"Em nó vậy có sai đâu, chị cả sẽ không mặc kệ em, em có thứ tốt tự nhiên cũng sẽ nhớ tới chị cả"
Cô nhìn về túi bột ngô đặt trong góc phòng nói:
"Chị xem, chị còn mang lương thực tới cho em đây này"
Thích Ngọc Linh:
"Chị là chị, chị chiếu cố cho em là lẽ đương nhiên Thích Ngọc Tú cười:
"Đúng rồi, nhưng mà nhiều quá thì không nên đâu.
Cô không muốn dây dưa ở vấn đề này lâu, cho nên liền quay sang hỏi:
"Chị cả, ngày mai lúc nào chị trở về?"
Thích Ngọc Linh:
"Sao? Có gì việc? Em cứ nói.
Thích Ngọc Tú cười:
"Chị nói thời điểm chị trở về trước đi?"
Thích Ngọc Linh:
"Giữa trưa chị phải đi rồi, buổi chiều trong nhà chị có chút việc.
Bọn họ là công nhân trong thành phố, mùa đông chắc chắn không nhiều việc cần chuẩn bị như Thích Ngọc Tú ở trong núi, nhưng việc ở nhà thì ai cũng sẽ có một ít chuyện cần làm. Thích Ngọc Linh:
"Buổi chiều ngày mai chị cùng mẹ chồng muối dưa chua"
Thích Ngọc Linh quay trái ngó phải, nóng nảy:
"Năm nay em còn chưa bắt đầu muối dưa chua ư?"
Mùa đông làm sao có thể không ăn dưa chua?
Thích Ngọc Tú:
"Tại vì em không có thời gian mà, lúc nào cũng vội vội vàng vàng. Nếu chị cả không phải trở về gấp, ngày mai cùng em lên núi đi, chị giúp em hái sơn tra Thích Ngọc Linh:
"Sơn tra? Lúc này còn có sơn tra á?” Thích Ngọc Tú gật đầu:
"Có, không bị ai phát hiện, cho nên không ai hái Cô lại nói:
"Nhưng mà chúng ta phải đi sớm một chút, bằng không bị người thấy, mấy quả này phải chia cho mọi người."
Tuy rằng Thích Ngọc Linh đã gả đến trong thành mười bảy tám năm, nhưng cô ấy cũng không quên những tục lệ và tính cách của người trong làng, cô ấy vội vàng gật đầu:
"Cái này chị hiểu được, như vậy tối nay chúng ta đi ngủ sớm một chút. Ngủ sớm dậy sớm.
Thích Ngọc Tú cười:
"Chắc chắn rồi. Phải ngủ sớm. Nhưng hiện giờ chúng ta phải ăn no uống đủ trước cái đã"
Cô nói giỡn:
"Đêm nay dưỡng đủ sức lực, ngày mai làm việc chăm chỉ.
Thích Ngọc Linh liếc mắt nhìn cô một cái, nói:
"Em đó, chỉ ăn uống là nhanh. Đúng rồi, lần trước vải nguyên liệu em mang cho nhà chị, làm sao em có được?"
Thích Ngọc Tú đã sớm nghĩ kỹ lý do thoái thác rồi, cô nói:
"Em tình cờ lượm được một cái áo choàng ở trong núi, sau đó liền mang xuống chân núi đổi"
Thích Ngọc Linh trừng lớn mắt:
"Cái gì mà như trò đùa vậy?"
Thích Ngọc Tú trong lòng mặc niệm: Chị cả, thực xin lỗi, em không phải cố ý nói dối. Nhưng em thực sự không có biện pháp, em không thể nói ra tình hình thực tế được!
Thích Ngọc Tú biết nếu mình không tìm được lý do, chị cả khẳng định sẽ lo lắng muốn chết. Mà sự thật thì không thể nói ra, cho nên cô chỉ có thể cố hết sức nói dối. Trong lòng Thích Ngọc Tú vô cùng phiền muộn, nhưng bên ngoài vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh. Không thể không nói làm buôn bán đúng là một công tác rèn luyện con người.
Bây giờ Thích Ngọc Tú có thể nói dối không chớp mắt.
“Em nhặt được một cái áo choàng, cái này đâu có ăn được như thịt, mà trong nhà lại thiếu cái này thiếu cái kia, em nghĩ cứ mang đi đổi đồ vật là phương pháp hợp lý nhất. Cho nên em đi công xã, lúc đó còn cân nhắc xem có nên đi chợ đen đổi đồ không"
Thích Ngọc Linh hít hà một hơi, trực tiếp cho cô một quyền:
"Em là đứa ngốc. Gan em to thật đấy, em cũng không nhìn xem mình là người nào, cũng dám đi địa phương như vậy, tại sao em lớn tới từng này rồi mà không đàng hoàng chín chắn được một chút nào vậy?” Trời thì rét mà Thích Ngọc Tú lại đổ mồ hôi, quả nhiên nói dối thật không dễ dàng. Thích Ngọc Tú vội vàng nói:
"Em không đi, em không đi, em cũng đi gần tới nơi rồi, thì bị một người ngăn cản. Hắn thích áo choàng của em, muốn lấy nguyên liệu trong tay đổi cho em. Ban đầu em cũng muốn đổi lương thực, không muốn lấy vải. Nhưng hắn trao đổi rất nhiều vải, cho nên em mới đổi cho hắn. Ngoài trao đổi vải dệt cùng vớ, còn đổi được cả bông” Thích Ngọc Linh hỏi:
"Em đổi được bao nhiêu nguyên liệu?"
Thích Ngọc Tú:
"Em vẫn còn giữ lại ba khối vải, bông cũng còn một ít chưa dùng, lượng bông vừa đủ để làm hai áo bông cho trẻ con.
Cô không dám nói nhiều, nhưng nói đến đây Thích Ngọc Linh đã gật đầu, cô bẻ ngón tay tính toán một chút, sau đó nói:
"Nếu được nhiều như vậy, em đổi là chính xác.
Thích Ngọc Tú:
Chuyện đó là chuyện hão huyền, em chỉ cố ý nói vậy để gạt chị thôi.
Thích Ngọc Linh:
"Người đối với em có phải là một người cao lớn, mặt dài giống ngựa, mày rậm mắt to, nhưng không có chút lương thiện nào ngược lại sắc mặt vô cùng hung ác, không giống người tốt?"
Thích Ngọc Tú:
Hình dung của người này sao lại giống với anh Uy vậy?
Cô lắc đầu:
"Không phải! Người như vậy sao em dám đổi?"
Thích Ngọc Linh đã yên tâm hơn một chút, cô nói:
"Không phải là tốt rồi, chị đã nghĩ rằng em gặp phải anh Uy ở chợ đen. Như vậy xem ra vận khí của em không tồi.
Thích Ngọc Tú không biết phải nói gì. Hoá ra chị cả của cô cũng biết anh Uy? ?? Thích Ngọc Linh nhìn vẻ ngốc nghếch của em gái, cho rằng em gái mình không biết ai là anh Uy, nói:
"Anh Uy chính là người đứng đằng sau thao túng chợ đen, nghe nói hắn là người có chút thủ đoạn"
Thích Ngọc Tú:
"Vâng vâng vâng"
“Nghe nói” thì chắc chỉ là nghe vậy thôi, còn không tính là quen biết đâu. Thích Ngọc Linh:
"Em có vận khí tốt, không gặp phải anh Uy. Bằng không em không thể nào đổi được với cái giá đó đâu. Em có biết những nguyên liệu mà em đưa cho chị, cũng có trong tay anh Uy. Anh ta đã bán ra với giá bao nhiêu em có biết không?"
Thích Ngọc Tú lắc đầu.
Thích Ngọc Linh:
"Ba mươi! Một khối nguyên liệu ba mươi đồng, em nói xem, những món đồ em đổi được có giá trị cao đến mức nào."