Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 418: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



“Không thể trêu vào."

Bảo Châu ngẩng đầu:

"Hả, cậu nói cái gì?"

Dương Mông lắc đầu:

"Không có gì” Bảo Châu đốt đèn, nói:

"Các cậu nói ngày mai bọn họ có thể trở về đi học hay không?"

“Có thể chứ. Nếu không thì ở nhà làm gì?” Dương Mông lại lấy sách của mình ra, nói:

"Tớ xem sách một lát đây. Chiêu Đệ rửa chân, thấy Dương Mông nghiêm túc như vậy, cũng tăng tốc nhanh hơn, đồng thời hâm mộ nhìn Bảo Châu, nói:

"Em nói xem em đọc sách cũng không nhiều hơn bọn chị nhưng sao đầu óc lại nhanh nhẹn như vậy?"

Bảo Châu nghiêm túc:

"Chắc là do trời sinh.

Bảo Châu khoác lác, không ngờ Chiêu Đệ lại gật đầu, nói:

"Đúng vậy, cho nên chị mới phải càng nỗ lực hơn nữa."

Bảo Châu:

Lẽ nào chị nghe không ra là em đang khoác lác hay sao mà lại nghiêm túc thế?

Sự việc mưa thiên thạch gây ồn ào suốt nhiều ngày.

Nghe nói những bộ ngành liên quan còn tới điều tra, nói là điều tra cũng không đúng, thật ra chỉ là một vài học giả khoa học tới chỉnh sửa lại tư liệu.

Tuy nhiên những người này không có quan hệ gì với học sinh cấp ba. Khoảng chừng ba bốn ngày sau, trên cơ bản thì hầu hết học sinh đều đi học trở lại. Thật ra lúc bắt đầu thì không có quan hệ gì, nhưng ngay cả các cụ già còn chưa từng gặp chuyện như vậy, chứ đừng nói đến những học sinh cấp ba mười sáu, mười bảy tuổi, cho nên có rất nhiều người ở lại nhà cho đến khi cảm thấy thật sự không còn chuyện gì xảy ra.

Mà sở dĩ anh em Bảo Châu chỉ chú tâm đến chuyện đi học hoàn toàn là vì lúc trước bọn họ bị chuyện trùng động biến mất phân tán sự chú ý.

Rồi sau đó...... thật sự cũng không phải là bọn họ không có tính toán trước, sở dĩ không nói gì cũng là vì bọn họ đã qua lại bên kia trong mười năm, nhưng lại không nghe Khương Việt đề cập đến bên này có sự việc gì khó lường trước được.

Nếu thật sự mưa thiên thạch có gây ra thương vong gì thì bọn họ đều cảm thấy Khương Việt nhất định sẽ nói.

Dù sao thì chuyện này cũng không phải là chuyện nhỏ.

Ngay từ đầu thì không thể nghĩ như thế được nhưng bọn họ đã tiếp xúc với nhau tận mười năm.

Bản thân Khương Việt cũng là một người thích quan tâm đến người khác, giống như chuyện Đông Bắc nghỉ việc, Đông Bắc phát triển, Khương Việt đã nói không chỉ một lần. Khương Việt không nhắc đến chuyện này thì chứng tỏ chuyện này cũng không khiến xã hội đại loạn cho nên cả nhà Bảo Châu cũng không quá lo lắng.

Bởi vì không lo lắng cho nên có thể an tâm đi học.

Mà cuối cùng Bảo Châu cũng học hỏi được rất nhiều, cô từng có “kết quả” trước, nhưng bây giờ thì không còn nữa.

Cô bắt đầu chống cằm, nghĩ đến trước đây, chị Khương Việt còn buồn cười hỏi cô có muốn nhìn trước đề thi đại học lần thứ nhất sau khi khôi phục vào năm 1977 không.

Nhưng cho dù là Bảo Sơn hay Bảo Châu đều kiên định từ chối, tuy rằng có chút tò mò, nhưng bọn họ vẫn muốn thi bằng chính năng lực của mình. Chút tự trọng này bọn chúng vẫn cần phải có.

Lúc ấy vì tự trọng mà không xem, nhưng bây giờ có muốn xem cũng không được thế nên cũng có chút tiếc nuối.

Lúc có cơ hội thì không nắm bắt, bây giờ cơ hội này đã mất, thật đúng là hối tiếc cũng không kịp.

À không, cũng không thể nói là hối hận, thật ra từ tận trong xương tủy cũng không hối hận, nhưng áp lực thì có sự thay đổi rất lớn.

Bảo Châu cúi đầu lật xem từng trang sách, không thể không nói, vẫn còn có một chỗ tương đối tốt là bọn họ còn có sách, có rất nhiều người còn không có tài liệu để ôn tập.

Ngày thường những cuốn sách mà Bảo Châu có sẽ không bắt gặp được ở trường học, rốt cuộc thì không có cách nào giải thích được nơi phát hành ra chúng. Nhưng một số ít tài liệu học tập, Bảo Châu kiểm tra cũng không có vấn đề gì, vẫn có thể sử dụng trong trường học, rốt cuộc thì bọn họ ở trường học trong thời gian càng dài sẽ sử dụng càng nhiều.

Mặc dù trong tay cô có rất nhiều tài liệu học tập nhưng cứ hễ Bảo Châu và Bảo Sơn gặp được tài liệu tương đối thích hợp thì vẫn sẽ mua, suy cho cùng thì những tài liệu bọn họ lấy từ vài thập niên sau này có tác dụng không lớn lắm.

Ví dụ như bài thi chính trị gì đó.

Tay phải Bảo Châu di chuyển từ từ trên quyển sách tham khảo, tay trái không ngừng viết trên vở ghi chú.

Chiêu Đệ nhìn thấy liền cảm thán trong lòng, quả nhiên người với người không hề giống nhau, trước kia chỉ nghe nói em gái họ Bảo Châu rất lợi hại, nhưng bây giờ mới tận mắt nhìn thấy, Chiêu Đệ cảm thấy Bảo Châu không phải lợi hại, mà là rất rất lợi hại.

Chuyện đáng sợ nhất trên đời này là gì?

Là gặp được người thông minh hơn mình vô số lần, còn nỗ lực hơn mình rất nhiều lần.

Điều đó thật khiến người ta cảm thấy thương tâm.

Chiêu Đệ cúi đầu nhìn, Bảo Châu cũng chăm chỉ học hành mà không ngẩng đầu lên, Chiêu Đệ cũng vội nghiêm túc học hành.

Giáo viên của bọn họ họ Uông, bề ngoài cũng không được cao cho lắm, vừa bước vào cửa đã thấy mọi người chăm chỉ học tập, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, tuy bây giờ mọi người đều không coi trọng việc học, nhưng là một giáo viên cấp ba, thấy học sinh nguyện ý học tập như vậy trong lòng cô giáo cũng rất vui.

Cô giáo đã làm việc ở trường cấp ba rất nhiều năm, không thể không nói, cái lớp này thật sự học rất tốt. So với thường ngày có chút náo loạn, hoặc là kêu la ầm ĩ, hôm nay cả đám học sinh cấp ba này thật ra có thể yên lặng học hành, không quan tâm là học như thế nào nhưng cái thái độ học tập này thật sự rất tốt.

Đặc biệt là có những học sinh đi học, không chỉ có thói quen học tập tốt, còn có thể lôi kéo được những người khác học tập theo.

Cô giáo bước vào cửa, đặt giáo án trong tay xuống, nói:"