Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 424: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Cảm giác con thật giống một thằng đàn ông hay làm ra vẻ.

Lúc này, cả nhà đều bật cười, Thích Ngọc Tú chọc thằng con trai út, nói:

"Con là một đứa trẻ mười mấy tuổi, còn dám tự nói mình là đàn ông, thật là làm mẹ cười chết mất.

Bảo Nhạc:

Bảo Châu càng cười trêu chọc hơn:

"Anh ơi, Bảo Nhạc rất giống anh đó, em nhớ khi anh còn nhỏ cũng như vậy"

Bảo Sơn:

"Vẫn có chút không giống mà phải không? Anh nói anh là nam tử hán mà"

“Nam tử hán và đàn ông thì có gì khác nhau?"

Đây là một câu hỏi vô cùng chân thành và tha thiết đến từ chính thiếu niên trẻ tuổi Bảo Nhạc.

Bảo Sơn:

"Cách viết không giống nhau, hai chữ và ba chữ là khác nhau.

Bảo Châu lại bật cười.

Thích Ngọc Tú:

"Các con thật đúng là không ngày nào ngừng nghỉ."

Cô ấy nói:

"Mau ăn cơm đi Mấy người họ lập tức trở về trạng thái bình thường, nếu không tích cực ăn cơm thì tư tưởng có vấn đề.

Bảo Châu cúi đầu uống một ngụm canh, cảm thấy ấm áp từ trong ra ngoài, nói:

"Thật là thoải mái quá đi.

Cả nhà thắp nến cùng nhau ăn cơm, Bảo Châu hỏi:

"Mẹ, trong nhà mình trữ hàng như thế nào?” Thật ra đây không phải lần đầu tiên về nhà sau lần có mưa thiên thạch, Bảo Sơn và Bảo Châu vẫn thường xuyên về nhà. Tuy nhiên, mặc dù trong khoảng thời gian này nhóc nói mình không chịu ảnh hưởng gì, nhưng cũng không hỏi qua kỹ càng tỉ mỉ về tình hình trữ hàng trong nhà. Bây giờ cũng mới thật sự nói: Cô thật sự có bàn tay vàng nhưng đã không còn nữa.

Bây giờ nhóc nói ra những lời này, thật sự cho thấy bản thân đã hoàn toàn buông xuống. Điều này không có nghĩa là Bảo Châu không rộng lượng, nhưng dù sao cũng chỉ là một cô gái mười sáu tuổi.

Có thể nói, bây giờ mới xem như bắt đầu suy xét nhiều hơn.

Thích Ngọc Tú hiểu ý Bảo Châu, cô ấy nói:

"Vẫn có rất nhiều đồ, con cũng biết con người của mẹ thích trữ đồ mà"

Lời này thật ra không hề giả, kể từ năm 60 trở lại đây, Thích Ngọc Tú thật sự đã cảm nhận được thế nào là một người quá đói khổ. Như Bảo Sơn sinh năm 60, Bảo Châu là năm 61, cũng là giai đoạn rất gian khổ. Chỉ là lúc ấy bọn họ vẫn còn là em bé cho nên không có kí ức sâu sắc.

Sau này cũng có mấy năm bần cùng, nhưng so với nạn đói năm 60, lúc ấy đói đến mức phải ăn vỏ cây thì lại là một chuyện khác.

Thích Ngọc Tú:

"Chuyện này không cần các con phải nhọc lòng"

Thật ra thì Bảo Châu muốn thời gian quay trở lại, Thích Ngọc Tú và những người khác cũng như vậy, dù sao thì mọi người đều đã quá ỷ lại vào bên kia, cho dù là về mặt vật chất hay là tinh thần, nhưng dù sao Thích Ngọc Tú cũng là người lớn, hơn nữa, cô ấy cũng trải qua rất nhiều chuyện, nên cô ấy có thể trầm ổn.

Thích Ngọc Tú nói:

"Nhà chúng ta ăn uống món gì cũng đều có, cứ ăn trước đi, sau này thì để sau này rồi nói. Thật ra cũng đâu phải cái gì cũng không mua được."

Bảo Châu:

"Dạ vâng"

“Không sao đâu, lạp xưởng và các loại tương, mẹ đều sẽ làm. Cho dù ăn hết đồ trữ trong nhà thì cũng không sao cả. Với cả quần áo, mẹ cũng có hiểu biết về chợ đen, biết nên đến chỗ nào mua Lúc này cô ấy phải cảm thán bản thân mình mấy năm nay học được thật nhiều thứ hữu ích, mặc dù bây giờ bàn tay vàng có vẻ như đã biến mất, nhưng rồi lại tồn tại bên cạnh mỗi người theo một cách khác.

Mấy năm nay bọn họ đã tích lũy được rất nhiều kiến thức.

Cái này không phải cũng là bàn tay vàng lớn nhất rồi sao?

Thích Ngọc Tú nghĩ đến đây, cũng thả lỏng hơn, vừa nói đạo lý này với bọn nhỏ, đã ngay lập tức nhận được tràn vỗ tay từ chúng, Bảo Châu nói:

"Mẹ nói đúng"

Thích Ngọc Tú:

"Mẹ nói đúng thì các con cũng không cần vỗ tay cho mẹ"

Cái cảm giác này thật lạ.

Mấy đứa nhỏ đều bật cười.

Cả nhà này cũng thật là rộng lượng, nếu là người bình thường, gặp phải sự thay đổi không vừa ý như vậy nhất định sẽ nổi nóng, suy cho cùng thì mất bàn tay vàng lớn như vậy mà. Thế mà người nhà này lại dần dần quen đi.

“Có ai không? Chị Thích, chị đâu rồi?"

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng kêu.

Thích Ngọc Tú lập tức đứng dậy:

"Mẹ ra ngoài xem thử.

Bảo Sơn:

"Để con ra ngoài cho."

Nhóc đứng dậy đi ra cửa, mới vừa mở cửa, ngoài cửa đã truyền đến một tiếng “a” chói tai rồi hô to:

“Quỷ, quỷ, quỷ.."

“Chị Thích, chị có ở nhà không?” Bên ngoài truyền đến tiếng kêu vang dội.

Lúc ban đầu, mọi người đều kêu Thích Ngọc Tú là vợ Điền Đại, sau này khi Điền Đại mất rồi, cách xưng hô này tại sao vẫn không thay đổi.

Sau đó, mấy anh em Lý Kiến Kỳ đổi từ dì thành thím Tú, rồi sau đó, cô ấy từ vợ Điền Đại biến thành chị Thích.

Cũng không biết bắt đầu từ khi nào mà tên của cô ấy lại được dùng tương đối nhiều.

Có thể thấy rằng, bất kỳ người nào, người mất rồi thì như đèn đã tắt, mất một thời gian dài, ngoại trừ người thân trong gia đình, người ngoài đều sẽ dần dần phai nhạt. Bây giờ mọi người đều không nhắc tới Điền Đại, nhìn thấy Thích Ngọc Tú cũng chỉ kêu chị Thích hoặc là mẹ Bảo Nhạc.

“Chị Thích!” Thích Ngọc Tú:

"Mẹ đi xem thử, chắc là mấy nghiên cứu viên lên núi dọn thiên thạch.

Cô ấy đang định đứng dậy thì bị Bảo Sơn kéo lại, anh nói:

"Để con ra ngoài xem thử cho.

Bảo Sơn bước ra cửa, hỏi:

"Ai vậy? Có việc gì sao ạ?"

Nhóc đi đến cổng rào tre, mở cửa.

Ngoài cửa có một đồng chí nam đang đứng, hắn đang định nói chuyện thì chợt nhìn thấy mặt Bảo Sơn, sắc mặt lập tức tái nhợt, giống như nhìn thấy quỷ, hắn run rẩy rồi hét lên:

"A a a! Quỷ quỷ quỷ! !!"

Tiếng thét thật đinh tai nhức óc.

Bảo Sơn:

"? ??"

Nhóc không cảm thấy mình lớn lên giống quỷ, em gái Bảo Châu rõ ràng đã nói nhóc rất đẹp trai mà."