Bọn họ cũng cảm thấy thoả mãn với những học sinh chăm chú nghe bọn họ giảng bài. Đó cũng là một vinh dự đối với bọn họ.
Lại còn coi như một sự đền bù vì thể lực bọn họ không tốt, không làm được những việc nặng nhọc. Đại khái, nó còn có một ý nghĩa ẩn giấu bên trong. Đó là, ừ thì chúng ta không giỏi về phân loại bắp, không giỏi thu hoạch khoai lang, nhưng mà chúng ta có học vấn hơn các người. Chúng ta biết chữ, biết số học, biết đọc sách. Tôi chính là một thanh niên nam/ nữ rất có năng lực, chứ không phải vô dụng như các người nghĩ đâu.
Nhưng mà hiện tại trong lớp của bọn họ thêm vào những người này, mấy người bọn họ không phải thật sự muốn “Xoá nạn mù chữ”. Bọn họ tới chỉ để náo loạn mà thôi, đã không nghe giảng còn lẩm nhẩm lầm nhầm nói chuyện riêng. Như thế có phải là người ta tới làm phiền giáo viên bọn họ hay không?
Chính vì lẽ đó, những giáo viên tới lượt mình lên lớp, người nào cũng ôm một bụng bực bội trong mình.
Những người chân thành muốn giảng dạy cho bọn họ một chút kiến thức dĩ nhiên là không vui nổi rồi. Một tiết học bình thường có thể giảng được mười chữ, bây giờ vì những người tới náo loạn, mà giáo viên cố gắng lắm cũng chỉ truyền tải được tám chữ. Tự nhiên là giáo viên rất bực bội rồi. Nhưng mà trong lớp cũng có những người cao hứng.
Ví dụ như hai anh em Tiểu Bảo Châu.
Vốn toàn bộ lớp xoá nạn mù chữ chỉ có hai anh em nhà cô bé, nay lại có rất nhiều trẻ con, tự nhiên là hai đứa sẽ vui vẻ rồi.
Đương nhiên cũng không phải vì có thêm bạn để chơi, hai đứa bé này mấy năm nay có thèm kết bạn với ai đâu, cho nên chúng cũng không thiết tha gì việc kết bạn. Chỉ là có thêm nhiều đứa nhỏ nghĩa là có người để so sánh với chúng.
Trước kia không có người để so sánh, bây giờ có rồi, mà lại có rất nhiều người nữa, đó không phải là một niềm vui hay sao?
Nhà họ Điền? Hư vinh? Hai anh em.
Đúng vậy đó. Cứ thử xâu chuỗi mấy dữ kiện kia lại là hiểu mà. Có hai bên tương phản như vậy, mọi người mới càng cảm thấy hai anh em nhà Tiểu Bảo Châu càng thêm ngoan ngoãn, đã hiểu chuyện lại hiếu học.
Sau đó bọn họ nhìn sang con cái nhà mình, tại sao lại chỉ muốn đè chúng ra mà đánh mông chứ? Những đứa bé khác:
"......"
Lòng người quả thật quá hiểm ác.
Chiêu Đệ cũng không nghĩ tới, cô em họ của mình hoá ra chính là “Con nhà người ta” trong truyền thuyết.
Cái từ “con nhà người ta” này là rất lâu sau Chiêu Đệ mới biết được, nhưng hiện tại đem ra dùng lại thấy ý nghĩa của nó vô cùng chuẩn xác.
Lúc trước đúng thật là Chiêu Đệ không hề được đọc bất kỳ cuốn sách nào, nhưng từ khi cô bắt tay vào buôn bán nhỏ, cũng phải học biết chữ, học tính toán.
Cho nên hiện tại cô tới hay không tới lớp xoá nạn mù chữ, kỳ thật ý nghĩa không lớn.
Thời điểm vừa mới sống lại, cô rất muốn tới, nhưng sau khi nghĩ lại, cô hiểu rằng mục tiêu của cô chính là được đi học, lớp xoá nạn mù chữ không phải quan trọng như vậy.
Chẳng qua không biết đại đội trưởng đã tới nhà cô rồi nói gì đó, vậy mà khiến cho bà nội cô đuổi tất cả mấy đứa cháu mình lại đây.
Tuy rằng cô không tất yếu phải tới lớp xoá nạn mù chữ, nhưng mà có thể ra ngoài vẫn rất cao hứng. Hai ngày này không khí nhà họ Điền khá căng thẳng, đi ra ngoài bao giờ cũng tốt hơn ở trong nhà.
Cũng tại vì năm nay bác dâu cả được bình chọn làm cá nhân lao động tiên tiến của đại đội. Bác ấy được vinh dự như vậy, hỏi làm sao mà mấy người lớn nhà cô không ghen ghét cho được?
Nhắc tới chuyện này, Chiêu Đệ đột nhiên nhớ tới một sự kiện.
Chuyện này có liên quan tới chuyện bác dâu cả được danh hiệu cá nhân tiên tiến.
Bác dâu cả được danh hiệu cá nhân tiên tiến sau đó đi công xã lãnh thưởng, trên đường gặp được một thanh niên đang đùa giỡn nữ đồng chí.
Bác ấy trượng nghĩa hỗ trợ, kết quả đã không được khen ngợi ngược lại rước lấy sự cố vào người. Thanh niên bị đánh cắn ngược lại bác dâu cả, mà nữ thanh niên kia không chỉ có không hỗ trợ làm chứng, còn vụng trộm chạy mất.
Chuyện đó làm Thích Ngọc Tú bên người không có ai làm chứng cho, khó lòng giãi bày. Cuối cùng đành phải bồi thường ba mươi đồng tiền thuốc men.
Mà bởi vì cô đánh người, lại bị tố cáo lên Cục Công An công xã, kết quả đêm hôm ấy không thể trở về nhà. Nhà bọn họ bởi vì chỉ có mấy đứa nhỏ, không biết cái tên đáng chém ngàn đạo nào nhân cơ hội này nổi lên ý xấu, thừa dịp đêm tối đi tới nhà bọn họ trộm.
Ba đứa bé phản kháng lại nên bị đẩy đến hầm, thiếu chút nữa phải chết.
Lúc ấy Bảo Nhạc cũng đã lâm vào hấp hối rồi, may mắn được người cứu kịp thời.
Kỳ thật trước khi chuyện này xảy ra, thân thể Bảo Nhạc đã rất lâu không sinh bệnh rồi, nhưng từ khi gặp chuyện ở trong hầm, Bảo Nhạc lại yếu ớt như xưa.
Lần đó cô được Bảo Châu giúp đỡ, cũng ở quê quán nhìn thấy Bảo Nhạc, hắn lúc bấy giờ đã là một người được sống trong nhung lụa. Nhưng sắc mặt Bảo Nhạc cực kỳ yếu nhược, còn không khoẻ mạnh bằng cô.
Trong khi cô khi gặp được Bảo Châu chính là một người phụ nữ trải qua cuộc sống không hề tốt đẹp chút nào, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, lại cứ hai, ba ngày đều bị chồng lôi ra đánh cho một trận.
Nghĩ tới chuyện này, Chiêu Đệ lại nhìn về phía bác dâu cả của mình. Cô do dự không biết nên ngăn cản những sự kiện sắp xảy ra này như thế nào.
Nếu không biết thì không nói, nay cô đã biết, cô chắc chắn sẽ làm hết mọi cách để ngăn không cho nhà bọn họ đi vào ngã rẽ u ám kia. Dù gì đi nữa, Bảo Châu cũng đã cứu vớt đời cô một lần ở kiếp trước.
Ân tình này, bất luận như thế nào cô đều phải hồi báo."