Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 449: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Đó là đương nhiên rồi bởi vì không chỉ có giấy khen, đôi khi còn có phần thưởng, ai mà không vui cơ chứ.

Bảo Châu chân thành cảm thán:

"Con cảm thấy thời gian học cấp ba của mình quá ngắn ngủi.

Cô nói câu này, Thích Ngọc Tú lại cảm thán:

"Sau này sẽ sửa lại ba năm, nhưng các con thì không kịp rồi, không biết em trai con có kịp hay không"

Bảo Nhạc kiên định:

"Con muốn hai năm"

Cậu nhóc không cần ba năm, không cần đâu mà!

“Chị dâu cả, có ai trong nhà không? Chị dâu cả!” Cả nhà đang nói chuyện thì nghe được bên ngoài có người kêu cửa, Thích Ngọc Tú:

"Cô các con đến Cô ấy vội đi ra ngoài, nhìn thấy Điền Ngọc Trinh đứng ở cửa, xoa xoa tay:

"Chị dâu cả, Bảo Sơn và Bảo Châu đã về chưa?"

Thích Ngọc Tú không rõ nguyên do, nhưng vẫn gật đầu:

"Đã về rồi mà sao vậy? À không phải, cô mau vào trong ngồi đi đã.

Trời hôm nay rất lạnh cô ấy đến đây làm gì?

Điền Ngọc Trinh vội vàng đi vào, xoa xoa tay, cảm thán nói:

"Hôm nay lạnh quá, Bảo Sơn và Bảo Châu đến đây, cô có chút việc muốn hỏi thăm.

Bảo Châu thăm dò:

"Dạ cô! Có việc gì sao ạ?"

Điền Ngọc Trinh gật đầu, nói:

"Đúng là có! Bảo Châu, cô có chuyện này muốn hỏi cháu một chút, cháu ở trường có nghe nói về chuyện muốn khôi phục thi đại học không?"

Bảo Châu:

"

Giống như trong một đêm tất cả mọi người đều biết tin tức này, Bảo Châu trầm mặc vài giây ngắn ngủi khiến Điền Ngọc Trinh trở nên khẩn trương:

"Không có sao?"

Giọng điệu vô cùng thất vọng.

Bảo Châu nói:

"Chuyện này tin tức chính thức thì cháu không có nghe nói. Nhưng cháu nghe được có rất nhiều người đều bàn luận, cũng không biết có phải là thật hay không nữa.

Cô tò mò hỏi:

"Mà cô ơi cô hỏi cái này làm gì vậy?"

Điền Ngọc Trinh:

"Còn không phải do em họ cháu sao, nó nghe người ta nói nên cô tới hỏi thăm.

Nếu thật sự muốn khôi phục thi đại học thì em họ cháu cũng muốn thi Cô ta nghiêm túc:

"Thành tích học tập của nó cũng không kém, chắc chắn sẽ có cơ hội thôi"

Bảo Châu:

Không...... Kém ư?

Người làm mẹ lúc nào cũng cảm thấy con gái mình tốt nhất giỏi nhất, ví dụ như Điền Ngọc Trinh, cô ta luôn cảm thấy con gái mình rất thông minh, mặc dù thành tích học tập không xuất sắc nhưng không phải trước kia đọc sách là vô dụng sao? Vì thế nên trẻ con mới không để tâm.

Nhưng nếu để tâm thì nhất định là rất tốt.

Chuyện tương tự như vậy cũng xuất hiện ở nhà mẹ đẻ Thích Ngọc Tú, mấy đứa con ở nhà mẹ đẻ Thích Ngọc Tú cũng suy nghĩ giống như vậy. Còn có người trong thôn...... Ngay cả chị dâu thứ hai nhà họ Điền cũng cho rằng Điền Cẩu Tử rất có khả năng. Điều này khiến cho cả nhà Bảo Châu trợn mắt há hốc mồm.

Điền Cẩu Tử lúc học tiểu học miễn cưỡng lắm mới đạt tiêu chuẩn, lấy được bằng tiểu học thì không còn đọc sách nữa, nếu tin hắn có thể thi đậu đại học thì tin heo mẹ có thể leo lên cây còn có khả năng hơn. Nhưng người nhà họ Điền sao lại phải đến hỏi Bảo Châu, bên cạnh bọn họ không phải còn có Chiêu Đệ sao. Tuy nhiên chắc đây là do chị dâu thứ hai nhà họ Điền khoác lác khắp cả thôn. Ngay cả Nữu Tử đã lấy chồng, có con mà còn ôm con đi bộ khắp thôn, chờ đợi em trai có được tương lai rộng mở có thể chống lưng cho mình.

Chuyện này rõ ràng không chuẩn xác nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự nồng nhiệt của mọi người.

Ngay cả những người trong thôn chưa từng đọc sách cũng không ngần ngại tham gia bàn luận nhiệt tình. Ngay cả một vài thanh niên trí thức trong thôn đều lần nữa cầm lấy sách vở, chuẩn bị bắt đầu bước vào một vòng xoáy học tập mới.

Bình thường vào tháng 3 Bảo Châu và Bảo Sơn sẽ khai giảng, thời gian nghỉ cũng không dài, bây giờ mới vừa nghỉ đã nghe nói trong thôn đang náo loạn.

Vì sao ư?

Còn không phải là vì đọc sách, vì học tập, vì thi đại học hay sao?

Đây giống như là một tia sáng, đối với người đi đêm mà nói là quan trọng nhất. Trong thôn có hai nhà đang chuẩn bị kết hôn, bây giờ lại xuất hiện thay đổi.

Một nhà là một vị nữ thanh niên trí thức đã bàn bạc kết hôn xong xuôi, cô ấy lại đột nhiên đổi ý.

Mặc dù chuyện này hoàn toàn có thể là “tin đồn vô căn cứ”, nhưng cô ấy lại rất kiên định đổi ý. Một nhà khác là một cậu con trai trong thôn, tốt nghiệp cấp ba cách đây 3 năm, là một trong số rất ít người trong thôn tốt nghiệp cấp ba, sớm đã dự định nghỉ việc để kết hôn với một gia đình trong thôn, nhưng lúc này cũng kiên quyết đổi ý.

Đơn giản là tại vì hắn không muốn kết hôn nữa.

Nếu nói nữ thanh niên trí thức mới chỉ bàn bạc xong chuyện kết hôn, thì nhà này đã đính hôn rồi, sính lễ cũng đã mang qua, bây giờ hủy hôn đương nhiên không tránh được tổn thất.

Hai cuộc hôn nhân này đều không thành, tuy miệng đời rất khó nghe nhưng tóm lại còn chưa kết hôn thì còn có thể thay đổi. Còn có mấy nhà đã náo loạn hết cả lên. Hầu hết những người như vậy đều là thanh niên trí thức.

Chuyện như thế này cũng không ngoài ý muốn, nhưng phàm là thanh niên trí thức thì không ai là không muốn trở về thành.

Trở về thành thi đại học rồi là có thể rời đi, như thế làm sao có thể không khiến cho người ta điên cuồng được chứ Rõ ràng, rõ ràng chỉ là tin vịt, còn chưa xác định có thể khôi phục thi đại học hay không, càng không biết thanh niên trí thức có tư cách tham gia hay không, vậy mà đã náo loạn đến như thế. Hơn nữa, chuyện này không phải chỉ có ở đại đội Được Mùa bọn họ, hình như mỗi thôn đều có chuyện như vậy, trong lúc nhất thời giống như mọi người đều là thanh niên chăm chỉ học tập. Hiện tại cấp ba là hai năm, nếu không thi đại học thì đây sẽ là nửa năm cuối cùng Bảo Châu bọn họ đi học, nói như vậy chứ có cả học sinh sẽ không đi học, mỗi năm đều có tình huống như vậy, nửa năm cuối cùng không đi, chỉ khi tốt nghiệp mới tới lấy bằng tốt nghiệp."