“Hay thật nha, Điền Bảo Nhạc này, chúng ta cực khổ chạy về nhà, em lại nhàn hạ ở nhà như thế. Lời này của Bảo Châu chính là trêu chọc, Bảo Nhạc kêu:
"Em cũng mới nghỉ được một ngày.
Bảo Châu:
"Hả? Không đúng! Sao các em cũng nghỉ muộn như vậy?"
Vì sao ư?
Vậy phải nói từ lời đồn đãi gần đây.
Chính là lời đồn đãi sang năm có khả năng khôi phục thi đại học, tuy chỉ mới là đồn đãi, nhưng cũng đủ khiến mọi người nháo nhào cả lên, giống như mấy học sinh trọ ở trường cấp ba của Bảo Châu, cho nên có thể nói là biết tương đối trễ. Người khác đặc biệt là những người liên quan đến ngành sản xuất, có không ít người đều đã biết.
Cho nên, năm nay bọn họ nghỉ tương đối trễ một chút, bởi vì giáo viên hy vọng bọn họ có thể học được nhiều thứ hơn.
Thật giống như một cục diện đáng buồn, đột nhiên lại bị ném vào một món đồ quý giá chói lọi, mỗi người đều muốn vớt. Cách hình dung này có phần dung tục, nhưng chuyện lại chính là như vậy. Bảo Nhạc:
"Giáo viên của bọn em đều nói, cấp ba chưa chắc có thể kịp, nhưng bọn em nhất định là có thể kịp ngày khôi phục thi đại học, cho nên bây giờ bọn em phải nỗ lực"
Cậu nhóc chỉ chỉ vào quầng thâm mắt của mình, nói:
"Giáo viên của bọn em đột nhiên bắt đầu giao bài tập, mấy ngày trước em còn gặp phải kỳ thi cuối kỳ, lại còn phải làm một lượng bài tập lớn, chị xem quầng thâm mắt của em nè"
Bảo Châu:
"Đúng là thảm quá.
Cô an ủi nhưng lại không thành tâm, giọng điệu chỉ là nói cho có lệ.
Bảo Nhạc:
"Chị, chị..."
Bảo Sơn thấy bọn họ như vậy, cười nói:
"Em cũng không khác mấy đâu, để Bảo Châu nghỉ ngơi một lát đi"
Mấy anh em kêu hét ầm ĩ, Thích Ngọc Tú chuẩn bị muốn mua đồ tết, năm ngoái nhà bọn họ có thể đi sang bên kia mua đồ tết, bây giờ thì không được nữa rồi, thật là cảm thấy mất mát không ít. Nhưng tuy là như thế, Thích Ngọc Tú cũng cố gắng chuẩn bị phong phú một chút, không thể để vào năm đầu tiên không đi bên kia mà năm mới quá sơ sài, nếu không mấy đứa nhỏ không phải sẽ rất khó chịu hay sao?
Người làm mẹ đương nhiên là hy vọng con cái vui vẻ.
Cô ấy nói:
"Ngày mai các con cùng mẹ đi công xã mua đồ tết.
Bảo Châu dạ một tiếng đồng ý.
Cô tò mò hỏi:
"Mẹ muốn mua nhiều đồ lắm sao?"
Thích Ngọc Tú:
"Đương nhiên là nhiều, bằng không sao lại gọi là chuẩn bị cho năm mới?"
Câu nói này thật ra không hề giả.
Nếu đồ tết không nhiều thì còn gọi là ăn tết sao?
Tuy nhiên cô ấy cũng nói:
"Mùa thu năm nay mẹ đã chuẩn bị không ít đồ, có vài thứ thật ra không cần mua"
Năm ngoái bọn họ đều mua than ở bên kia, năm nay muốn tự mình nhặt củi, cũng đã chậm trễ không ít thời gian. Thích Ngọc Tú lắc đầu, đem những suy nghĩ trong đầu vứt đi, nói với bản thân đừng suy nghĩ nhiều quá.
Làm người thì phải nhìn về phía trước không thể cứ nhìn về phía sau.
Cái gì qua rồi thì cứ để cho nó qua đi.
“Chúng ta còn phải chọn một ít đồ tết đi lễ......"
“A, hôm nay con gặp đối tượng của anh Tế Ninh, chị ấy rất xinh đẹp, có vẻ là một người rất tốt. Bọn họ thì nhìn thấy rồi nhưng Thích Ngọc Tú thật ra chưa từng gặp, lập tức vui vẻ nói:
"Trông như thế nào? Mẹ còn chưa gặp, nhưng mà lần trước mẹ đến nhà dì cả, chị dâu thứ hai của con còn nói vừa nhìn là biết cô ấy không phải là người biết cư xử"
Bảo Châu tấm tắc, trợn mắt:
"Chị ấy nói bậy. Anh Tế Ninh còn chưa kết hôn mà chị ấy đã biết Trương Đào Hoa không biết cách cư xử sao? Cho dù không biết cách cư xử thì có quan hệ gì với chị ấy? Cũng đâu phải là chị ấy cưới"
Mặc dù không tiếp xúc nhiều với người chị dâu họ này, nhưng cô cũng nhìn ra được, chị dâu họ thứ hai không có khí chất giống như chị dâu họ cả, cũng không bình dị gần gũi giống như Trương Đào Hoa. Chị ấy rất khinh thường những họ hàng thân thích ở nông thôn, mọi việc ở nhà đều muốn tranh cao thấp.
Muốn nói chị ấy không thích Trương Đào Hoa cũng rất đơn giản, ai gả cho Tế Ninh chị ấy đều sẽ không thích, chị ấy không hy vọng em chồng kết hôn, ước gì mình có thể ở trong căn nhà rộng lớn.
Nguyên nhân chính là vì điều này, như vậy thì quá là gian xảo.
Tuy nhiên chị ấy và Văn Tử là bạn học, họ là tự do yêu đương rồi kết hôn, Văn Tử nguyện ý, bọn họ có là cô tám hay dì cả thì cũng không quan trọng.
“Sang năm anh họ có thể kết hôn không?” Bảo Châu tò mò hỏi.
Thích Ngọc Tú suy nghĩ rồi gật đầu nói:
"Có thể, mẹ nghe nói là đang thương lượng để tính đến chuyện kết hôn"
Bảo Châu:
"Thời gian trôi qua thật mau, anh họ vậy mà sắp phải kết hôn.
Thích Ngọc Tú định nói, Bảo Châu cũng là đứa con gái đã lớn, nhưng tính tình lại có chút trẻ con, gương mặt lại tròn như trứng ngỗng, nhưng rồi cô ấy lại không nói, đứa con gái này vẫn còn nhỏ, không giống như một cô gái đã lớn, không hề trầm ổn cứ thích gì làm nấy.
Cô ấy hỏi:
"Lần trước con thi đấu...... ?"
Bảo Châu lập tức bày ra vẻ mặt kiêu ngạo:
"Hạng nhất đấy ạ?
Cô cười khặc khặc khặc, vô cùng đắc ý:
"Trước kia con còn cảm thấy bên này chúng ta rất ít thi đấu khiến con cảm thấy mất mát. Thật sự không nghĩ tới năm nay lại có nhiều như vậy."
Đúng là như vậy, trước kia không có là vì lúc đó không coi trọng việc học.
Nhưng ai mà lại nghĩ hoạt động ngày 1/5 làm rất tốt, nếu đã làm tốt, đương nhiên sẽ có tác động rất lớn. Kết quả là những cuộc thi khác cũng giống như măng mọc sau mưa, bắt đầu xuất hiện đều đều.
Cho nên Bảo Châu bọn họ giống như cá gặp nước.
Cũng vì năm nay có quá nhiều hoạt động, đã khiến mọi người hết sức tin tưởng đối với việc có thể khôi phục thi đại học. Đây đều là phản ứng dây chuyền. Hiện tại Bảo Châu đối với chuyện lấy thưởng cực kỳ vui vẻ."