Bí mật Của Ngải Bối

Chương 21: Ai bảo quả bóng này là của anh? (14)



Đến ngày đi thử váy cưới theo lịch đã hẹn, Quý Diên Tranh bỗng có việc đột xuất nên đành gọi điện nhờ Tống Thừa đến đón Ngải Bối trước.

Anh ta thuận tay cầm thiệp mời của cô xuống, trên cùng còn một tấm chưa kịp bỏ vào vỏ thiệp. Anh ta cầm lấy tấm thiệp, định l.ồ.ng nó vào trong giúp cô nhưng ánh mắt bỗng khựng lại khi nhìn thấy tên khách mời được viết trên đó là Tống Thừa.

Khác hẳn với nét chữ mềm mại và uyển chuyển thường thấy của phụ nữ, những nét b.út này lại cứng cỏi và mạnh mẽ. Từng nét phẩy và nét mác đều mang theo bóng dáng quen thuộc lạ kỳ nhưng dường như anh ta chưa từng thấy ở đâu.

Chẳng lẽ là trợ lý của Quý Diên Tranh?

“Tấm thiệp trên cùng đó là dành cho anh đấy.” Người phụ nữ ở trong phòng ngủ lên tiếng: “Anh đến sớm quá mà tôi lại chưa kịp bỏ vào vỏ thiệp, sẵn tiện anh cầm về luôn đi.”

Một lát sau, cô thay xong bộ đồ rồi bước ra ngoài: “Có thể đi được rồi.”

Tống Thừa vốn vẫn còn nhiều nghi ngờ mơ hồ nhưng vừa nhìn thấy cô, sắc mặt anh ta lập tức sa sầm, đành nuốt ngược những thắc mắc vào trong lòng.

Cô tìm ai viết giúp cũng đâu liên quan tới anh ta?

Cửa hàng váy cưới nằm ngay trên con phố sầm uất nhất trung tâm thành phố nhưng vì định vị phân khúc cao cấp nên khách khứa ra vào thưa thớt và hơi vắng lặng. Trước khi bước vào cửa, dường như Ngải Bối thấy một tia sáng trắng lóe lên khiến cô quay đầu lại nhìn một cái.

Tống Thừa đi phía trước, thúc giục cô: “Cô nhanh lên chút đi.”

Ngải Bối khựng lại một chút rồi khẽ đáp: “Hình như lúc xuống xe tôi bị trẹo chân rồi…”

“Trẹo chân sao?” Vẻ nghi ngờ thoáng hiện trên gương mặt anh ta: “Cô lại lừa tôi đấy à? Lúc nãy tôi thấy cô xuống xe có bị làm sao đâu?”

Cô liếc nhìn anh ta nhưng không thèm đáp lại, cứ thế bước tiếp. Thế nhưng cái dáng vẻ nén đau, đi khập khiễng từng bước một của cô khiến ai nhìn vào cũng thấy rõ.

Tim Tống Thừa chợt thắt lại, anh ta c.h.ử.i thầm: “Đúng là kiếp trước tôi nợ cô mà.” Nói xong, anh ta giữ cô lại rồi tự cúi xuống kiểm tra chân cho cô.

“Trẹo ở đâu?” Anh ta vừa nắn nhẹ cổ chân cô vừa ngẩng đầu lên hỏi: “Chỗ này à?”

“Xuống dưới một chút.”

“Ở đây hả?”

“Xuống dưới chút nữa.”

Đàn ông nhìn phụ nữ theo kiểu khác nhau, có người nhìn mặt, có người nhìn n.g.ự.c và cũng có người chỉ nhìn chăm chăm vào đôi chân. Tống Thừa từng tự nhận mình là kẻ đã kinh qua trăm hoa đua nở nhưng cái gu của anh ta là nhìn vào đôi chân của người phụ nữ.

Tống Thừa biết rõ đôi chân của cô trông như thế nào, chúng thanh tú và đáng yêu như con người của cô vậy. Tuy nhiên đôi chân ấy lại là kiểu khi đi trên đường bằng cũng rất dễ bị ngã. Rõ ràng đó chẳng phải là đôi chân đẹp nhất mà anh ta từng thấy, vậy mà khi nghĩ về nó lúc này, tâm trí anh ta khẽ xao động.

Anh ta chậm rãi vuốt nhẹ từ cổ chân, động tác cũng vô thức chậm dần.

Cô đột nhiên cúi đầu khiến ánh mắt hai người chạm nhau, con ngươi của anh ta chợt tối sầm lại. Ngay sau đó, anh ta đột ngột đứng phắt dậy rồi bế thốc cô lên.

“Thế này chẳng phải thuận tiện hơn sao.”

Ngay cả chính anh ta cũng cảm thấy mình như bị ma xui quỷ khiến, sao lúc nãy có thể đứng ngoài đó kiểm tra chân cho cô chứ, rõ ràng chấn thương kiểu này không thể xong ngay được.

Nhân viên cửa hàng váy cưới thấy có người đến liền vội ra mở cửa. Nhìn thấy người đàn ông bế cô đi vào, nhân viên hơi hoang mang: “Xin chào, cho hỏi…”

Tống Thừa nói: “Cô ấy đang bị trẹo chân, liệu có thể thử váy cưới được không?”

“Quý khách có phải cô dâu đến thử váy cưới hôm nay không ạ? Xin chị cứ yên tâm, ở đây chúng tôi có sẵn t.h.u.ố.c giảm đau để xử lý tạm thời. Nếu chị không ngại thì có thể đeo giày bệt để thử váy, vì cửa hàng có bục đứng cao nên khi mặc váy vào, hiệu ứng sẽ không khác biệt là mấy so với đi giày cao gót đâu ạ.”

“Xin hỏi tên người đặt lịch hẹn là gì ạ?”

“Họ Quý.”

“Là tổng giám đốc Quý đúng không ạ?” Nhân viên tiếp đón cảm thấy họ này rất quen tai: “Vậy chắc hẳn vị này là bà Quý rồi.”

Có điều không phải ai cũng quan tâm đến tin tức tài chính nên cho dù Quý Diên Tranh có lừng lẫy đến đâu thì thứ người ta quen thuộc cũng chỉ là cái tên chứ không phải diện mạo của anh ta. Vì vậy, nhân viên cửa hàng đã không nhận ra người đứng trước mặt mình là ai.

Tống Thừa biết bọn họ nhận nhầm người nhưng cũng không phản bác lại.

Vốn dĩ anh ta đến đây hôm nay để tiện thử lễ phục phù rể nhưng lúc này anh ta lại ngồi trên ghế sô pha trong phòng thay đồ và nín thở chờ đợi tấm rèm lụa rủ xuống như bức màn sân khấu kia được kéo ra.

“Anh có muốn thử luôn bộ lễ phục chú rể không ạ?”

Tống Thừa:”Cứ xem cô ấy trước đã.”

Nhân viên cửa hàng lộ vẻ mặt đã hiểu, nhẹ nhàng đặt khay trà bánh lên chiếc bàn trước mặt anh ta:”Anh cứ yên tâm, những chuyên viên tư vấn của chúng tôi đều có trình độ hàng đầu. Họ nhất định sẽ chọn cho vợ anh chiếc váy cưới phù hợp nhất.”

Vợ của anh ta?

Tống Thừa cười nhạt.

Ngay lúc này, khi bức rèm lụa chậm rãi kéo sang hai bên, người thiếu nữ đứng trên bục cao đã hút trọn mọi sự chú ý của anh ta. Bộ váy cưới trắng tinh khôi bồng bềnh tôn lên vẻ đẹp thuần khiết như một chú thiên nga trắng, những tia sáng dịu nhẹ từ phía trên tỏa xuống khiến cô trông như một viên kim cương rực rỡ và lấp lánh ch.ói mắt, một vẻ đẹp khiến người ta tan chảy.

Cô đứng trên bục cao, khẽ xoay người, soi mình qua những tấm gương sát đất ở hai bên.

Nhân viên cửa hàng: “Anh Quý, anh thấy bộ này thế nào ạ?”

“Tôi muốn bàn bạc với cô ấy trước đã.” Sau một thoáng ngẩn ngơ, Tống Thừa nói.

Làm việc ở những cửa hàng như thế này, hầu hết nhân viên đều cực kỳ khéo léo trong việc nhìn sắc mặt khách hàng. Họ nhanh ch.óng rời khỏi phòng thử đồ để lại cho hai người một không gian riêng tư kín đáo.

“Sao thế?” Ngải Bối quay lại nhìn, lúc này cô mới phát hiện những người khác đều đi đâu hết.

Tống Thừa đứng trước mặt cô. Ngay cả khi cô đứng trên bục cao, cô vẫn thấp hơn anh ta một chút.

“Tôi có phải người đầu tiên nhìn thấy em mặc váy cưới không?” Anh ta biết rõ còn cố hỏi.

“Anh nói xem?”

Tống Thừa như thể bị mê hoặc, anh ta khẽ buông tấm khăn voan của cô xuống rồi ngắm nhìn đôi lông mày và làn mắt của cô dâu thấp thoáng như hoa trong màn sương, sau đó khẽ đặt một nụ hôn lên môi cô xuyên qua lớp khăn voan ấy.

“Vậy tôi có phải là người đầu tiên được hôn cô dâu không?”

*

Sau khi kết thúc xong công việc, Quý Diên Tranh đến cửa hàng váy cưới và báo họ của mình: “Cô dâu đã chọn xong váy cưới chưa?”

Nhân viên cửa hàng vừa dẫn anh ta vào trong vừa cảm thấy lạ: “Cô dâu đã ở bên trong rồi nhưng anh…”

“Sao vậy?”

Ngay khi hai người đứng cách cửa phòng thử đồ không xa, cánh cửa phòng thử đồ đột ngột mở toang.

Tống Thừa bước ra ngoài.

Quý Diên Tranh cau mày: “Cô ấy đâu?”

“Cô ấy đang ở bên trong nhờ tôi xem hộ bộ váy cưới này có hợp với gu của cậu không?” Tống Thừa giải thích với vẻ mặt vô cùng tự nhiên, ánh mắt anh ta lướt qua nhân viên cửa hàng ẩn chứa sự áp bức.

Nhân viên cửa hàng bị nhìn thấy hết hồn. Dựa vào thân phận và địa vị của hai người này, một nhân viên nhỏ như cô ta không thể đắc tội nổi cho nên cô ta quyết định im miệng.

Hàng lông mày của Quý Diên Tranh giãn ra, anh ta vỗ vai Tống Thừa: “Đã làm phiền cậu suốt thời gian qua rồi.

Ánh mắt Tống Thừa hơi tối lại, cuối cùng anh ta vẫn đáp: “Giữa chúng ta không cần khách sáo vậy đâu.”

*

Đám cưới nhà họ Quý hiển nhiên vô cùng long trọng và thu hút mọi ánh nhìn. Đặc biệt là buổi tiệc tối nay, khách khứa bốn phương đều được mời đến, giới danh gia vọng tộc của thành phố này đều được hội tụ tại khách sạn thuộc sản nghiệp nhà họ Quý. Đại sảnh với hàng trăm bàn tiệc thượng hạng đã lột tả sự xa hoa và tráng lệ.

Mục đích của bữa tiệc này cũng giống như bữa tiệc sinh nhật của cha Quý, nó không chỉ là một nghi lễ kết hôn bình thường.

Sau khi kết thúc các nghi thức xuất hành rườm rà, Ngải Bối đã bước chân vào khách sạn. Phía sau cô có người chuyên trách nâng tà váy, bên cạnh là chuyên viên trang điểm và cả trợ lý do Quý Diên Tranh phái tới đê xử lý các việc vặt. Cả đoàn người đang tiến về phía phòng trang điểm dành riêng cho cô dâu, mới đi được nửa đường đã có kẻ lao đến chắn ngay trước mặt Ngải Bối.

Đó là một người đàn ông trung niên béo phì, khuôn mặt bóng dầu. Ông ta nở nụ cười đầy vẻ nịnh bợ: “Bà Quý, xin cô dừng bước chút!”

Ngải Bối nhìn ông ta đầy vẻ nghi ngờ.

Người kia là ai?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đối phương không hiểu ý cô, cứ thế nói tiếp: “Tôi đến đây để xin lỗi bà Quý. Chuyện trước kia đều là do tôi mạo phạm, cô xem cô sắp gả cho tổng giám đốc Quý rồi còn để ý mấy chuyện cũ tồi tệ đó làm gì cho mệt thân nên tôi mong cô rộng lòng tha cho tôi một con đường sống được không?”

Ngải Bối chắt lọc những thông tin quan trọng từ đống lời nhảm nhí của ông ta, cô lục lọi lại cốt truyện nguyên tác một lượt và cũng nhận ra người này là ai.

“Tôi chẳng làm gì cả.”

“Sao lại không chứ? Dạo gần đây công ty của tôi bị ngân hàng đòi nợ ráo riết còn cả những đơn hàng đột nhiên bị hủy ngang nữa…” Ông ta vội vã nói được một nửa thì chợt khựng lại, tư thế càng hạ thấp hơn: “Phải phải phải, mấy chuyện này đều không liên quan tới cô, hôm nay tôi đến đây là vì muốn thật lòng xin lỗi cô.”

Thế nhưng ông ta càng nói vậy lại càng chắc chắn rằng tất cả những chuyện này đều do một tay bà Quý làm ra.

Ngải Bối liếc nhìn ông ta: “Ai bảo ông nói là tôi làm?”

“Chuyện này…” Ông ta dừng lại.

Ông ta không nói thì Ngải Bối cũng đoán ra được đó là Cao Lâm Tuyết. Nghĩ đến những kẻ bám đuôi chụp lén mỗi khi cô gặp gỡ những người đàn ông khác ngoài Quý Diên Tranh gần đây, cô gần như hiểu rõ tâm tư của đối phương.

Không ngờ đối phương cũng bắt đầu học cách tạo tiền đề rồi, Ngải Bối bỗng cảm thấy hứng thú hơn hẳn. Đã vậy thì cô sẽ giúp cô ta thêm một tay.

Quả nhiên giọng của Quý Diên Tranh vang lên ở phía sau đầy vẻ không vui.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Trợ lý báo cáo: “Vừa rồi người này xuất hiện đột ngột, tôi không rõ người này là ai nên chưa kịp ngăn cản ạ.”

Quý Diên Tranh đã nhìn rõ diện mạo của người đàn ông này từ lâu. Khác với một Ngải Bối hay quên, anh ta gần như nhớ lại ngay những ký ức không mấy vui vẻ mà đối phương từng gây ra.

“Gọi người tống ông ta ra ngoài.”

Kẻ vừa rồi còn có thể thốt ra vài lời trước mặt Ngải Bối nhưng khi đối mặt với Quý Diên Tranh, ông ta liền câm như hến, ngoan ngoãn bị trợ lý đưa đi.

Trong phòng nghỉ của cô dâu, ngay khi Quý Diên Tranh vừa bước vào, Ngải Bối lập tức đóng sầm cửa lại, nhốt tất cả những người khác ở bên ngoài.

Quý Diên Tranh quay đầu lại: “Sao vậy?”

“Ông ta nói mình tới đây để xin lỗi em.”

“Anh biết.”

“Anh biết cái gì?” Cô nói: “Anh chẳng biết gì cả, giống y hệt hồi đó vậy.”

Giọng điệu của anh ta thay đổi: “Anh phải biết chuyện gì?”

Anh ta có thể cảm thông cho việc khi đó nhà cô thiếu tiền nhưng vì lòng tự trọng mà không chịu cúi đầu trước mình nhưng anh ta tuyệt đối không thể hiểu nổi việc cô vì thế mà bán rẻ bản thân. Cho dù chỉ là đi tiếp rượu, trò chuyện với người ta, chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ khiến anh ta vừa phẫn nộ vừa đau đớn. Chính vì thế, sau này khi phát hiện ra cô đang uống t.h.u.ố.c tránh thai, cơn giận tích tụ bấy lâu mới bùng nổ.

Tập đoàn Quý thị lại cần đ.á.n.h đổi một nhân viên để lấy một đơn hàng kinh doanh sao? Họ có cần làm đến mức đó không?

Trừ khi nhân viên đó muốn kiếm thêm “khoản thu nhập ngoài”.

Nếu cô muốn kiếm thêm bên ngoài vậy thì anh ta sẽ dùng cách mà cô thích để kiếm tiền.

“Vậy mà anh còn nói tin tôi.” Cô cười mỉa mai: “Tổng giám đốc Quý cao cao tại thượng thì biết được chuyện gì chứ? Một nhân viên quèn như tôi làm sao từ chối nhiệm vụ từ cấp trên? Có người tốt nhắc tôi về bản tính của đối phương nên dù có thiếu tiền đến mấy tôi cũng biết mình không nên làm đơn hàng này nhưng tôi cũng chẳng còn cách nào khác…”

Đó là lần đầu tiên cô gạt bỏ lòng tự trọng để tìm kiếm sự giúp đỡ từ người đàn ông này vì cô nghĩ anh ta là người đáng tin cậy. Dù sao trước đây mối quan hệ giữa hai người vẫn luôn hòa hợp và ngọt ngào, thậm chí anh ta còn không đi tìm bất cứ người tình nào khác vì cô.

“Tôi đã đến tận phòng làm việc của anh, Cao Lâm Tuyết còn gọi điện thoại ngay trước mặt tôi nhưng anh nghe xong chỉ nói một câu là mọi việc cứ tuân theo quy định của công ty.”

Quy định của công ty cũng đồng nghĩa với việc phải phục tùng sự sắp xếp của cấp trên.

Nhiệm vụ cấp trên giao cho có yêu cầu thời hạn, dù cô đã khẩn khoản cầu xin hết lời nhưng Cao Lâm Tuyết nhất quyết không chịu gọi lần thứ 2 nên cô đành phải đi. Nếu bị sa thải vì chuyện này thì đúng là hết đường.

Thật không ngờ dưới sự sắp xếp của Cao Lâm Tuyết, anh ta đúng lúc cũng dùng bữa tại nhà hàng đó và tận mắt chứng kiến cảnh tượng này.

Sở Điềm kéo lê thân xác và tâm hồn mệt mỏi về nhà, đón chờ cô chính là trận lôi đình, những lời mắng nhiếc và sự bạo hành của anh ta.

Khi đó cô cảm thấy mình uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i là rất đúng. Anh ta nhìn cô với ánh mắt như thế thì sẽ nhìn nhận con của cô như thế nào? Lẽ nào sau này khi cô lỡ mắc sai lầm, anh ta cũng sẽ chỉ thẳng vào mặt và mắng c.h.ử.i cô trước mặt đứa trẻ rằng “Mẹ của mày là đồ tiện nhân” sao?

Quý Diên Tranh cứng họng. Anh ta đã nhớ ra chuyện lúc đó rồi, trước khi nhận được cuộc gọi nội bộ, Cao Lâm Tuyết đã từng khéo léo nhắc nhở rằng dạo gần đây anh ta đã quá ưu ái cô khiến những người trong công ty bắt đầu bàn tán.

Anh ta vốn là người tự chủ nhưng lại không ngờ tình cảm của mình lộ liễu đến mức ai nấy cũng biết và chính điều này đã khiến anh ta buộc phải phanh lại kịp thời. Thế nên khi Cao Lâm Tuyết nói cô đến tìm anh là vì muốn thoái thác một nhiệm vụ được giao phó đúng quy trình, anh ta đã lập tức lạnh lùng yêu cầu bọn họ cứ làm theo quy định, không dành bất cứ sự ưu ái nào cho cô.

Nói đến nước này rồi, làm sao anh ta có thể không hiểu mọi chuyện ra sao chứ?

Cô kiên nhẫn nghe anh ta giải thích xong: “Hóa ra là như vậy.”

Mọi sự khó chịu nảy sinh trong lòng Quý Diên Tranh khi nhìn thấy người đàn ông kia đã tan biến sạch, giờ chỉ còn nỗi day dứt khôn nguôi với cô: “Anh đã nói sẽ tin tưởng em, anh xin lỗi.”

“Không, anh không cần xin lỗi tôi.” Dường như cô đã vực dậy tinh thần, nụ cười lại trở nên ngọt ngào như cũ: “Dù sao hôm nay cũng là ngày cưới của chúng ta mà.”

Tuy trong lòng anh ta cảm thấy bất an nhưng vẫn thấp giọng đáp lời. Anh ta thầm thề với lòng mình rằng sau này sẽ không bao giờ để cô phải chịu đựng những chuyện như thế này một lần nào nữa.

*

Hôn lễ bắt đầu đúng giờ, Ngải Bối khoác bộ váy cưới trắng tinh khôi, cô chậm rãi bước về phía Quý Diên Tranh trong tiếng nhạc đám cưới.

Phía dưới là vô số ánh nhìn trộn lẫn giữa chúc phúc, mỉa mai và đố kỵ. Giọng nói của người dẫn chương trình vang vọng khắp đại sảnh qua micro: “Mời hai vị hãy nắm tay nhau.”

Bàn tay thon dài và mạnh mẽ của Quý Diên Tranh nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.

Anh ta mới chỉ xem qua quy trình hôn lễ chứ không hề tham gia tổng duyệt. Mãi cho đến khoảnh khắc này và được nắm lấy bàn tay cô, anh ta mới cảm có cảm giác thỏa mãn lấp đầy trái tim.

Cô dâu nhận ra ánh mắt của anh ta liền mỉm cười ngọt ngào đáp lại ánh nhìn ấy.

“Xin mời chú rể đeo nhẫn cho cô dâu.”

Lúc này, Tống Thừa với thân phận phù rể đứng bên cạnh tiến lên một bước. Từ góc độ của mình, anh ta vừa vặn nhìn thấy nụ cười của cô dâu, bàn tay anh ta bỗng chốc siết c.h.ặ.t hộp đựng nhẫn cưới.

Đến khi người dẫn chương trình nhắc nhở, anh ta mới bừng tỉnh và đứ hộp nhẫn cưới lên nhưng trong suốt quá trình đó, ánh mắt vẫn luôn dõi theo cô dâu.

Phía dưới khán đài, không một ai nhận ra sự khác thường của phù rể ngoại trừ Phàn Thiếu Dương.

Bởi lẽ chính anh ta cũng đang dõi theo cặp đôi mới cưới kia, ánh nhìn đầy vẻ khó lường.

Dean nhìn anh ta: “Chú cảm thấy thế nào?”

“Cháu cảm thấy sao?”

“Abey không thích người đàn ông này.” Cậu bé khẳng định.

Phàn Thiếu Dương hiểu được ẩn ý trong lời nói của cậu bé. Đối với những đứa trẻ lớn lên trong vòng tay của người mẹ đơn thân, chúng đều sẽ lo lắng việc mẹ tái hôn sẽ gây ảnh hưởng đến mình ví dụ như sự quan tâm sẽ chuyển dời sang người chồng mới cũng như những đứa con chung của họ trong tương lai.

Thế nhưng Dean lại biết rõ Ngải Bối không hề yêu người đàn ông trên sân khấu kia nên đối với cậu bé, việc chứng kiến hôn lễ của cô chẳng khác nào đang xem một vở kịch trên sân khấu vậy.

Trong hội trường này, chỉ có mình cậu bé là người không bị ảnh hưởng tâm trạng chút nào, thong thả ăn phần bánh gạo trong bát của mình.

Phàn Thiếu Dương khẽ nở nụ cười, có lẽ nên nói rằng quả không hổ là đứa trẻ do cô nuôi dạy sao?

Trên lễ đường, Quý Diên Tranh lấy nhẫn ra và đeo vào ngón tay cô. Chiếc nhẫn bạc từ từ l.ồ.ng vào ngón áp út trái của Ngải Bối nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên xảy ra sự cố.

Màn hình phía sau hai người đột nhiên thay đổi.

Màn hình vốn dùng để chiếu ảnh cưới của hai người trong thời gian chờ đợi hôn lễ bắt đầu lẽ ra phải tạm dừng sau khi nghi thức chính diễn ra nhưng lúc này lại chiếu những hình ảnh mới.

Phàn Thiếu Dương ép c.h.ặ.t cô vào thân cây, trán chạm trán với cô, khoảng cách gần đến mức tưởng chừng như sắp môi chạm môi.

Tống Thừa quỳ một chân xuống trước mặt cô, nhẹ nhàng bóp chân cho cô. Ánh mắt hai người giao nhau toát lên sức hút đầy ám muội như sắp bùng nổ.



Vì nghi thức đang diễn ra nên ánh đèn rực rỡ nhất tập trung trên sân khấu.

Hết tấm ảnh này đến tấm ảnh khác hiện ra ngay dưới ánh đèn sân khấu.

Hiện trường bỗng chốc im lặng như tờ.