Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 474: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Nói không chừng Bảo Châu bọn họ học nhiều nhưng cũng thi không tốt.

“Cậu định ghi danh trường nào, cứ nói với tớ đi, tớ không nói cho người khác nghe đâu.

Bảo Châu bật cười, những lời “không nói cho người khác” như thế này lại là câu nói không có hiệu lực nhất. Tuy nhiên cô cũng không định gạt người, nói:

"Tớ đã báo danh xong rồi, tớ đăng ký đại học thủ đô, hệ kinh tế Bắc Đại"

Thẩm An trợn mắt há hốc mồm:

"Bắc Đại? ??"

Bảo Châu gật đầu, cô nói:

"Đúng vậy, ngành học này tuyển cả tự nhiên và xã hội, tớ và anh trai đều ghi danh chỗ này"

Thẩm An:

"

Cô ta kinh ngạc đến ngây người nhìn Bảo Châu, không thể tin được sao cô lại to gan như vậy, cô ta nói:

"Vậy, vậy, vậy nếu cậu không..."

Bảo Châu:

"Vậy thì tớ sẽ học lại.

Thẩm An:

"! !!"

Cô ta khiếp sợ nhìn Bảo Châu, cho nên người tự luyến chân chính là đây sao? Trước kia cô ta vẫn luôn cảm thấy bản thân là tốt đẹp nhất. Nhưng không ngờ bây giờ còn có người khoa trương hơn cô ta.

Bắc Đại! Là Bắc Đại đó.

Bọn họ không hiểu biết nhiều, nếu nói với cô ta đại học này đại học kia, bọn họ đều không có khả năng biết được. Nhưng là Thanh Hoa Bắc Đại thì bọn họ đều biết.

Trường này nổi tiếng như vậy ai mà không biết được cơ chứ.

Cho nên Điền Bảo Châu điên rồi sao?

Sao có thể cảm thấy mình có thể thi đậu Bắc Đại?

Cô ta gãi đầu, trong lúc nhất thời đã quên mất giữ thể diện cho mình, cũng đã quên luôn chuyện đẹp hay không đẹp, bây giờ trong đầu chỉ nghĩ đến Điền Bảo Châu có phải điên rồi không? Cô ta ngây ngốc nhìn Bảo Châu, gãi đến đầu tóc rối như tổ ong vò vẽ.

“Cái kia......” Trong lúc nhất thời, thật ra cô ta cũng không biết phải nói như thế nào với Bảo Châu.

Bảo Châu:

"Không phải cậu đến so kết quả bài thi à?"

Thẩm An:

"À.....” Hiện tại ghi danh là như thế này, thi trước sau đó mới ghi danh, xong rồi mới biết thành tích, cho nên cần phải khảo nghiệm để tự đánh giá trình độ của mình. Đây cũng là một nguyên nhân khác khiến anh em Bảo Châu không muốn tiếp xúc với thanh niên trí thức trong thôn.

Cô cũng không có hiểu biết về họ nên không muốn gieo tham mưu cho người ta.

Bảo Châu:

"Cậu có mang theo giấy bút không?"

Thẩm An:

"À, không" Bảo Châu:

"Vậy cậu làm sao trao đổi câu trả lời? Vậy đi, cậu chờ tôi một chút, chúng ta bắt đầu từ chính trị trước.

Bảo Châu nghiêm túc trong một giây, đây là kinh nghiệm cô giảng bài nửa năm qua, nhưng thay đổi trạng thái trong một giây thật sự làm Thẩm An ngây người ra.

“Cái kia......"

“Bây giờ chúng ta nói đề đầu tiên, tớ nói đến đề mục, cậu nói đáp án của cậu.

Mặc dù bọn họ nói là trao đổi đáp án, kỳ thật chính là có ý này sao? Cho nên Bảo Châu cũng không nói nhiều, trực tiếp bắt đầu, cô nói:

"Đề thứ nhất......"

Thẩm An:

"! !!"

Cô ta một lời khó nói hết nhìn Bảo Châu:

"Cậu, cậu, cậu đều nhớ rõ sao?"

Bảo Châu:

"? ??"

Cô vô cùng buồn bực:

"Cậu không nhớ rõ ư? Cậu không nhớ rõ thì trao đổi đáp án kiểu gì? Đoán điểm là rất quan trọng, nếu cậu đánh giá không chuẩn rất dễ xảy ra vấn đề. Đây không phải là chuyện ước chừng"

Thẩm An ôm đầu.

“Được vậy thì tớ đã nhìn ra chính trị cậu làm không được, như vậy chúng ta nói về ngữ văn trước, ngữ văn không khó đúng không? Chúng ta nói trước một chút......"

Thẩm An vừa rồi đã rối loạn đầu tóc, bây giờ càng trở nên rối loạn hơn.

Thời điểm lúc chạng vạng.

Lúc Thích Ngọc Linh và Tế Ninh cùng nhau tới bên này, cố gắng hết sức lên núi, đứng ngoài cửa thở hổn hển thì nhìn thấy Thẩm An hai chân loạng choạng, đi đứng xiêu vẹo, bộ dạng u ám, thần thái dại ra:

"Ngày mai sẽ lại đến..."

Điền Ngọc Trinh đỡ con gái, luôn miệng nói:

"Có phải con...... thi không tốt không?"

Thẩm An rống lên:

"So với Điền Bảo Châu, ai cũng đều thi không tốt!"

Trong lòng cô ta yên lặng chờ mong, hy vọng cô ta thi không đậu!

Bảo Châu là người rất tự tin. Thích Ngọc Tú thật lòng cảm thấy đây không phải là di truyền của nhà cô mà là của nhà họ Điền, bởi vì Thẩm An cũng như vậy.

Nhưng cô đã xem nhẹ, nhà họ Điền có nhiều cô gái thiếu tự tin hơn, theo thời gian, thiếu nữ tự tin rốt cuộc cũng có được thành tích cho mình.

Ngày hôm đó, Bảo Châu đang ở nhà, trời lạnh như vậy nên mỗi ngày cô đều ở nhà. Mơ hồ nghe được âm thanh khua chiêng đánh trống, hình như bên ngoài có vẻ náo nhiệt quá, bằng không cô sẽ không có phản ứng gì nhưng lại chợt nhìn thấy có người chạy lên núi.

Mà không phải một người nào khác mà là Điền Cẩu Tử.

Nói thật ra, hai nhà không có qua lại, bây giờ hắn chạy đến đập cửa:

"Bác cả, bác cả, thành phố có người tới, có người tới...... Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu đều thi đậu Trạng Nguyên rồi. Hắn kích động đến nỗi phải vụt chạy đến đây, tuy ông bà nội hắn đều nói tuyệt đối không được trêu chọc đến người nhà này, nhưng lúc này hắn đâu thèm để ý nhiều như vậy.

“Có ai ở nhà không mau mở cửa đi, mở cửa đi ạ."

Bảo Sơn vội mang giày đi ra ngoài, anh cảm thấy nếu còn không ra thì Điền Cẩu Tử có thể sẽ phá sập rào tre, hắn kích động như vậy hẳn sẽ có sức mạnh đó, còn tưởng rằng bọn họ là anh em tốt nhất trong thiên hạ.

Nhưng mà... Anh em tốt ư? Không phải như vậy.

Anh ra tới, nhíu mày hỏi:

"Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy?"

Lúc này đã có người theo sau Điền Cẩu Tử lên núi, đi đầu lại là thầy hiệu trưởng của Bảo Sơn bọn họ. Bên cạnh hiệu trưởng còn có rất nhiều người mặc áo bông, cả trai lẫn gái đều có.

Vừa thấy Bảo Sơn, lập tức đã kêu:

"Con chính là Điền Bảo Sơn.

Bảo Sơn vội kéo rào tre mở cửa, đỡ thầy hiệu trưởng, nói:

"Đường núi không dễ đi......

Thầy hiệu trưởng cầm tay Bảo Sơn, nói:

"Bảo Sơn à, em đứng nhất tỉnh! Em thi khoa học tự nhiên nhất tỉnh đó” Sau đó lại nhìn về phía sau anh, hỏi:"