Thích Ngọc Tú ngẫu nhiên nghe được từ một người nào đó, nhưng không thể nào đưa ra cách nhìn của riêng mình, cha mẹ nào cũng đều thấy con cái mình giỏi giang, cho dù bây giờ nói cái gì cũng đều không thích hợp.
Hơn nữa, cô ấy cũng không có sức đâu mà quản chuyện của người khác. Bảo Sơn và Bảo Châu gần đây rất ít khi về nhà.
Thích Ngọc Tú kêu Bảo Nhạc làm đồ ăn ngon đến thăm anh chị, thời tiết dần dần trở lạnh, học kỳ mới bắt đầu, trường học bọn họ cũng đông người hơn, so với năm ngoái thì tinh thần và diện mạo của những học sinh năm nay đều rất khí phách và hăng hái. Nghe nói năm 77 là năm tuyển sinh nhiều nhất trong 10 năm trở lại đây. Trường học rất náo nhiệt, Thích Ngọc Tú dẫn Bảo Nhạc đến đây, thường xuyên làm một vài món ăn tinh tế, từ năm trước bọn họ không thể qua bên kia, một ít đồ ăn thức uống đã dần dần giảm bớt, còn về phần bột mì cũng có thể mua được ở bên này.
Cô ấy đến chợ đen vài lần, không thể không nói rằng tâm trạng mua đồ và bán đồ không giống nhau.
Tuy nhiên so với bán đồ thì mua đồ an toàn hơn.
Thích Ngọc Tú cũng dần quen, không còn mấy ngày nữa là phải thi rồi, Thích Ngọc Tú và Bảo Nhạc cùng đi vào phòng ngủ của Bảo Châu, bây giờ những ai có thể ở lại phòng học đều sẽ không trở về nhà. Mấy người họ không đi vào buồng trong mà ngồi ở gian ngoài, Bảo Sơn và Bảo Châu đều thật lòng cảm thán:
"Vẫn là mẹ làm đồ ăn ngon nhất” Con chưa ăn nhưng nhìn thôi đã đủ biết là ngon nhất rồi.
Thích Ngọc Tú cười:
"Các con chính là giỏi vuốt mông ngựa.
Cô ấy làm bánh bao nhỏ, nói:
"Mau tới đây nếm thử đi"
Thích Ngọc Tú mở hộp cơm ra và nói:
"Cái hộp cơm này giữ ấm thật tốt vậy mà mua ít quá.
Bọn họ sang bên kia mua hai cái hộp cơm giữ ấm, bởi vì thấy nó tiện nên mới mua, bây giờ xem ra đúng là rất có tác dụng, bọn họ mang đồ ăn đến đây thế mà không bị lạnh chút nào, ngược lại vẫn còn nóng hôi hổi.
“Đủ dùng là được rồi ạ?
Bảo Châu là đứa bé rộng rãi, nói:
"Có đã là tốt hơn là không rồi ạ?
Cô cúi đầu cắn bánh bao nhỏ, a một tiếng, vội húp nước canh, kinh ngạc ngẩng đầu:
"Cái này có thể rót canh vào sao ạ?"
Thích Ngọc Tú cười đắc ý, nói:
"Đương nhiên rồi, mẹ nấu da heo đông lạnh, cắt thành từng miếng nhỏ, sau đó bỏ vào chưng thì có thể làm thành bánh bao nhân nước.
Bảo Châu:
"Mẹ thật là lợi hại"
Cả nhà ngồi quây quần bên nhau cùng ăn uống vui vẻ. Bảo Nhạc ăn một cái, nói:
"Ở nhà mẹ không cho con ăn nhiều nên bây giờ con phải nếm thử một cái.
Thích Ngọc Tú:
"Con nói nhiều quá nha.
Bảo Nhạc:
"Ha ha ha.
“Bảo Sơn, Điền Bảo Sơn......"
Cả nhà đang ăn bánh bao thì nghe thấy có người kêu cửa, Bảo Sơn ngẩng đầu, nói:
"Cửa không khoá đâu mau vào đi"
Bọn họ chỉ khép hờ cửa, lớp trưởng xoa tay, nói:
"Cậu mau ra đây đi.
Bảo Sơn nghi hoặc đi ra cửa, hỏi:
"Sao vậy? Có chuyện gì sao?"
Lớp trưởng:
"Há há há......"
Bảo Sơn quá hiểu nụ cười này, lúc Bảo Nhạc ngượng ngùng cũng cười như vậy, anh hỏi:
"Cậu có chuyện gì thì nói luôn đi"
Lớp trưởng chân thành:
"Mẹ cậu mang đồ ăn ngon gì tới vậy? Tớ ở bên kia ngửi thấy thơm quá.
Bảo Sơn:
Anh xoay người định đi thì bị lớp trưởng giữ chặt lại, hắn ngẩng đầu tỏ vẻ vô cùng đáng thương, nói:
"Người anh em, chúng ta ở cùng phòng, tương thân tương ái như người một nhà. Sao cậu có thể lãnh đạm như vậy, cho tớ nếm thử một miếng đi
Hắn sớm đã ngửi thấy mùi đồ ăn ngon rồi, ngửi thấy rồi! !!
Bộ dạng giống như một kẻ đang thèm thuồng.
Bảo Sơn cố né ra, hắn lại ôm chặt lấy, nói:
"Đừng đi mà! Cậu đừng đi Bảo Sơn:
Mấy người đi ngang qua đều chỉ chỉ trỏ trỏ, đúng là xui xẻo thật!
Anh nói:
"Cậu mau buông ra để tớ đi lấy cho cậu một cái.
Lớp trưởng:
"A, vậy thì tốt quá!"
Bảo Sơn nghiêm túc nhìn hắn:
"Chỉ một cái thôi đó nha."
Lớp trưởng gật đầu lia lịa.
Nếu là người khác thì hắn đã bỏ qua, bây giờ lương thực rất khan hiếm, điều kiện nhà hắn cũng không tệ, sao lại muốn ăn của người khác cơ chứ. Nhưng Điền Bảo Sơn là ngoại lệ, hắn hoàn toàn có thể nhìn ra được. Tuy nhà Bảo Sơn ở nông thôn nhưng điều kiện hẳn cũng không kém.
Điều quan trọng nhất chính là đồ ăn nhà Bảo Sơn rất ngon!
Hắn đã từng ăn ké một hai lần nên biết rõ! Đồ ăn quá là ngon. Thế cho nên hắn bây giờ đều không biết xấu hổ là gì.
Đương nhiên hắn mang đồ ăn cũng không chia cho người khác, nhưng nhất định sẽ chia một ít cho Bảo Sơn, đây chính là nguyên nhân.
Rất mau Bảo Sơn quay lại, nói:
"Đây nè mau cầm lấy đi?
Anh nói:
"Tớ như vậy đã đủ thành ý chưa?"
Anh cầm ra ngoài hai cái.
Lớp trưởng:
"Đủ đủ đủ, cậu là đủ thành ý nhất"
Thấy Bảo Sơn trợn mắt rời đi, hắn cảm thán:
"Cái tính cách này thật là không giống ai."
Hắn cũng mặc kệ bên ngoài gió to lạnh buốt, cắn một ngụm:
"Ơn giời! Cái gì vậy nè! !!"
Sau đó còn hút sột soạt.
Cái bánh bao này tuy rất nhỏ, nhưng bên trong toàn là thịt, còn có nước canh nồng đậm, hắn cảm thấy nếu lấy nước canh này chan ăn cũng rất ngon.
Ô ô ô, sao có thể ngon như vậy chứ.
Nhà hắn có người họ hàng làm đầu bếp ở tiệm cơm quốc dân, nấu ăn còn không ngon bằng mẹ của Điền Bảo Sơn, mặc dù đồ ăn nhà hắn làm cũng tương đối tinh tế.
“Cái gì?” Bảo Sơn nhìn người trước mặt, cho rằng mình đã nghe lầm, lớp trưởng là người đã làmanh hốt hoảng như vậy, hắn chỉ tay:
"Một lần, một lần thôi được không?"
Nguyên nhân chính là lớp trưởng muốn mời Thích Ngọc Tú giúp nhà hắn làm bánh bao nhỏ một lân.
Bảo Sơn cự tuyệt:
"Không được đâu"
Anh nói:
"Mẹ tớ cũng không phải là đầu bếp"
“Chúng ta có còn là anh em tốt không? Cậu yên tâm, tớ không để mẹ cậu làm nhiều việc......"