Thích Ngọc Tú khí không nhịn xuống nói một câu thô tục.
“Đại đội trưởng vốn nghĩ muốn cho chị làm chứng, nhưng còn chưa sai người đi gọi, lại nhìn thấy vị trí Chu Tri Thanh lương thiện chạy qua hỗ trợ. Người này già rồi vẫn nổi tiếng khôn khéo, ông ấy vừa thấy đã hiểu được lời vu cáo nói Chu Tri Thanh đẩy ngã là không hợp lý, khẳng định là Chu Tri Thanh không thể đẩy người được. Ông ấy vội vàng leo lên, chẳng qua không quá quen thuộc đường núi bên này, bị trẹo chân, cho nên đi chậm một chút. Lúc này mới đến muộn......"
Thích Ngọc Tú:
"Nhà họ đúng là toàn chó má!"
Vợ Đại Sơn cảm khái:
"Chị sống quá khổ sở. Mẹ chồng không phải đèn cạn dầu, hai chị em dâu càng là loại đanh đá, nanh nọc. Chó cắn người thì không thèm sủa!"
Thích Ngọc Tú:
"Thế kết quả là sao?"
Vợ Đại Sơn cười nói:
"Ha ha, chị không thể nghĩ được đâu!"
Cô ấy đắc ý dào dạt, nói:
"Màn tiếp theo lại càng xuất sắc!"
Chị dâu nhà Đại Sơn nhìn bộ dáng sốt ruột của Thích Ngọc Tú thì cười nói:
"Khi vợ Điền Tam nói mấy câu này, đại đội trưởng cách vách cũng biết là cô ta muốn oan uổng chị. Bởi vì ông ấy muốn cùng Chu Tri Thanh kết thân gia, cho nên đã giúp đỡ anh ấy nói dối.
Cô ấy nghĩ lại một hồi những sự kiện vừa xảy ra, sau đó cười mà tiếp tục nói:
"Chuyện đó đã khiến cho ông ấy cực kỳ tức giận. Vô cùng bực bội mà kể ra hết tất cả những gì lúc ấy bọn họ nói ra. Chuyện buồn cười lắm. Mẹ chồng chị vừa nghe, mới biết hoá ra bà ấy cho mấy người kia nhặt củi khô, ngược lại bọn họ dám ở sau lưng nói bậy về bà ấy. Cuối cùng bà ấy tức giận đến mức trực tiếp đánh người luôn tại chỗ đó. Vậy là cả đám người đánh nhau loạn thành một đoàn. Vợ Điền Tam bị ăn đánh thì kêu oai oái nói bụng cô ta đau, vừa lúc thầy thuốc đang xem bệnh cho Chiêu Đệ, hån cũng quay ra khám cho cô ta, phát hiện vợ Điền Tam thế nhưng lại có thai.
Thích Ngọc Tú:
"Mẹ nó"
Cô không phải một người hay nói điều thô tục, nhưng mà với chuyện này thật là nhịn không được! Nhà này thật đúng là đủ thứ chuyện khiến người ta kinh ngạc.
Chị dâu nhà Đại Sơn nhìn thấy Tiểu Bảo Châu nghiêng thân mình, giống như đang nghe lén, thì duỗi tay sờ một cái lên đầu cô bé, nói:
"Sau này cháu phải cẩn thận Phán Đệ, tuy rằng mấy đứa là chị em họ, nhưng cô bé này tâm địa rất xấu xa. Không nên lại gần nó.
Trong thôn có nhiều đứa nhỏ đúng là không hiểu chuyện, nhưng cái loại giả vờ, dựng chuyện sau đó oan uổng người lớn như thế này, thật đúng là chưa từng thấy qua. Cũng không biết vợ Điền Tam dạy dỗ con cái mình như thế nào, mà lại uốn nắn ra được một đứa trẻ như vậy? “Thế còn Chiêu Đệ thì sao? Cô bé như thế nào rồi?"
Vợ Đại Sơn:
"Còn có thể như thế nào được chứ? Nó vẫn còn hôn mê, em nghe nói tối hôm qua hình như đã tắt thở một lúc rồi đó, sau lại may mắn mà thở được. Hiện tại nó vẫn còn hôn mê, đứa nhỏ này sống cũng không dễ dàng, như thế nào nó lại gặp được người mẹ không nên thân như vậy. Bây giờ vợ Điền Tam đang có thai trong người, mẹ chồng chị cũng không dám động tới cô ta nữa. Còn trông cậy vào cô sinh ra một đứa con trai đấy. Điền Tam thì chiếu cố bà vợ của hắn, Phán Đệ bị nhốt ở phòng chất củi, còn Chiêu Đệ vẫn chưa có tỉnh, cũng không ai quan tâm. Đứa nhỏ này cũng thật đáng thương"
Thích Ngọc Tú không biết phải nói cái gì, nhưng chuyện này không phải chuyện cô có thể xen vào được.
Những câu chuyện vớ vẩn của nhà họ Điền kể ra đúng là khiến cho người khác chê cười. Khi nói đến chuyện của vợ Điền Tam, vợ Đại Sơn lại chợt nhớ tới một chuyện khác, cho nên cô ấy tiếp tục nói:
"À đúng rồi, sáng nay lại có ba bốn bà vợ đi đại đội mang thư giới thiệu muốn đổi tên?
Thích Ngọc Tú:
"Phốc!"
Cô hỏi:
"Vì sao vậy?"
Gần đây trong thôn xuất hiện ngọn gió đổi tên thành “Sinh Nhi, Nhiều Nhi rồi lại Thêm Nhi”, đến bây giờ vẫn chưa yên lặng hay sao?
Vợ Đại Sơn:
"Đương nhiên là vì sinh con trai rồi, chị không thấy vợ Điền Tam đã có thai sao? Rất nhiều người đều cảm thấy đổi tên có tác dụng. Thêm nữa, để cho các bà mẹ đổi tên, vẫn dễ dàng hơn là đổi tên cho con gái gọi là Chiêu Đệ gì đó.
Thích Ngọc Tú:
Cô nghĩ nghĩ, nói:
"Năm đó tôi sinh Bảo Châu, mẹ chồng tôi vừa thấy nó là bé gái đã tỏ thái độ không vui rồi, bà ấy muốn gọi con bé là Vọng Đệ. Kết quả chồng tôi không đồng ý, nói nhà của chúng tôi đã có con trai, sinh hay không sinh con trai cũng không sao cả. Lại nói, thật vất vả mới chờ được tới lúc có đứa nhỏ, không thể đặt cho nó một cái tên ngốc nghếch như vậy được. Lúc ấy câu này của chồng tôi đã làm cho cha mẹ chồng tôi tức giận muốn ngã ngửa. Sau này chúng tôi đã đặt tên nó là Bảo Châu, lại tiếp sau này bà vợ thằng ba sinh thêm một cô con gái, đã phải đặt tên là Vọng Đệ đấy"
Tiểu Bảo Châu vừa nghe lời này, đôi mắt trừng lên tròn xoe, cô bé lấy bàn tay nhỏ vỗ vỗ bộ ngực, yên lặng cảm thấy may mắn là ba mẹ mình không có nghe lời bà nội, bằng không cô bé hiện tại phải tên là Vọng Đệ mất rồi, cô bé không thích gọi là Vọng Đệ, cô bé muốn gọi là Bảo Châu cơ.
“Điền Đại nhà chị vẫn thường là người có chủ ý"
Thích Ngọc Tú nở nụ cười, sắc mặt của cô nhu hòa nói:
"Anh ấy là người tốt nhất. Không ai so sánh được với anh ấy"
Vợ Đại Sơn thở dài một tiếng:
"Người tốt lại không sống lâu, mấy mẹ con nhà chị sống cũng không dễ dàng"
Thích Ngọc Tú nghiêm túc:
"Cho dù anh ấy không còn nữa, tôi tin tưởng anh ấy ở trên trời có linh cũng sẽ phù hộ cho chúng tôi."