Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 181: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



Tuy rằng thôn bọn họ không có gì liên hệ nhiều với người tài ba bên ngoài, nhưng một ít chuyện hơi lạ lùng chút cũng hay được lưu truyền. Như công việc hay những chuyến đi của tài xế là bọn họ được nghe kể nhiều nhất.

Nếu không phải đều là quần áo dành cho nữ, Thích Ngọc Tú đã muốn kể một câu chuyện liên quan đến tài xế rồi.

Thích Ngọc Tú:

"Tôi muốn đổi hai mươi cân quả phi......"

Vợ Đại Sơn một cái tát chụp ở trên người Thích Ngọc Tú, làm cho cô suýt chút nữa thì hộc máu. Cô ấy nói:

"Chị không được trao đổi mức giá rẻ như vậy. Quần áo tốt như vậy mà chị chỉ cùng em đổi có hai mươi cân quả phỉ. Chị muốn làm cho người khác nghe xong, liền đến mắng em chỉ biết chiếm lợi của người khác phải không? Giá đó khẳng định không được! Hai mươi cân quá ít! Loại quả phỉ này không đáng giá tiền lại nặng cân, hai mươi cân tính là cái gì! Chuyện này nếu để cho người khác biết, họ đều muốn tìm chị đổi bằng sạch..."

Thích Ngọc Tú:

"Tôi còn chưa nói xong."

Cô cười cười:

"Tôi đang muốn nói, lại thêm mười cân hạt thông nữa"

Vợ Đại Sơn:

"Em đã bảo mà, nếu chị chỉ đòi hai mươi cân quả phỉ thật đúng là làm bậy. Nhưng mà như vậy, quả phỉ có quá nhiều không?"

Cô ấy nghiêm túc nói:

"Nhà em năm nay lại không có hạt thông"

Thứ đồ kia vừa nhỏ lại ít sử dụng đến, người nhà bọn họ cũng không phải sóc, cũng không thích ăn cái thứ này, cho nên năm nay không đi hái. Cô hỏi:

"Em cho chị nhiều hơn một chút quả phỉ được không?"

Thích Ngọc Tú cười nói:

"Đương nhiên là được, cô lại cho tôi nhiều hơn mười cân quả phỉ đi.

Cô cũng chân thành nói:

"Lúc đầu nhà cô giúp tôi sửa lại nóc nhà, tôi còn chưa có gì để cảm ơn đâu"

Người trong thôn không nói câu cảm ơn, nhưng đó là nhà người ta đổi việc cho nhau. Nhà cô chỉ có một mình cô, dĩ nhiên là không thể đi đổi việc cho nhà người khác được.

Vợ Đại Sơn rất hiền lành nói:

"Này thì có là gì, chị đừng suy nghĩ nhiều.

Thích Ngọc Tú nghiêm túc:

"Nhưng chuyện được nhà cô giúp đỡ tôi cũng không thể không để trong lòng, nếu tôi làm như vậy, sau này ai còn muốn giúp đỡ tôi chuyện gì nữa?"

Vợ Đại Sơn:

"Em hiểu được chị là người tốt, nhưng mà chị thật sự không thể để cho em được lợi như vậy. Thôi được rồi, em đưa cho chị bốn mươi cân, thành không?"

Cô ấy còn bổ sung:

"Chị cũng không thể nói không cần."

Thích Ngọc Tú:

"Vậy được rồi.

Quả phỉ tóm lại không phải dùng tiền mua, cho nên Thích Ngọc Tú cũng đáp ứng rồi.

Cô còn bởi vì mình trả được nhân tình cho người ta mà cao hứng, mà ngay cả vợ Đại Sơn cũng cao hứng! Cô ấy vốn nghĩ phải tiêu tiền, nhưng không nghĩ tới bốn mươi cân quả phỉ cũng có thể đổi lấy một bộ quần áo. Loại trao đổi như thế này rất hợp lý.

Cô ấy hiếm lạ vuốt ve:

"Cái áo này nguyên liệu thực đặc biệt, kiểu dáng cũng được.

Thích Ngọc Tú:

"Cái này tôi không hiểu lắm"

“Có mũ là rất tốt, chị nhìn xem này mặc quần áo là có thể đội được mũ lên, thực dụng vô cùng” Thích Ngọc Tú:

"Đúng rồi, lần này cô tới nhà tôi để làm gì vậy? Nhà họ Điền làm sao vậy?"

Vừa nói tới chuyện này, vợ Đại Sơn vỗ vỗ vào giường đất, nói:

"Chị xem, em đúng thật là... đã quên không kể chuyện lớn đó cho chị rồi.

Ba đứa bé đang chơi nhảy dây, lại yên lặng dựng lên lỗ tai nhỏ.

Vợ Đại Sơn:

"Chị không biết đâu, nhà họ Điền tối hôm qua chính là một vở hài kịch. Vợ Điền Tam không biết như thế nào chọc cho bà nội Điền không cao hứng, đã tối rồi còn dính chuyện xui xẻo, phải dẫn hai đứa trẻ đi nhặt củi khô. Kết quả Chiêu Đệ con gái lớn nhà cô ta ngoài ý muốn ngã xuống núi, đáng sợ lắm, trên đầu đầy máu!"

Thích Ngọc Tú nhíu mày:

"Nghiêm trọng như vậy sao?"

Vợ Đại Sơn gật đầu, tiếp tục nói:

"Đứa con gái tên là Phán Đệ hướng trên núi chạy gọi người, vừa lúc gặp Chu Tri Thanh đang đi tản bộ. Được Chu Tri Thanh giúp đỡ đem người bế xuống núi, kết quả là nhà họ Điền không biết xấu hổ, thế nhưng dám vu vạ cho Chu Tri Thanh, nói là Chu Tri Thanh đẩy cho Chiêu Đệ té xuống núi"

Thích Ngọc Tú:

"Trời đất ơi! !!"

Cô lộ ra biểu cảm không thể tin được nhìn vợ Đại Sơn.

Vợ Đại Sơn:

"Em thề em không nói dối, cái này là thật sự, bọn họ dám oan uổng cho Chu Tri Thanh. Vợ Điền Tam không biết xấu hổ, con bé Phán Đệ nhà hắn cũng không phải thứ gì tốt, còn đứng ra tới làm chứng vu oan cho Chu Tri Thanh. Hai mẹ con cùng nhau ám hại người ta. Nhà họ Điền cũng từ đó mà bắt Chu Tri Thanh phải mang đứa trẻ đi xem bệnh rồi bồi thường tiền......"

Tiểu Bảo Sơn cùng Tiểu Bảo Châu liếc nhau, yên lặng chửi thầm: Đây là diễn một màn ăn vạ trong TV.

Bọn họ có nhớ kỹ.

“Chị cũng không biết đâu, người nhà họ Điền thiếu chút nữa đánh cho Chu Tri Thanh một trận. Bọn họ căn bản mặc kệ Chiêu Đệ thế nào, em còn nghe nói, Chu Tri Thanh tức giận đến mức đôi mắt đều đỏ, thiếu chút nữa khóc mất. Cũng may, ông trời luôn chiếu cố người tốt. Không dám làm người tốt bị thương tâm. Bọn họ cứ tranh cãi đến hăng say, chẳng ai nghĩ đến, đại đội trưởng ở cách vách nghe thấy mọi chuyện. Hắn nói hắn đi sang làm chứng cho Chu Tri Thanh Thích Ngọc Tú:

"A...."

Vợ Đại Sơn:

"Hoá ra tối hôm qua hắn hẹn Chu Tri Thanh gặp mặt ở trên núi. Hắn vẫn luôn nghe nói Chu Tri Thanh làm người rất tốt, muốn cho hắn làm con rể nhà mình, lúc này mới hẹn Chu Tri Thanh ra gặp mặt, muốn nhìn một chút cách làm người của hắn. Bọn họ mới vừa chia tay, thì gặp được cảnh vợ Điền Tam đánh đứa trẻ. Kết quả đứa trẻ xảy ra chuyện, cô ta không chạy nhanh cứu đứa trẻ, còn nghĩ tới chuyện vu vạ cho người khác......"

Nói tới đây, vợ Đại Sơn liếc mắt nhìn Thích Ngọc Tú một cái, nói:

"Bọn họ còn nghĩ ăn vạ cho chị nữa, cô ta khai báo là cô ta sai con gái chạy lên núi tìm chị, nói chị sức lực lớn. Chị chính là người đẩy đứa trẻ xuống núi, sau đó ăn vạ chị..."