Mẹ chồng Điền Ngọc Trinh vì chuyện này mà ăn ngủ không yên, tức đến mức muốn độn thổ.
Con trai bà là công nhân bán thời gian, lần đó trong quá trình công tác vẫn có người luôn chỉ điểm, nâng đỡ cho người nhà bọn họ, góp một phần công sức giúp bọn họ xử lý tốt chuyện với người nhà họ Điền, bọn họ ở công xã này không khác cường hào ác bá, nhiều lần không biết xấu hổ đặt tham vọng lên tài sản nhà người khác. Nhà họ Thẩm nhiều lần được đảm bảo, hứa hẹn sẽ nhận được tài nguyên tốt nên mới nguyện ý đứng ra đối đầu với bọn họ.
Nếu như không ra mặt vậy thì công tác của con trai bà phải làm sao bây giờ?
Tóm lại, hai nhà vẫn luôn ở trong trạng thái kịp thời sẵn sàng để có thể sống chết một phen cho ra hồn.
Tới mức để cho người ngoài nhìn vào, bôi nhọ danh dự thì quả thật trông rất khó coi! Còn chưa nói tới gần đây nhà họ Điền vô cùng chăm chỉ diễn qua không biết bao nhiêu là vở tuồng.
Làm loạn tại đơn vị là diễn, tin tức hạ sinh bé trai là diễn, con dâu cả con dâu thứ trong nhà nháo nhào đến máu chảy đầu rơi cũng là diễn.
Bọn họ diễn hết sức nhập tâm, như thể gia đình bọn họ là diễn viên, xuất thần đến độ không thể phân biệt được đâu là thật đâu là giả.
Bọn họ mang theo tâm tình vô cùng hào hứng mà không ngừng diễn, càng ầm ĩ lại càng thêm hăng hái, chỉ đáng thương cho Điền Ngọc Trinh bị kẹt ở giữa, nhận hết bao lời trách móc, oán hận từ hai bên.
Điền Ngọc Trinh còn không buồn để tâm đến ánh mắt oán hận của mẹ chồng đứng bên cạnh, vừa lúc vợ Đại Sơn nhắc đến, cô đối với người em dâu này không có quá nhiều đồng cảm nên thuận miệng liền nói ra lời đả kích cô ta. Vừa dứt lời, cô lập tức đánh mắt sang Thích Ngọc Tú, cố ý nhắc nhở:
"Chị dâu, đến lượt chị rồi phải không? Chúc chị may mắn, chắc chắn chị sẽ bốc được lá thăm mà mình mong muốn!” Ánh mắt cô dừng trên người Tiểu Bảo Nhạc.
Đám người ở đây đồng loạt nhất trí để con trai trong nhà đại diện rút thăm, những trường hợp ngoại lệ, cũng không phải bọn họ không muốn đổi, mà là do con trai không có mặt ở đây, bọn họ cũng không còn cách nào khác. Nhưng con trai út của chị dâu cô, Tiểu Bảo Nhạc trùng hợp lại có mặt ở đây hôm nay! Điền Ngọc Trinh thức thời đối với Thích Ngọc Tú không đưa ra bất kỳ kiến nghị nào. Cô biết trong mắt chị dâu mình, mấy đứa nhỏ trong nhà đều có địa vị như nhau. Mặc kệ người khác ở sau lưng bọn họ lời qua tiếng lại như thế nào, cô đều trưng ra bộ mặt điềm tĩnh, còn chẳng thèm quan tâm đến bọn họ.
Đã vậy thì Điền Ngọc Trinh cũng không muốn thay cô lo sợ ánh mắt người ngoài làm gì.
Thế nhưng lần này cô thật ra không nghĩ tới, Thích Ngọc Tú quay người duỗi tay về phía con trai lớn, dịu dàng nói:
"Bảo Sơn, con lên trước bốc thăm đi!"
“Ai cơ?” Động tác mọi người chợt khựng lại, đồng loạt nhất trí quay đầu nhìn về phía Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú bên này vẫn dịu dàng gọi đứa nhỏ nhà cô:
"Bảo Sơn!"
Bảo Sơn chỉ ngón tay về phía mình, ngạc nhiên hỏi lại:
"Đúng vậy, chính là con, không là con thì còn ai nữa hả, mau tiến tới trước bốc thăm đi nào"
Bảo Sơn do dự trong chốc lát, nhóc nghiêng đầu nhìn về phía em gái, Tiểu Bảo Châu lập tức cổ vũ anh trai:
"Anh hai cố lên nha"
Cô bé đẩy Bảo Sơn về phía trước, Tiểu Bảo Nhạc cũng nhanh nhẹn học theo Bảo Châu, tay nhỏ dùng sức đẩy Bảo Sơn. Bảo Sơn tiến lại gần Thích Ngọc Tú, ngửa đầu dò hỏi:
"Sao lại là con hả mẹ?"
Trong giọng nói đó là đầy sự nghi hoặc không thể che giấu.
Cô nói:
"Chờ một lát nữa thôi, gần đến lượt con rồi.
Tiểu Bảo Sơn khiếp sợ nhìn mẹ nhóc, trong mắt là sự nghi ngờ cùng bất an thấy rõ.
Thích Ngọc Tú mỉm cười, kéo nhóc con sát lại gần mình, nhẹ giọng trấn an con trai nhỏ:
"Con là con trai lớn trong nhà, đương nhiên lần này nên để con đại diện mọi người lên bốc thăm.
“Nhưng, nhưng mà, con, con chính là..."
Người trong thôn cho rằng nhóc mang lại những điều xui xẻo, rằng nhóc không có vận khí tốt. Ban đầu vốn chỉ là lời nói vu vơ sau lưng, về sau chẳng biết tại sao, lời đồn đãi càng được lan rộng, lời nói thuận miệng, vô tâm của bọn người đó giống như một cây kim, nhìn thì nhỏ bé, nhưng lại hết lần này đến lần khác đâm vào tim đứa nhỏ. Nghe nhiều thành quen, cậu nhóc đã không biết bao nhiêu lần tự vấn, bản thân mình thật sự là ngôi sao chổi như lời bọn họ nói sao? Tiểu Bảo Sơn rất muốn giải thích, nhưng nghĩ đi nghĩ lại một hồi, cảm thấy bản thân không nên trực tiếp nói ra những lời như vậy trước mặt mẹ nhóc. Khuôn mặt nhỏ nghẹn đến đỏ bừng, Thích Ngọc Tú chống hai tay lên bả vai Tiểu Bảo Sơn, khóe miệng kéo nhếch lên.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, nếu lần này bốc trúng được heo con thì đây chắc chắn là cơ hội tốt nhất để chứng minh cho toàn bộ người trong thôn thấy con trai cô có vận khí tốt, hoàn toàn không giống như những lời bịa đặt vô căn cứ của bọn họ.
Nếu bắt không được thì sao hả? Đương nhiên cô vẫn sẽ không ngần ngại mà khen ngợi con trai mình, căn bản khu vực lân cận nhà cô không thể xây được chuồng heo, không nuôi được chưa chắc đã là chuyện không tốt.
Vợ Điền Nhị đối với những chuyện sắp tới luôn chuẩn bị tốt đường lui cho bản thân, Thích Ngọc Tú cũng như vậy, cô cũng không phải kẻ ngốc đâu, nhưng mọi người chung quanh đều không biết, vẫn duy trì tầm mắt trên người Thích Ngọc Tú, thi thoảng cảm thấy nhất định là cô đã điên thật rồi.
Nếu không phải đầu óc bị gì thì sao có thể đặt một trách nhiệm lớn lao như thế lên người Bảo Sơn chú?
Nếu thật sự nhóc có vận khí tốt, thì cha mẹ nhóc khi chết, không phải bản thân nhóc sẽ được nhận nuôi hay sao?"