Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 470: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Đã bảo là không được mà.

“Nếu mẹ cậu giúp đỡ, tớ sẽ mời cả nhà cậu ăn cơm...

“Vẫn là không được đâu.

Một vạn câu ‘không được được thốt ra.

Lớp trưởng cười khổ:

"Anh Bảo Sơn à!"

Sau đó lại nhìn Điền Bảo Châu:

"Em gái Bảo Châu......

Bảo Châu phụt cười, nói:

"Cậu hành xử nghiêm túc chút đi.

“Tớ rất muốn ăn."

Bị người này càn quấy nhưng Bảo Sơn và Bảo Châu vẫn kiên quyết không đồng ý, bọn họ không muốn mę làm thêm việc, nhưng Thích Ngọc Tú sau khi nghe nói chuyện này, trầm mặc một lát rồi cũng đồng ý, tuy nhiên cô ấy cũng nói:

"Chỉ một lần thôi đó.

Thật ra cô ấy cũng không muốn cái gì từ người ta, nhưng dù sao cũng là bạn cùng phòng với Bảo Sơn hơn hai năm, ngày thường cũng thường hay qua lại với Bảo Sơn, nếu đã như vậy thì cô ấy giúp một chút cũng không sao cả.

Mấy đứa trẻ này vì thi đại học đã quá vất vả rồi nên cần được ăn ngon một chút.

Lớp trưởng là Chu Học Ninh, Chu Học Ninh bây giờ đã về nhà ở, hắn đã sớm nói trong nhà tiếp đón chu đáo, Thích Ngọc Tú đến một mình thì gặp mẹ Chu, thật ra mẹ Chu cũng xấu hổ, không thể nào ngờ được con của mình có thể làm ra chuyện thế này.

Này...... Mời người ta tới nhà nấu cơm giúp, đây là chuyện mà con người có thể làm sao?

Nhưng thấy con trai kiên trì như vậy thì người làm mẹ đành phải nhịn.

Thật ra vốn dĩ mẹ Chu có cùng một ấn tượng đối với dân quê, nhưng mà cô ấy cũng hiểu được anh em nhà họ Điền đều có thành tích rất giỏi, cho nên mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, trên mặt vẫn tỏ ra khách khí. Người ta rõ ràng là có tiền đồ rộng mở, cô ấy có thể làm gì được chứ?

Với lại bọn họ ở trường học còn tổ chức học nhóm, cô ấy cũng biết được nên trong lòng cũng thầm cảm ơn, bởi vậy vẫn có thiện cảm đối với Thích Ngọc Tú.

Vừa gặp mặt cô ta đã vội vàng tiến lên:

"Chị Thích mau vào đây, chị xem con trai nhà tôi...... Thật phiền cho chị quá, thật là ngại mà Thích Ngọc Tú lắc đầu, không sao cả:

"Không có việc gì đâu, chúng ta mau bắt đầu đi?

Mẹ Chu cũng rất tò mò rốt cuộc làm thế nào mà Thích Ngọc Tú nấu ăn ngon đến vậy, thấy cô ấy lấy từ hộp cơm ra một miếng da heo đông lạnh nho nhỏ, cô ta tò mò:

"Cái này là......

Thích Ngọc Tú:

"Tôi đoán là nhà chị không có, để làm được bánh bao nhân nước thì cái này rất quan trọng..."

Thích Ngọc Tú trộn bột sau đó làm nhân, mẹ Chu thấy Thích Ngọc Tú băm nhỏ hành tây, nghi hoặc:

"Sao chị có thể trộn nhiều đồ ăn như vậy, thịt còn có thể biến thành quả bóng nhỏ sao?” “Có thể chứ sao lại không, hành tây kết hợp cùng bất kỳ loại thịt nào cũng đều ngon.

“A cái này muốn trộn cái này......"

“Đúng vậy"

“Cứ trộn như vậy cùng với bột..."

“Làm thế này bánh bao sẽ tương đối mềm mịn hơn"

Có vẻ như mẹ Chu đã “học được”, chờ bánh bao nhỏ ra nồi, cô ta tự mình ăn thử, chỉ hận không thể nuốt luôn cả ngón tay, thật là quá ngon mà.

Lúc này mẹ Chu chỉ cảm thấy thứ này ăn ngon đến không chịu được. Nhưng cô ta cũng không thể nào ngờ đến, vào thập niên 90 xảy ra tình trạng thất nghiệp, nhà xưởng của bọn họ phải đóng cửa, cô ta không biết từ đâu mà quyết định bắt đầu bán bánh bao nhỏ, công việc buôn bán ngày càng được mở rộng.

Tuy không phải là nhóm người bản địa giàu có sớm nhất, nhưng cũng coi như là nhà giàu mới nổi. Đương nhiên chuyện này là chuyện của tương lai.

Còn bây giờ trước lúc Bảo Sơn và Bảo Châu thi đại học, Thích Ngọc Tú thể hiện tay nghề nấu nướng, làm rất nhiều bánh bao nhỏ, mẹ Chu cũng không phải không chú ý, yêu cầu Thích Ngọc Tú làm một mâm, Thích Ngọc Tú cũng vui vẻ làm theo.

Sau đó trực tiếp mang đến trường học lại thấy hai anh em đang vất vả ôn tập.

Cũng bởi vì Thích Ngọc Tú thiệt tình dạy mẹ Chu một vài kỹ xảo nấu ăn, mẹ Chu ghi nhớ tất cả trong lòng, ngày thường làm đồ ăn cho con trai thì cũng sẽ làm thêm một ít cho Bảo Sơn và Bảo Châu.

Bây giờ lương thực khan hiếm, đương nhiên là không được nhiều lắm, nhưng nhiều hay ít cũng đều là tâm ý.

Bảo Sơn và Bảo Châu đều phải cảm thán, đồ ăn ở nhà lớp trưởng ăn cũng thật không kém.

Lớp trưởng nói:

"Đây không phải là vì muốn thi đại học sao?"

Nếu không thi đại học thì làm gì có chuyện tốt như vậy?

Đại khái là hắn sống 18 năm rồi, đây là khoảng thời gian được ăn ngon nhất. Còn sau này thì đừng nghĩ đến.

Hắn nói:

"Thật ra tớ hy vọng sẽ thi đại học trễ một chút......"

Câu này khiến mọi người đưa mắt nhìn hắn.

Bây giờ đang trong tình trạng học mệt muốn trọc đầu, mọi người đều mong nhanh đến lúc thi đại học, lần này có khá nhiều thí sinh nên Bảo Châu và Bảo Sơn đều được chia thi đại học tại trường. Nhiều học sinh khác bị chia đến những địa phương khác.

Bảo Châu và Bảo Sơn vẫn tiếp tục ở tại trường học, chính là vì cái này mà nhiều học sinh rất biết ơn huyện cao. Có thể nói vì bọn họ thi đại học mà huyện cao thật sự đã cố gắng rất nhiều. Rất nhiều thanh niên trí thức đến đây thi đều phải ở nhà khách, nhà khách quả thật là kín người hết chỗ, còn có rất nhiều người đến rồi không có chỗ ở, chỉ còn cách quay về nhà, tóm lại thật không tiện chút nào.

Bọn họ là học sinh cấp ba còn có thể ở tại trường học, nếu như không biết ơn là không được.

Phải biết rằng được nghỉ ngơi tốt thì mới có thể trải qua kỳ thi thật tốt, như vậy mới có khả năng có được một thành tích tốt.

Hai ngày thi đại học rất nhanh đã bắt đầu.

Thích Ngọc Tú dẫn con trai út đến đây theo dõi kỳ thi, vì thi đại học nên Bảo Nhạc được nghỉ, đương nhiên là sẽ đến cổ vũ cho anh chị.

Thoạt nhìn trông cậu còn giống một người già vẻ mặt nghiêm túc hơn cả mẹ cậu đang đi đến trường thi...... Vô cùng chân thành tha thiết cảm thán:"