Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 197: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Như vậy vừa đẹp lại dễ nuôi, cũng thể hiện được điều kiện gia đình mình khá tốt, tiện lợi đôi ba đường mà.

“Những chuyện này chỉ là chuyện nhỏ trong nhà thôi, tôi sợ nhất chính là sang năm mùa hè nhân số nhập học của trường học chúng ta không được, thanh niên trí thức sẽ vì chuyện đó mà náo loạn. Vậy đến lúc ấy chúng ta nên giải quyết sao đây?"

Kỳ thật chuyện này có quan hệ với thanh niên trí thức không?

Không có.

Nhưng mà mọi người đều chờ một cơ hội như vậy để làm ra “Thành tích” cho mình đấy.

Ở địa phương nho nhỏ như bọn họ, sẽ không đào đâu ra địa chủ được. Càng không được náo nhiệt như trong thành, có nhiều người còn ưu sầu vì người thôn bọn họ nơi này sống keo kiệt quá nữa cơ. Thật sự không phải keo kiệt, chỉ vì nghèo thôi.

Đại đội trưởng:

"Thật là phiền muốn chết, cứ chăm chỉ trồng trọt còn lo không có cơm ăn đủ no hay sao? Lại còn phải điều chỉnh cả những chuyện như thế này nữa.

Hắn là một người tuổi đã lớn rồi, chỉ nghĩ đến chuyện có thể ăn cơm no, không giống những người trẻ tuổi, suy nghĩ đúng là mỗi giai đoạn, mỗi tuổi tác một khác.

“Hoá ra thôn chúng ta lại không đặc biệt khắt khe với những đứa con gái đến như vậy, nhưng mà anh nói nhà họ Điền đối xử với Chiêu Đệ hơi nhẫn tâm quá đúng không, để tôi cùng anh nói, anh xem thanh niên trí thức thôn chúng ta thành thật như vậy, nhưng mà nếu là nhiều người hợp lại rồi khuyến khích làm to chuyện lên, vậy cũng sẽ khó coi lắm. Anh nói nhà họ Điền tại sao lại không hiểu lý lẽ, dễ truyền bá tư tưởng như Thích Ngọc Tú chứ? Nếu được như vậy thì những cán bộ như chúng ta thật sự đỡ biết bao nhiêu công việc rồi.

Đại đội trưởng oán giận nói. Kế toán vui tươi hớn hở đáp:

"Thích Ngọc Tú không có năng lực gì, nhưng mà anh cả với chị cả của cô ấy đều không phải người bình thường, bọn họ cũng là những người có kiến thức rộng rãi, cho nên dù nhiều dù ít cũng sẽ chỉ bảo được cô ấy một chút. Thích Ngọc Tú cũng là người có thể khuyên bảo được. Vợ của tôi không phải cùng vợ Đại Sơn có quan hệ không tồi sao? Nghe nói, anh cả cô ấy và chị cả của cô ấy đều nói sẽ cho mấy đứa nhỏ nhà Thích Ngọc Tú đi đọc sách, cứ ra chỗ bọn họ lấy tiền...... Anh nhìn đi. Nhà ai mà có người anh chị em được như thế chứ?” Nghe được lời này, ngay cả đại đội trưởng đều phải hâm mộ.

Nhưng mà lời đồn đại qua đi, đại đội trưởng nói:

"Tôi phải tìm nhà họ Điền nói chuyện, không thể để bọn họ đối xử tệ với con cái như này, cô bé đó cũng muốn đến đọc sách, nhà bọn họ làm gì thì làm đừng kéo chân thôn chúng ta là được"

“Bọn họ chưa chắc đã nghe đâu"

Đại đội trưởng tức giận gào ầm lên:

"Không nghe sao? Không nghe thì để cho bọn họ qua thôn cách vách mà hỏi thăm chuyện này, bọn họ cứ nghĩ chuyện đơn giản đi” Trong khi đầu bên này, đại đội trưởng bọn họ đang thảo luận hai người nên nói chuyện cùng nhà họ Điền như thế nào. Thì đầu bên kia, người trong thôn đã biết hết chuyện Thích Ngọc Tú năm nay được chọn làm cá nhân tiên tiến trong lao động.

Cái thanh danh này là thực tốt, mọi người ghen ghét không để đâu cho hết. Năm vừa rồi những cá nhân được tiên tiến trong công tác, mỗi người ít nhất cũng có thể được thưởng một ly tráng men và một quyển vở.

Chỉ nói đến hai quà tặng này thôi, đã khiến cho người khác hận không thể ngay lập tức thay thế cô.

Không nói những chuyện đó nữa, mấy ngày nay Thích Ngọc Tú dẫn theo đứa con của cô đi học, đều có thể cảm giác được có chút người ghen ăn tức ở với mình, nhưng mà Thích Ngọc Tú không để ý tới bọn họ.

Nếu bọn họ thật sự dám trêu chọc cô, cô khẳng định sẽ không khách khí. Nhưng không có trực tiếp đem nói ra, cô sẽ coi bọn họ như không khí, chả thèm để ý làm gì. Nhưng mà nói đến chuyện làm cho Thích Ngọc Tú kinh ngạc thì cũng có.

Không nghĩ tới, mấy ngày nay mấy đứa nhỏ nhà họ Điền mỗi ngày buổi chiều cũng đều tới lớp xoá nạn mù chữ học bài.

Bạn nói chuyện này tại sao lại làm cho người khác kinh ngạc đến vậy ư? Đúng rồi, nếu chỉ một vài đứa bé nhà họ Điền được đi học cũng chẳng nói lên được vấn đề gì to tát.

Người ta có thể hiểu là do nhà họ Điền đột nhiên thông suốt, hoặc là do đại đội trưởng biết cách thuyết phục. Dù sao nhà họ Điền cũng chỉ là thiểu số mà, đâu đáng để kinh ngạc vì hành động của thiểu số?

Nhưng không chỉ có mấy đứa bé nhà họ Điền, còn có những đứa bé của rất nhiều gia đình khác nữa. Cha mẹ chúng đột nhiên đổi ý cho con mình đi học.

Vì vậy, lớp học vốn nhiều người lớn, ít trẻ nhỏ lại trở nên đặc biệt nhiều trẻ nhỏ. Nhiều trẻ nhỏ cũng khiến không khí học tập trong lớp xoá mù chữ trở nên lộn xộn hơn không ít. Thích Ngọc Tú phỏng chừng là chuyện này có quan hệ cùng công xã cách vách, đại đội trưởng bọn họ khẳng định là không muốn đại đội bọn họ cũng bị chuyện như vậy liên lụy đi vào, bằng không cái chức đại đội trưởng này của hắn cũng không dễ làm. Thích Ngọc Tú kinh ngạc với những chuyện này, còn mấy đứa Tiểu Bảo Châu bọn họ không sao cả, Tiểu Bảo Châu cùng Tiểu Bảo Sơn khe khẽ nói nhỏ:

"Hiện tại nhiều bạn nhỏ được đi học, chúng ta càng phải nỗ lực. Không thể kém hơn so với bọn hắn

Bảo Sơn gật đầu:

"Em nói đúng"

Tình huống này dưới mắt những thanh niên trí thức đó chính là nhiều người tới học thật, nhưng toàn là những người tới làm phiền bọn họ.

Bởi vì rất nhiều đứa bé căn bản không ngồi yên được, hơn nữa chúng tới cũng không phải thiệt tình muốn học tập, chính là lại đây để giết thời gian mà thôi.

Điều này làm cho mấy người giáo viên bọn bọ rất bực bội. Tuy rằng bọn họ bất đắc dĩ mới tới làm giáo viên lớp xoá nạn mù chữ, nhưng mà dù gì cũng là một giáo viên."