Bí Mật Trên Đỉnh Núi

Chương 132: Bí Mật Trên Đỉnh Núi



"Bảo Sơn, cậu có thể cho tôi mượn lưới đánh cá của cậu được không? Tôi bảo đảm sẽ không làm hỏng nó.

Khuôn mặt hắn đầy chờ mong nhìn Bảo Sơn, ngón tay cứ giật giật, bởi vì hắn vẫn luôn thò tay xuống nước bắt cá, cho nên tay hắn đã đông lạnh đến đỏ bừng.

Tiểu Bảo Sơn nghĩ nghĩ, gật đầu nói:

"Được, cho cậu mượn"

Thấy cậu dễ nói chuyện như vậy, làm cho những đứa trẻ không mở miệng mượn đều ảo não, bọn họ chỉ chậm một bước thôi mà.

Đứa bé trai kia cũng không nghĩ tới mình thật sự có thể mượn được, cao hứng vui vẻ ra mặt:

"Tôi sẽ dùng thật cẩn thận.

Tiểu Bảo Sơn rộng lượng nói:

"Vậy buổi sáng ngày mai nhớ đem trả cho tôi nhé"

Đứa bé trai lập tức phát ra âm thanh vui sướng, nói:

"Ừ, cảm ơn cậu?

Câu cảm ơn này nói rất to, Tiểu Bảo Sơn hào phóng xua xua tay, dẫn theo anh họ cùng em gái đi về nhà. Bọn họ vừa đi, dòng suối nhỏ lại náo nhiệt lên.

Tế Ninh tò mò hỏi:

"Vì sao em lại cho hắn mượn một đêm?"

Tiểu Bảo Châu nhìn về phía anh họ Tế Ninh, nói:

"Anh họ ngốc quá đi, anh trai em không muốn tối nay hắn tới nhà ta trả lưới đánh cá Nói như vậy, Tế Ninh lại càng không hiểu:

"Vì sao không muốn hắn đem trả vào tối nay?"

Tiểu Bảo Châu:

"Bởi vì đêm nay nhà chúng ta sẽ ăn ngon đó? Nếu hắn tới, khẳng định có thể ngửi được hương vị. Nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện"

Tế Ninh:

Hình như hắn giống như có chút hiểu ra.

Nhà bọn họ ngày thường ăn cái gì, có đôi khi cũng phải đóng chặt cửa sổ.

Hắn nói:

"Thì ra là như thế này.

Ba đứa trẻ cùng nhau trở về nhà, vừa vào cửa, đã thấy Thích Ngọc Tú đang làm thịt gà.

Tế Ninh:

"A! Là gà!"

Thích Ngọc Tú cười nói:

"Tế Ninh lại cao hơn rồi"

Tế Ninh kích động nói:

"Dì hai, hôm nay chúng ta sẽ ăn gà phải không?"

Thích Ngọc Tú gật đầu, cô nói:

"Đêm nay làm gà hầm hạt dẻ.

Thích Ngọc Linh lột hạt dẻ một buổi trưa, tay cũng muốn sưng lên, lúc này cô ấy đang nấu nước, chuẩn bị dội cho gà rụng lông. Cô ấy từ trong nhà chính nói vọng ra:

"Mấy đứa còn bắt được cá nhỏ nữa không?"

Tế Ninh vội vàng dâng hiến vật quý:

"Còn có ba con.

Thích Ngọc Linh tìm một cái chậu, nói:

"Cá này sẽ không ăn, hôm nay dì hai con hầm gà, chúng ta sẽ ăn gà trước?

Cô muốn ngăn cản em gái thịt gà nhưng mà không ngăn lại được.

Nếu không ngăn lại được, chỉ có thể không cho em gái làm món thứ hai.

Cũng may, Thích Ngọc Tú cũng không cố tình làm thêm nữa.

Cô nói:

"Các con qua suối nước nóng bên kia rửa mặt, sau khi mấy đứa rửa mặt trở về, chắc chúng ta có thể ăn cơm"

Mấy đứa trẻ vui vẻ nói “Vâng”, Tiểu Bảo Nhạc vội vàng lộc cộc đi theo đằng sau anh trai chị gái, nói:

"Con cũng đi Bảo Châu ngoắc ngoắc ngón tay nhỏ với nó, thằng bé vội vàng đặt bàn tay nhỏ nhắn của nó vào lòng bàn tay chị gái.

Tiểu Bảo Châu dắt nhóc con nhà bọn họ, mấy đứa trẻ cùng nhau đi về phía suối nước nóng nhỏ.

Tiểu Bảo Châu kiêu ngạo nói:

"Mẹ em nói, nhà người khác không biết cái suối nước nóng này, cho nên không có nước ấm để dùng mùa đông như nhà em đâu.

Nếu nói về chuyện này, Tế Ninh cũng gật đầu, vô cùng tán thành.

Mùa đông đun nước ấm, tốn rất nhiều củi.

Như nhà bọn họ dùng than nắm, nhưng than nắm rất quý. Nhà bọn họ có tất cả ba công nhân, điều kiện tốt hơn nhiều nhà khác, nhưng cũng phải tiết kiệm hết sức. Có thể có nước ấm mà không tốn tiền, tuy rằng không thể uống không thể nấu đồ vật, nhưng để rửa mặt, giặt quần áo cũng rất là tiện lợi.

Tế Ninh bắt chước người lớn, cảm thán nói:

"Cái này có thể tiết kiệm rất nhiều chi tiêu, cũng tiết kiệm rất nhiều thời gian.

Mấy đứa trẻ nhà họ Điền đều gật đầu.

Cái suối nước nóng này rất nhỏ, nhưng độ ấm rất tốt, kể cả vào ngày mùa đông, cũng cực kì ấm áp.

Mấy người bạn nhỏ rất thích nơi này, rất nhanh cả đám đều nhúng gót chân nhỏ ở bên trong, cảm giác đôi chân ấm áp thật thoải mái.

Mấy đứa trẻ bên này thoải mái trêu đùa, thì ở bên kia, hai chị em Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc đang trò chuyện về việc nhà.

Có một vài chuyện không nên nói trước mặt trẻ nhỏ, Thích Ngọc Linh rất là bất đắc dĩ, cô nói:

“Chẳng mấy khi có thu hoạch từ núi, em không tích cóp, lưu trữ lại để ăn tết, lại mang ra cho chúng ta ăn. Làm sao em lớn như vậy rồi mà chỉ thấy mỗi chân tay to ra thôi thế! Trong cuộc sống hàng ngày không phải cứ rộng rãi thoải mái quá là tốt đâu. Chị biết em muốn cho chúng ta ăn ngon một chút. Nhưng nhà chúng ta ở trong thành phố không phải sung sướng hơn em ở đây nhiều hay sao? Còn có lần trước, tại vì chị không ở nhà, nếu mà chị ở nhà, chắc chắn chị sẽ không nhận đồ của em đâu. Tại sao em có thể mang cho chị đồ quý như vậy chứ?"

Thích Ngọc Tú đúng lý hợp tình nói:

"Mười mấy năm qua chị đã chiếu cố em như thế nào? Em có thứ tốt, sao có thể không cho chị được? Em còn gửi qua bưu điện cho anh cả một khối vải nguyên liệu đấy. Em là em gái chị, nhưng lại được chị quan tâm quá nhiều. Em đã được hai người giúp đỡ quá nhiều rồi. Nếu không phải mấy năm nay hai người vừa đưa đồ tới vừa gửi tiền tới, làm sao em có thể gắng gượng mà nuôi mấy đứa con? Chị cả à, em cũng không phải một người vô tâm. Ngày bình thường, em không có cách nào báo đáp anh chị, nhưng hiện tại có chút thu hoạch, em mới có thể gửi lại anh chị một ít. Em hiểu được chị không thèm để ý mấy cái này, nhưng chị không thèm để ý, thì vẫn còn có nhà chồng chị cơ mà. Mấy năm nay, em đã làm khó hai người quá nhiều rồi. Thích Ngọc Linh trầm mặc xuống dưới.

Thích Ngọc Tú cười nói:

"Chị cả, chị đừng nghĩ nhiều quá. Mùa thu năm nay em có chút thu hoạch, nếu về sau mà không kiếm ra được nữa, chẳng phải lúc đó lại phải nhờ đến chị hay sao? Đến lúc đó chị đừng ghét bỏ em nhé” Thích Ngọc Linh trắng mắt nhìn cô mộ cái, nói:"