng ngủ cũng khiếp sợ, mọi người bàn tán, ai ai cũng đều cảm thán.
Bọn họ và những học sinh khác có chút khác biệt, bọn họ học kinh tế sẽ tương đối nhạy bén hơn. Tuy cũng cảm thấy như vậy sẽ tốt hơn nhưng ý kiến đối với chính sách này mọi người vẫn giữ trong lòng.
Bạch Chân Tâm nói với mọi người:
"Các cậu nói thử xem, sao chính sách này lại thay đổi nhanh như vậy? Sao lại cho phép mua bán đồ vật? Trước kia lúc tôi ở công xã làm công tác hậu cần, còn phải đến hỗ trợ xử lý đầu cơ trục lợi. Bây giờ đầu cơ trục lợi lại không tính là sai lầm” Vậy những người bị oan uổng trước kia thì sao, đương nhiên những lời này không nên được nói ra.
“Vậy khẳng định là không tính rồi, văn kiện cũng được đưa ra rồi mà. Ôn Nhu không biết vì sao lại cảm thấy nôn nóng trong lòng.
Bạch Chân Tâm:
"Vì sao chứ?"
Bảo Châu cũng nhìn về phía Ôn Nhu, cô thật sự cũng không hiểu.
Bảo Châu là một người thông minh, thông minh thì thật sự thông minh đó, nhưng kinh nghiệm xã hội thì không nhiều, hơn nữa cô xuất thân từ nông thôn, cho nên xem xét sự tình không được toàn diện, không thể có những phân tích rõ ràng."