"Hâm lại thịt đi, lúc trưa mẹ có mua một miếng đậu hũ, nấu thêm một tô canh đậu hu."
Bảo Châu dạ một tiếng, Bảo Sơn cũng bắt đầu rửa tay:
"Để con cắt thịt.
Bảo Châu vo gạo, Bảo Nhạc lập tức đi mở tiệc, mấy anh em bọn họ đều vô cùng ăn ý và thành thạo. Bảo Châu:
"Mẹ, gần đây có nhiều đồ đạc được bán phải không?"
Trong thôn thì công xã Cung Tiêu Xã là nơi buôn bán nhiều nhất, nhưng cũng không bán món gì đặc biệt, thường thì chỉ có kim chỉ, muối và đường, lâu lâu sẽ có một ít bánh quy, nhưng cũng không phải là loại ngon.
Dù sao thì trong thôn cũng không có nhiều người tiêu tiền vào những thứ đó.
Tuy nhiên năm nay có tăng thêm một ít đồ, đậu hũ chính là một trong số đó.
Nghe nói đại đội bên cạnh vừa mở một cái xưởng sản xuất đậu hũ, bọn họ làm cũng không tệ, sẽ phân ra cung cấp cho các đại đội tiêu thụ, Thích Ngọc Tú rất thích mua. Loại đậu hũ này ăn rất ngon.
Mười tám loại đồ ăn đều ăn ngon.
“Người ở đại đội họ làm cũng không tệ, có xưởng đậu hũ rồi nghe nói còn muốn làm một cái xưởng thực phẩm chế biến đậu"
Trong giọng nói của Thích Ngọc Tú khó nén được sự hâm mộ, mặc dù vốn dĩ có rất nhiều cơ hội “kiếm tiền”, nhưng là dân bản xứ, Thích Ngọc Tú cũng khó lòng nén được sự hâm mộ đối với người kiếm được nhiều công điểm cho đại đội.
Cùng là làm việc như nhau.
Nhung người khác thì lại có thể làm thật tốt.
Mấy mẹ con đang nói chuyện, lại nghe thấy tiếng leng ka leng keng, Bảo Châu kinh ngạc ngẩng đầu, nói:
"Tiếng gì vậy?"
Bảo Nhạc nói:
"Còn có thể là cái gì chứ, là những chuyên gia đến đây xem xét đó! Chúng ta ở bên này không phải cũng có thiên thạch rơi xuống sao?
Những chuyên gia đó lại đây muốn phải đem cái đó đi. Lúc nào cũng phát ra tiếng leng ka leng keng. Chị nói thử xem, khi không sao lại có cục đá từ trên trời rơi xuống. Cho dù gặp qua chuyện trên trời rớt xuống bánh có nhân, cũng chưa từng thấy trên trời rớt xuống cục đá"
“Trời rớt bánh có nhân con cũng chưa được gặp bao giờ đó thôi” Thích Ngọc Tú lạnh lùng nói.
Bảo Nhạc cười ha ha:
"Con thì chưa từng thấy qua nhưng mà chị của con thì đã gặp qua rồi"
Đối với chuyện này, Bảo Nhạc không có thiện cảm, dù sao thì điều này cũng gây cho gia đình bọn họ thật nhiều phiền phức.
Mặc dù cậu không có hứng thú, nhưng thứ này đối với những người khác lại rất quan trọng thế cho nên chuyên gia mới tới đây.
Bảo Châu vội hỏi:
"Vậy bọn họ đem đi rồi sao?"
Bảo Nhạc ghét bỏ chị gái, nói:
"Chị nghe mà còn không biết là chưa sao, nếu không thì leng keng làm cái gì? Cục đá lớn như vậy muốn đem xuống núi cũng không dễ"
Anh tiếp tục nói:
"Nói là trước tiên phải dọn mấy chỗ tương đối dày đặc, chúng ta bên này chỉ xem như linh tinh"
Quả nhiên chơi đùa cùng nhau từ nhỏ thì lớn lên tình nghĩa cũng sẽ giống nhau, anh trai nói ra là lập tức đúng vào trọng điểm.
Bảo Châu lập tức gật đầu, nói:
"Vẫn là anh hiểu em nhất.
Bảo Nhạc trách móc:
"Chị không thương em.
Bảo Châu cười cười:
"Chị thương nhất chính là anh trai, anh trai tốt với chị nhất.
Bảo Nhạc:
"...... Hứ"
Bảo Sơn...... Bảo Sơn nghe thấy vậy lỗ tai cũng đỏ lên vì ngượng ngùng.
Thích Ngọc Tú bật cười:
"Mấy đứa con cứ ở cùng nhau là lại không yên. Nếu các con muốn đi xem, vậy cơm nước xong cùng nhau qua đó đi. Thật ra, mẹ với Bảo Nhạc cứ cách vài hôm lại qua đó xem, nhưng mẹ cảm thấy, cho dù có dọn cục đá đi thì sơn động cũng không thể khôi phục được.
Bảo Châu gật đầu:
"Con cũng đã nghĩ tới, dù gì cũng hơn một tháng rồi, con sớm đã không trông chờ nữa. Nhưng mà vẫn muốn đến xem một chút.
“Vậy được rồi, chúng ta cơm nước xong sẽ qua đó."
Lúc Bảo Sơn và Bảo Châu tan học trở về nhà thì trời đã tối, bây giờ bầu trời đã hoàn toàn đen kịt, nhưng bọn họ cũng không quan tâm. Bữa cơm chiều thật phong phú, Bảo Châu cứ nhắc mãi:
"Đã đến giờ cải thiện cuộc sống mỗi tuần rồi"
Bảo Nhạc:
"Chị, gần đây em và mẹ ở nhà cũng không ăn món gì ngon.
Thích Ngọc Tú:
"Con mà ăn không ngon à, dù thế nào thì cũng ngon hơn so với anh chị con ở trường học.
Bảo Nhạc yên lặng, lập tức không nói thêm lời nào.
Bảo Châu:
"Mẹ, không phải mẹ nói cuộc sống của chúng ta cứ theo lẽ thường sao, mẹ cũng không cần......"
Thích Ngọc Tú lắc đầu:
"Không phải vì tiết kiệm, em trai con còn trong giai đoạn phát triển, mẹ cũng không nghĩ đến chuyện phải tiết kiệm, chẳng qua, gần đây ở chỗ chúng ta có nhiều người ngoài, mẹ không dám làm mấy món quá ngon, một khi người khác tới đây nhìn thấy hoặc là ngửi được mùi vị gì thì không tốt lắm.
Trước kia, người trong thôn sẽ không đến đây vào giờ cơm, ngẫu nhiên lại đây cũng không nhìn thấy nên sẽ không có gì nghi vấn trong lòng.
Nhưng bây giờ có người ngoài tới, Thích Ngọc Tú không yên tâm.
Cô ấy vừa nói như vậy, Bảo Châu gật đầu và nói:
"Mẹ nói rất đúng"
“Nếu mỗi ngày đều ăn ngon, rất dễ bị người khác theo dõi, nhưng mà mỗi lần bớt đi một nửa thì lại không sao cả"
Cô ấy lấy cơm cho mấy đứa con rồi lại nói:
"Con đừng nghe Bảo Nhạc lải nhải, ít nhất mỗi ngày chúng ta đều ăn lương thực ngon.
Bảo Nhạc:
"Vâng"
Mẹ à, chúng ta cũng có ăn lương thực phụ.
Thích Ngọc Tú trừng mắt với anh một cái, sau đó bật cười.
Tuy nhiên, cả nhà họ đều biết, lương thực phụ của nhà bọn họ và lương thực phụ của nhà người khác không giống nhau, Thích Ngọc Tú vì muốn cho con cái được ăn ngon một chút thì đều sẽ đánh thành bột ngô loại một, cho nên mặc dù là lương thực phụ thì ăn cũng rất ngon. Bảo Nhạc cũng nghĩ đến cái này, vò đầu cười và nói:"