Vài người có tâm tiến tới khuyên nhủ hai ba câu cũng không tài nào lay chuyển được quyết định của cô!
Hơn nữa, trước nay chỉ cần đề cập đến vấn đề này trước mặt cô thì sớm muộn gì cũng làm cho Thích Ngọc Tú phát sinh xung đột, thật sự khiến người khác phải thở dài cảm thán một câu, người phụ nữ này quả thật đã hết thuốc chữa rồi. Các thế hệ trước sẽ cân nhắc cưới vợ cho con trai trong nhà ngay từ khi còn bé, nhưng Thích Ngọc Tú đối với kiến nghị này bày tỏ sự bác bỏ mạnh mẽ. Không phải tự nhiên bọn họ nhiều lần làm ngơ trước khó khăn của Thích Ngọc Tú, căn bản bởi vì Thích Ngọc Tú vốn không phải người lớn lên tại thôn này, sau hai năm kết hôn cô cùng chồng liền dọn tới giữa sườn núi, hơn nữa, sau khi Điền Đại qua đời, cô suốt ngày lao đầu vào công việc, trong quá trình công tác cũng không bao giờ đề cập đến phương diện tình cảm, những người xung quanh đối với tác phong làm việc của cô không mấy tán thành.
Đương nhiên vẫn có ngoại lệ, người nhà họ Điền lúc nào cũng đều không ngừng nghĩ cách hạ bệ cô, Thích Ngọc Tú trước giờ không quá để tâm đến, đương nhiên cô sẽ không bao giờ để mặc cho bọn họ quấy phá.
Mối quan tâm hàng đầu của Thích Ngọc Tú hiện tại chỉ có đám nhóc con nhà cô, cô trợn trừng mắt, hối thúc đứa nhỏ:
"Bảo Sơn, con mau lên đi!"
Bảo Sơn nhón mũi chân, bàn tay nhỏ duỗi vào trong rương, ăn ngay nói thật, Thích Ngọc Tú sớm đã có dự liệu từ trước, phía sau đứa nhóc không còn bao nhiêu người cả.
Thế nhưng bên trong vẫn còn ba lá thăm may mắn chưa ai bốc trúng. Quá rõ ràng, đám người xếp phía trước họ hôm nay đã không được may mắn gọi tên rồi.
Thích Ngọc Tú cổ vũ:
"Bốc đi con.
Tiểu Bảo Sơn thận trọng gật đầu, Tiểu Bảo Châu một bên ríu ra ríu rít:
"Anh, em biết anh làm được mà, mạnh mẽ lên nào"
Tiểu Bảo Sơn gật đầu cười, nói:
"Anh sẽ nỗ lực hết mình.
Khuôn mặt nhỏ tràn ngập lo lắng, nhóc mặc kệ cảm giác lo sợ đang cuộn trào trong thành ruột, vẻ mặt nghiêm túc vươn tay nhỏ ra, sờ soạn bên trong rương một hồi, rất nhanh đã rút ra một mảnh giấy nhỏ, sau đó cẩn thận đưa cho Thích Ngọc Tú, Bảo Sơn ngay lúc này cảm thấy quả tim nhỏ nơi ngực trái của mình cũng muốn nhảy ra ngoài mất thôi! Tim đập rất nhanh bịch bịch bịch, cơ thể bé nhỏ run lên không ngừng.
Thích Ngọc Tú mở mảnh giấy, đuôi lông mày run rẩy nhếch lên một cái, khuôn mặt tràn đầy sự kinh ngạc nhìn về phía Tiểu Bảo Sơn.
Tiểu Bảo Sơn bên cạnh cũng hồi hộp không kém, cậu nhóc vẫn đang chìm trong trạng thái bất an, bàn tay nhỏ lúc này như mất hết sức lực, nhưng cậu nhóc vẫn rất tò mò không biết mảnh giấy đó ghi gì bên trong.
Bà Điền tuy đứng ở một góc nhưng ánh mắt không ngừng quan sát, bà ngay lập tức làm ra vẻ nhìn thấu mọi chuyện, nói:
"Ái chà, tôi dám khẳng định là không bốc được lá thăm nào tốt đâu, việc này còn cần phải nói sao? Bốc được gì tốt mới là lạ đấy! Ai da, thật là, không phải nhà ai cũng có một đứa nhỏ tràn đầy vận khí như Cẩu Tử nhà tôi đâu. Cẩu Tử nhà tôi có vận khí cao, chuyện lúc nãy đã chứng minh cho tất cả. Người khác ấy hả?.... Ha ha ha, thật là không biết tự lượng sức mình, đúng là nằm mơ giữa ban ngày mà.
Đang lúc bà Điền say mê tự chế giễu người khác, làm hẳn một tràng dài khen thưởng con cháu trong nhà, Thích Ngọc Tú bên này đã quay ngược mảnh giấy lại, hướng về phía đại đội trưởng, thản nhiên nói:
"Số một, là số một đó."
Khắp khuôn mặt đều tràn đầy ý cười nhạo, cô quay sang nhìn bà Điền, kiêu ngạo nói:
"Đấy nhìn mà xem, Bảo Sơn nhà tôi có vận khí cực kỳ tốt, chuyện vừa nãy đã chứng minh tất cả rồi nhé"
Bà Điền ngây ngẩn cả người, tuy rằng Thích Ngọc Tú đang cố ý cười nhạo bà, bà lại không hề để tâm phát hiện ra, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn vào tờ giấy trên tay Thích Ngọc Tú. Bà một phen tiến lên trước đoạt lấy tờ giấy, tỉ mỉ xem một hồi lâu, số “1” to lớn nằm ngay trước mắt, nhìn trước nhìn sau nhìn trái nhìn phải cũng không lệch đi đâu được.
Sắc mặt bà lập tức trở nên vô cùng khó coi, không còn trưng ra bộ mặt đắc ý như vừa nãy nữa. Chỉ trong chốc lát, mọi việc dường như đã có sự thay đổi rất lớn.
Tâm trạng bà Điền hiện tại không khác mẹ chồng Điền Ngọc Trinh vừa nãy là bao, tuy rằng bà tự tay bốc được mười bốn hào, đó đã là kết quả khá tốt, nhưng nhìn thấy “người đối đầu” với bà bốc được số “2”, quả nhiên vẻ mặt không chút vui vẻ. Nhưng con người bà Điền quả thật không đơn giản như thế, rõ ràng số 2 đã được xem như kết quả quá hoàn hảo. Nhưng khi nhìn đến Tiểu Bảo Sơn khi bốc được số 1 thì bà lại càng ghét bỏ cậu nhóc hơn.
Trong lòng bà bây giờ ắt hẳn không còn dễ chịu như vừa nãy nữa.
Chỉ cần khiến bà ta khó chịu thì mẹ chồng Điền Ngọc Trinh liền cảm thấy hào hứng ngay.
Kẻ thù của kẻ thù, không phải chính là người ngồi cùng một thuyền với bà sao?
“Ai da, thật sự không nghĩ tới đúng là vận may của đứa nhỏ này quả nhiên không tầm thường chút nào! Thế mà có người trước sau không biết suy nghĩ thấu đáo, rảnh rỗi cứ đi bịa đặt nói thằng nhóc cái này không được, cái kia không tốt, tôi lại nghĩ bản thân người đó chính là thứ duy nhất cần phải xem lại nha"
Bà Điền lập tức quay phắt lại, trừng mắt nhìn về phía người vừa phát ra lời nói đó:
"Bà đang nói ai đấy?"
Bà Thẩm đối diện với ánh mắt cảnh cáo của bà Điền cũng không có một chút kiêng dè nào.
“Nói ai thì chính người đồn đại đó tự biết, ngay cả người đó cũng không biết tự hỏi rằng bản thân mình trước giờ sống như thế nào để rồi bị như vậy sao?"
Thật ra bà Thẩm cũng không thích Tiểu Bảo Sơn, ngày trước không ít lần nói cậu nhóc là ngôi sao chổi, nhưng nói đi cũng phải nói lại, bà không cùng người ngoài đặt điều bịa chuyện, bà chỉ nói ở nhà, đương nhiên như thế thì không tính!"