Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 419: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Điền Bảo Châu, em ra đây một chút.

Bảo Châu nghi ngờ ngẩng đầu lên, sau đó lập tức đi theo cô giáo Uông ra cửa, các bạn học tò mò nhìn về phía họ, ánh mắt mang theo vài phần nghi hoặc.

Bảo Sơn nhướng mày, sau đó cúi đầu tiếp tục học. Cậu bạn ngồi cùng bàn đẩy đẩy, hỏi:

"Này, em gái cậu phạm lỗi gì à?"

Bảo Sơn lắc đầu, nói:

"Không có đâu.

“Vậy cô giáo tìm cậu ấy làm gì?"

Tuy Bảo Sơn không hiếu kỳ, nhưng người tò mò thì rất nhiều, Bảo Sơn không nói gì, cậu bạn ngồi cùng bàn lại vô cùng ồn ào:

"Tớ cảm thấy “Cậu đừng cảm thấy, im lặng một chút không phải tốt hơn sao?"

Cậu bạn ngồi cùng bàn yên lặng nhìn trời, trong lòng cảm thấy đứa bạn cùng bàn này của mình đúng là không thích nói chuyện.

Cậu bạn càng buồn phiền hơn chính là bọn họ là bạn cùng bàn, chỉ có thể tìm Bảo Sơn nói chuyện phiếm, chuyện bi kịch nhất đời người cùng lắm cũng chỉ có như thế này thôi.

Mà lúc này, cô giáo Uông đang thảo luận với Bảo Châu, nói:

"Điền Bảo Châu, cô đã xem qua tài liệu của em, tài liệu của em quả nhiên là không tệ. Cô muốn thương lượng với em một chút, em có thể đem tài liệu cho trường học mượn để phát cho mọi người cùng học không"

Bảo Châu gật đầu:

"Có thể ạ"

Cô không phải một người ích kỷ, mọi người đều là bạn học, cũng không có mâu thuẫn gì, cô biết trước được tương lai, cho dù có không biết thì học nhiều một chút vẫn tốt hơn. Thật ra Bảo Châu không có cái gì phải do dự, nói:

"Được thôi ạ, một tuần nữa được không cô? Em sẽ sửa chi tiết lại một chút với cả còn có một ít ở trong tay anh trai em"

Cô giáo Uống gật đầu, nói:

"Được rồi cám ơn em"

Lúc này, cô giáo Uông có chút cảm thán trong lòng, nói:

"Hai anh em đều thật là hiếu học.

Dừng lại một chút, cô giáo lại không nhịn được mà hỏi:

"Tài liệu học tập của em là từ đâu ra mà có vậy?"

Vốn dĩ cô giáo không định hỏi, nhưng rốt cuộc lại không nhịn được, bọn họ luôn có sự hiếu kỳ không nhỏ đối với những chuyện như vậy. Rốt cuộc thì bây giờ còn có thể sửa sang lại nhiều tài liệu như vậy đều không phải là người bình thường.

Bảo Châu chớp mắt, nói:

"Đây là do một người chị cho em, chị ấy từng học đại học, là một người rất có giỏi và có khả năng"

Cô giáo Uông lại nói chuyện này người bình thường không thể có.

Cô giáo cười nói:

"Vậy thì em cũng phải cố gắng học tốt để không phụ tâm ý của chị em.

Bảo Châu gật đầu đồng ý.

Bảo Châu nhanh chóng trở lại phòng học, người ngồi cùng bàn với cô là Dương Mông, Dương Mông hỏi nhỏ:

"Sao vậy? Có chuyện gì thế?"

Bảo Châu:

"Không có gì đâu, chẳng qua chỉ là cô giáo muốn mượn tài liệu tham khảo"

Dương Mông đã hiểu, lập tức gật đầu, nói:

"Đúng thật, tài liệu của cậu rất tốt.

Bảo Châu:

"Cậu có muốn in cùng mọi người không?"

Nghe nói như vậy Dương Mông muốn nói nhưng lại thôi, còn chưa kịp nói gì, Bảo Châu đã hiểu, cô nói:

"Những chuyện thế này nhất định là phải thuận theo tự nhiên.

Tuy rằng tài liệu của Bảo Châu tốt, nhưng không phải ai cũng muốn, mọi người đều có thói quen học từng chút một, thật sự không có dụng tâm như vậy.

Hơn nữa, những chuyện như thế này trường học cũng không thể lấy tiền, dù cho có người muốn hay đề cập đến chi phí thì cũng có nhiều người không có khả năng mua.

Đạo lý này cô giáo Uông chưa nói thì Bảo Châu cũng đã rõ.

Tuy nhiên chuyện này không có liên quan gì với cô, cô có thể mượn được tài liệu đã không phải là chuyện dễ dàng.

“Nhưng mà, sao cô giáo Uông không tìm anh trai cậu mà hỏi, ngược lại lại đi tìm cậu chứ?” Dương tò mò hỏi.

Đúng thật tại sao vậy chứ?

Bảo Châu cũng không biết, nhắc tới vấn đề này cô cũng có chút hoang mang, nghi hoặc nói:

"Tớ cũng không biết nữa. Biểu cảm hoang mang của Bảo Châu thật sự quá mức rõ ràng cho nên Dương Mông không nhịn được mà bật cười.

Nhưng mà, tóm lại chuyện này không quan trọng như vậy, mọi người cũng không tiếp tục thảo luận nữa. Chẳng qua giống như Bảo Châu suy nghĩ, mặc dù cô giáo Uông đã ra sức đề cử tài liệu của Điền Bảo Châu, nhưng lúc kêu gọi mọi người cùng nhau in ấn, vẫn có rất nhiều bạn học không đồng ý.

Tài liệu đó thật sự không ít, tính toán ra tiền in ấn cũng lên đến bảy tám đồng tiền. Con số này thật sự không hề nhỏ.

“Số tiền này thật sự không ít “Cậu định phải làm sao?"

“Tớ không in đâu, còn chưa biết cái này có học được gì không, hà tất gì phải lãng phí tiền, bảy tám đồng tiền, con số này cũng quá nhiều......

“Chuyện sang năm tớ còn chưa tính tới, nếu giữ lại học bạ thì đến lúc đó tốt nghiệp, có được một cái bằng tốt nghiệp là được, chuyện hơn nữa thì không nên nói trước quá nhiều.

“Cậu nói có lý. Giang Dương, cậu thì sao?"

“Tớ định mua một bộ, mình có của riêng mình luôn tốt nhất...... Tớ còn muốn học tiếp"

“Tớ cũng tán thành với Giang Dương, tài liệu học tập của Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu, vốn dĩ là để hai anh em họ dùng, chúng ta muốn học cũng không tiện mượn, chi bằng tự mình mua một bộ thì còn có thể học nhiều hơn..... À! !! Giang Dương, chi bằng chúng ta cùng mua một bộ, mỗi người một nửa, xem xong rồi lại đổi cho nhau"

“Ừ ha ý kiến hay đấy!"

“Các cậu là con trai mà tính toán tỉ mỉ như vậy sao? Nếu đã như vậy, không bằng tính cho tớ một phần, chúng ta ba người cùng học......"

“Được đó!"

Đây là một ý kiến hay nên có người lập tức noi theo.

Đương nhiên cũng có người không mua, nhưng cũng không nhiều lắm, ít nhất cũng có hơn phân nửa người là mua, có rất nhiều người mua cùng nhau, có rất nhiều người mua riêng. Lúc này có vài người thật sự mua vì học tập, nhưng cũng có người là vì...... không muốn mất mặt.

Mặc dù bây giờ vẫn còn nghèo, nhưng trong thành và nông thôn hoàn toàn khác nhau, hơn nữa sự chênh lệch còn rất lớn."