Có người mẹ nào mà không đau lòng cho con mình chứ?
Cô ấy cũng như vậy!
Cho nên Thích Ngọc Tú cũng nhìn thấu được, sau lại có người tới hỏi, Thích Ngọc Tú chỉ nói một câu là không có. Dù sao Bảo Sơn và Bảo Châu cũng không có thời gian trở về, chẳng lẽ cô ấy còn phải vào thành chuyển sách giúp bọn họ ư?
Chuyện này chắc chắn là không được rồi.
Các con của cô cũng cần phải dùng mà.
Bởi vì như vậy mà vợ Trần Thất và Điền Ngọc Trinh cũng không đến nhà nữa, họ không thể nào vui với cách cho mượn ấy được.
Thích Ngọc Tú không quan tâm người khác có vui hay không, cô cũng không phải kiểu người vì người khác mà phải đắn đo. Cô ấy đã ra sức giúp đỡ, bọn họ không nhớ ơn thì thôi đi, còn cảm thấy cô ấy làm như vậy là chưa đủ. Đã thế thì Thích Ngọc Tú cũng không cần nể mặt.
Tuy nhiên do việc vào thành mua sách không được thuận lợi, sau này hai nhà họ lại tới thêm vài lần nữa, vì bọn họ không vào thành ở được như Lý Kiến Kỳ, đã vậy cũng không chịu chép sách, cho nên rốt cuộc vẫn là phải đi mượn.
Đại khái là trong lòng họ bất mãn nên ở sau lưng nói không ít lời oán trách.
Tuy Thích Ngọc Tú không quá để tâm nhưng cũng có nghe qua. Căn bản là cô cũng không để ý tới những người này, con gái cô thi đại học mới là quan trọng nhất, cô ấy còn phải vội vào thành đưa đồ ăn ngon cho các con bồi bổ. Hơi đâu mà quản bọn họ làm gì. Cũng đã lâu không tới nhà, thật không ngờ thi xong rồi, Điền Ngọc Trinh lại tới nữa.
Cô ta dẫn theo Thẩm An cùng đến, nói là muốn hỏi một chút về đề thi, sau đó tính thử coi con mình được bao nhiêu điểm.
Trong lòng Điền Ngọc Trinh cũng cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng mà vì con gái nên cũng đành phải đến.
Cô ta cười nói nhưng không được tự nhiên cho lắm:
"Bảo Châu có ở nhà không? An An nhà tôi muốn tìm con bé.
Thích Ngọc Tú:
"Vào đi?
Hai người cùng nhau đi vào thì thấy Bảo Châu và Bảo Sơn đều ngồi trên giường, có bộ bài poker để trên chăn, Thích Ngọc Tú mỉm cười, nói:
"Chúng tôi ở nhà nhàn rỗi cũng không có việc gì làm nên thư giãn một chút."
“Nhà mọi người còn có bài Poker sao?"
Thích Ngọc Tú cười nói:
"Ừ"
Cũng không giải thích nhiều, nói:
"Đi lên nhà đi"
Mặc dù vì chuyện mượn sách mà hai bên có chút không vui, nhưng dù sao thì vẫn là họ hàng thân thích, hơn nữa mấy năm nay quan hệ giữa bọn họ vẫn không đến nỗi nào. Cho nên Thích Ngọc Tú cũng không quá khó chịu ra mặt, chỉ nói:
"An An thi thế nào rồi?"
Thẩm An nhấp miệng nhìn Bảo Châu, từ khi Bảo Châu đi học cấp ba, bọn họ cũng không gặp nhau được mấy lần, chắc cũng gần nửa năm rồi chưa thấy Bảo Châu.
Bởi vì anh em Bảo Châu đều trọ ở trường.
Lần này thấy Bảo Châu, lại kinh ngạc phát hiện cô lại trắng hơn một chút. Hơn nữa tóc cũng dài hơn một chút, rõ ràng cô không ăn mặc chỉnh tề nhưng nhìn lại đặc biệt đẹp.
“Sao còn chưa lên đi, cháu đang làm gì vậy?"
Thẩm An cúi đầu nhìn thoáng qua lớp trang điểm của mình, đây là trước khi ra ngoài cô ta đã chăm chút trang điểm vì muốn ở trước mặt Bảo Châu khoe khoang một chút. Chỉ là bây giờ vừa nhìn thấy cô, đột nhiên lại cảm thấy mình thua rồi.
Bảo Châu mặc áo lông trắng, đuôi tóc buộc bằng sợi dây màu cam, môi hồng răng trắng, dáng vẻ chẳng khác nào một tiên nữ.
Cô ta đã gặp qua rất nhiều cô gái đẹp trong thành nhưng tất cả đều không thời thượng bằng Bảo Châu.
“Cậu không lạnh à?"
Lúc này Thẩm An mới lấy lại tinh thần mà ngồi xuống, cô ta nói:
"Hai người còn có tâm trạng chơi bài sao?"
Bảo Châu cười nói:
"Dù sao cũng thi xong rồi, trong khoảng thời gian này chúng ta đều mệt muốn chết vậy thì cũng nên tiêu khiển một chút. Cậu thì như thế nào rồi?"
Thẩm An giương cằm, kiêu ngạo:
"Không tệ, tớ cảm thấy mình thi không tệ"
Bảo Châu gật đầu rồi ừ một tiếng.
“Đúng rồi, cậu có biết năm nay khôi phục thi đại học, cả nước có bao nhiêu người tham gia thị không?” Thẩm An nghĩ đến chuyện mình biết tin tức, đắc ý khoe ra:
"Nói là hơn 570 vạn đó"
Bảo Châu:
"Đúng là nhiều thật.
Thật ra bọn họ đã nghe radio nên biết hết rồi nhưng cô cũng không phải dạng người hay phá đám. Thẩm An:
"Đúng là nhiều người thật nên cũng không biết tớ có thể thi đậu không"
Vừa nói xong thì chợt nhớ lại vừa rồi mình mới khoe khoang, cô ta lập tức nói:
"Nhưng mà tớ cảm thấy bài làm của mình cũng không tệ, tớ có hỏi qua những người khác, đúng thật là có nhiều người không bằng tớ đâu.
Bảo Châu mỉm cười, thật sự thì cô cũng không thích Thẩm An, từ nhỏ cũng không có cách nào chơi cùng nhau nhưng cũng không phải là chán ghét.
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.
“Cậu thi khoa học xã hội hay là khoa học tự nhiên?"
“Tớ học xã hội, xã hội không biết còn có thể tự bịa ra, khoa học tự nhiên mà không biết thì cũng không biết viết thế nào...... Á, thật sự là tớ thi khá tốt. Thẩm An lại không cẩn thận mà lòi ra. Bảo Châu:
"
Cô mỉm cười, nói:
"Mình cũng thi xã hội.
Thật ra xã hội hay tự nhiên thì Bảo Châu cũng đều không kém, nhưng nếu so ra thì cô am hiểu xã hội hơn. Hiện tại, người ghi danh khoa học tự nhiên nhiều hơn xã hội, tuy rằng không có cách nói giỏi toán lý hóa đi khắp thiên hạ, nhưng hầu hết mọi người đều cảm thấy nên lựa chọn khoa học tự nhiên nhiều hơn.
Tuy nhiên Bảo Châu không phải người dễ dàng bị người khác ảnh hưởng, cô vẫn lựa chọn xã hội là lĩnh vực mình am hiểu hơn. Cũng giống như vậy, Bảo Sơn cũng không vì Bảo Châu muốn học xã hội mà từ bỏ lĩnh vực mình am hiểu là khoa học tự nhiên, anh ghi danh khoa học tự nhiên.
“Vậy cậu định ghi danh vào trường nào?” Thẩm An tò mò nhìn Bảo Châu, muốn biết mục tiêu của cô là gì. Tuy Bảo Châu thi đậu cấp ba, còn cô ta thì không nhưng cô ta không cảm thấy mình quá kém, chỉ là trước kia cô cảm thấy học tập vô dụng nên không học thôi, chứ không phải là do đầu óc không thông minh."