Tiếng chuông tan học của trường mẫu giáo đã phá vỡ cục diện bế tắc. Giọng nói dịu dàng và thân thiện của người phụ nữ phát ra từ loa phát thanh tạo nên sự tương phản nực cười với bầu không khí ngập mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g lúc này.
Câu trả lời của Ngải Bối là rút chiếc điện thoại trong túi ra, bấm số của Quý Diên Tranh: “Anh tự hỏi anh ấy đi.”
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, Tống Thừa còn chưa kịp lên tiếng từ chối thì cuộc gọi đã được kết nối. Giọng nói của Quý Diên Tranh nghe có vẻ hơi mệt mỏi nhưng tông giọng có vẻ dịu dàng hơn hẳn so với lúc bàn chuyện công việc thường ngày: “Có chuyện gì vậy?”
Thấy Tống Thừa im bặt không nói gì, Ngải Bối liền nói: “Có người muốn xác nhận rằng có phải anh sắp kết hôn với em không?”
“Ai vậy? Bố mẹ em hay là bạn bè?” Có lẽ anh ta nghĩ có người đang làm khó cô nên tông giọng trầm hẳn xuống: “Anh xác nhận, anh muốn kết hôn với em. Đây không phải trò đùa, anh vừa mới nhận lời mời phỏng vấn của một tạp chí, chỉ vài ngày nữa là bọn họ có thể nhìn thấy tin tức rồi.”
Giọng nói của cô trở nên dịu dàng: “Anh bận rộn như thế mà vẫn dành thời gian để nhận lời phỏng vấn sao?”
“Ừm, anh vẫn sắp xếp được chút thời gian này. Em không cần bận tâm, cứ ngoan ngoãn chờ làm cô dâu của anh là được.”
Hai người lại thủ thỉ thêm vài câu nữa. Lúc này, sắc mặt của Tống Thừa cực kỳ khó coi còn Phàn Thiếu Dương đứng bên cạnh cười mỉa mai.
“Tiếng của ai vậy?”
Ngải Bối nghiêng đầu nhìn Phàn Thiếu Dương, nói: “Không biết nữa, chỉ là một người qua đường thôi.” Sau đó, cô chào tạm biệt với đối phương rồi cúp điện thoại.
“Hiện tại đã nói rõ rồi.”
“Nói rõ rồi?” Tống Thừa gần như gầm lên: “Nếu như cô đã đồng ý lời cầu hôn của cậu ấy thì còn đến tìm tôi để tham gia ngày hội thể thao cha con này làm quái gì?” Anh ta nghiến răng thật mạnh khi thốt ra hai chữ “cha con”.
Cô nói: “Anh biết anh ấy không có thời gian mà.”
“Mẹ nó!” Tống Thừa giận tới mức chỉ muốn bóp c.h.ế.t người phụ nữ trước mặt: “Sở Điềm, rốt cuộc tim cô làm bằng gì vậy hả?”
“Anh tình tôi nguyện, gặp dịp thì chơi thôi mà, chẳng lẽ anh chơi còn ít sao?” Gương mặt cô lộ vẻ ngây thơ đầy giả tạo: “Ngay từ đầu đây đã là một cuộc giao dịch tình tiền sòng phẳng, sau này tôi cũng có nhận thêm của anh đồng nào đâu.”
Bốn chữ “giao dịch tình tiền” giống như đóng đinh Tống Thừa tại chỗ. Hóa ra cô vẫn luôn nhìn nhận mối quan hệ giữa hai người theo cách này sao?
Vậy thì dáng vẻ cảm động của anh ta trước những lời nói của cô trước đó mới nực cười làm sao.
“Tôi phải đi đón Dean đây. Tổng giám đốc Phàn, anh còn muốn hỏi gì nữa không?”
Phàn Thiếu Dương nhìn cô một lúc: “Không.”
Ngải Bối khẽ mỉm cười như thể rất hài lòng với thái độ dứt khoát của Phàn Thiếu Dương, vốn dĩ anh ta vẫn luôn có thái độ như vậy với những người tình của mình, sau đó cô cứ thế quay lưng bước đi không ngoảnh lại.
*
Sau khi Quý Diên Tranh công khai tin tức đám cưới, sự việc đã thu hút nhiều sự chú ý trong giới thượng lưu. Không ai hiểu nổi tại sao vừa mới hủy bỏ hôn ước với nhà họ Cao, anh lại lập tức kết hôn với con gái của một thương nhân nhỏ. Ngược lại, cha mẹ Quý đành miễn cưỡng chấp nhận hành động của con trai vì Dean.
Về báo cáo giám định DNA của Dean, Quý Diên Tranh đã thông báo với họ rằng mình đã xác nhận xong xuôi. Cha mẹ Quý đương nhiên không nghi ngờ con trai mình lại đi nói dối về chuyện này nên đây chính là màn kịch Lọ lem đ.á.n.h bại công chúa để gả vào nhà giàu sao?
Cả nửa thành phố đều đang nín thở chờ xem kịch vui.
Khán giả trong phòng livestream cũng đầy nghi ngờ về chuyện này nhưng đối tượng mà họ nghi ngờ lại là Quý Diên Tranh.
[Lẽ nào streamer gả cho Quý Diên Tranh thật sao?]
[Chẳng trách chủ phòng lại không chịu để tổng giám đốc Quý biết về huyết thống thực sự của Dean, lại còn kéo cả nữ phụ lên thuyền để bảo lãnh cho mình, mục đích cuối cùng là để gả vào nhà họ Quý đúng không? Nếu đúng là vậy thì tôi mạn phép đoán rằng Dean không phải là con trai của tổng giám đốc Quý!]
[Chị gái lầu trên chấp niệm sâu sắc quá nhỉ, tôi đã bỏ cuộc vụ đoán xem bố Dean là ai lâu rồi. Cứ nhắm mắt đặt cược bừa là “nhặt từ thùng rác” cho xong chuyện.]
[Tình tiết này khớp với tuyến truyện trong nguyên tác rồi nè. Chẳng lẽ chủ phòng muốn gả cho tên tổng tài đểu cáng xong sẽ tặng tiếp cho anh thêm vài cặp sừng nữa để đạt mục đích ngược thân ngược tâm anh ta hay sao?]
[Á á á, tôi tò mò đến c.h.ế.t mất thôi! Chủ phòng trả lời được không ạ? Cầu xin cô đấy, làm ơn trả lời đi mà!]
Đương nhiên là Ngải Bối sẽ không trả lời. Giao lưu chừng mực thì được chứ những nội dung liên quan đến spoil cốt truyện thì chẳng ai lại đi tiết lộ cả. Hơn nữa, cô cũng chẳng thích việc bị người khác đoán được hết đường đi nước bước của mình.
Cô chỉ nói: “Buổi livestream lần này sắp kết thúc rồi, những khán giả yêu thích tôi có thể nhấn theo dõi phòng livestream này nhé.”
[Khoan đã, cái tông giọng kiểu máy bay đã hạ cánh an toàn này là sao vậy? Chẳng lẽ chủ phòng đã chắc suất mình được tham gia vòng tiếp theo rồi ư?]
[Tôi bắt đầu thấy sợ rồi đấy, chủ phòng đừng kết thúc theo kiểu đầu voi đuôi chuột nha! Tôi vừa check bảng xếp hạng xong, hiện tại đúng là đứng thứ 3 thật nhưng chủ phòng đừng ngồi yên câu giờ thế chứ!]
Lời nói của người này lập tức thu hút sự chú ý của đám đông vì trong giới livestream xuyên không cũng từng xảy ra chuyện như thế này. Có rất nhiều chủ phòng với năng lực nghiệp vụ bình thường, chỉ nhận mức lương cơ bản, thường sẽ dựa vào tổng số giờ lên sóng để nhận tiền lương. Lâu dần, hiện trạng ngồi yên câu giờ bắt đầu xuất hiện. Ban đầu, họ sẽ sử dụng những tình tiết kịch tính để lôi kéo khán giả nhưng sau đó sẽ cắt dần các hành động cải biên cốt truyện hoặc thậm chí là cứ để mặc cho diễn biến trôi theo nguyên tác, gần như chẳng làm gì cũng kiếm được tiền.
Đây chính là cách kết thúc đầu voi đuôi chuột điển hình của giới livestream.
Đương nhiên những chủ phòng như vậy sẽ bị người đời c.h.ử.i bới thậm tệ, thậm chí còn bị đặt biệt danh riêng “streamer nằm ì”. Thế nhưng bọn họ vốn chẳng dựa vào đám đông đó để kiếm cơm, trái lại càng bị c.h.ử.i thì lượt truy cập càng cao. Chính điều này lại vô tình giúp họ dễ dàng hoàn thành chỉ tiêu để báo cáo với công ty.
Hành động thuận theo cốt truyện gả cho Quý Diên Tranh của Ngải Bối lúc này trông có vẻ hơi giống với “streamer nằm ì”.
Mặc dù cuộc thi vẫn đang tiếp diễn nhưng vị trí thứ 3 của cô đã được củng cố vững chắc sau tình tiết lột mặt nạ, thậm chí cô còn bám đuổi sát nút hai vị trí đầu tiên. Ba người bọn họ tạo thành nhóm dẫn đầu cách biệt hoàn toàn so với dàn đối thủ đứng phía sau, điều này cũng gián tiếp chứng minh sức chiến đấu kinh người của các khán giả nữ.
Nội dung phần trước của cô không chỉ đặc sắc mà còn cài cắm rất nhiều chi tiết ẩn. Nếu giờ đây cảm thấy thành tích thi đấu đã ổn định mà đột nhiên “nằm ì” thì thật khó mà tưởng tượng nối nhóm khán giả này sẽ bạo động đến mức nào.
Lúc này, Ngải Bối đã bật chế độ “miễn làm phiền” và tắt luôn cả dòng bình luận trực tiếp.
Tuy Quý Diên Tranh đã nói cô chỉ cần làm một cô dâu xinh đẹp là đủ nhưng đế chế kinh doanh của nhà họ Quý quá lớn khiến anh ta chẳng lúc nào ngơi tay. Vì thế, đa số các công đoạn cho hôn lễ đều được bàn giao lại cho Tống Thừa và các trợ lý lo liệu theo đúng quy trình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thực ra có khá nhiều công đoạn cần sự góp mặt của cô dâu và Ngải Bối cũng cảm thấy khá tò mò về các nghi thức trong đám cưới nên cô cũng chủ động tham gia vào rất nhiều khâu.
Ví dụ như viết thiệp mời.
Tự tay viết thiệp mời sẽ thể hiện được tấm lòng và sự trân trọng hơn hẳn. Chú rể đã quá bận rộn cho nên một mình cô dâu đành tự thân vận động.
Vì vậy khi Phàn Thiếu Dương đến tìm, cô đang cúi đầu cặm cụi viết lách bên bàn, những tấm thiệp mời đỏ rực lấp lánh ánh vàng xung quanh chất cao như núi. Trợ lý của Quý Diên Tranh cũng vừa mới rời đi nên cửa vẫn còn khép hờ nên anh ta chỉ cần đẩy nhẹ là bước thẳng vào trong.
Nơi ở của cô và Dean khá ổn, tuy diện tích hơi khiêm tốn nhưng chẳng thiếu thứ gì. Có điều nhìn căn nhà trống trơn chẳng có đồ trang trí gì, có vẻ như họ sắp chuyển đi.
Cũng đúng, cô sắp gả vào nhà họ Quý rồi.
Phàn Thiếu Dương khẽ gõ lên cửa hai tiếng, thu hút sự chú ý của người ở bên trong.
Sở Điềm bị cận thị nhẹ nên Ngải Bối đang phải đeo kính để viết. Khi thấy có người bước vào, cô khẽ đẩy lại gọng kính tròn, ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn.
Dáng vẻ đeo kính của cô trông hơi ngây ngô, nó làm dịu đi nét tính cách khó nắm bắt mà cô thường thể hiện ra bên ngoài.
Thấy là anh ta, ánh mắt của cô hơi lóe.
“Sao anh lại tới đây?”
Anh ta bật cười: “Tôi không thể tới đây sao? Hay là cô dâu tương lai của tổng giám đốc Quý đây định cắt đứt quan hệ với tôi ngay sau khi kết hôn đấy à?” Hai câu hỏi ngược liên tiếp được thốt ra với giọng điệu đầy vẻ sâu xa.
Nhìn bộ dạng này của anh ta, Ngải Bối chợt nhớ đến Tống Thừa.
Giờ đây Tống Thừa đối diện với cô bằng vẻ mặt lạnh tanh, mỗi khi có việc nhất thiết phải tìm cô bàn bạc, anh ta luôn dùng giọng điệu mỉa mai mà gọi cô một tiếng “bà Quý”. Thực ra cô không muốn đả kích anh ta vào đúng lúc đó, dù sao cũng định sẵn người tiếp theo là Phàn Thiếu Dương còn cô lại chẳng muốn nuốt lời chút nào. Chỉ là cô không phải người viết kịch bản nên đôi khi vẫn có những tình tiết nằm ngoài dự tính của cô.
Chính vì thế mà Ngải Bối cảm thấy hơi phiền lòng, chẳng biết đến khi thật sự tới lượt Tống Thừa, cô nên tính toán thế nào cho phải.
So với một Tống Thừa luôn thẳng thắn, mọi cảm xúc đều hiện rõ trên mặt thì Phàn Thiếu Dương rõ ràng là kẻ cao tay hơn nhiều trong mối quan hệ nam nữ và cũng thuộc diện khó đối phó hơn nhiều.
“Sở Điềm.” Anh ta thốt ra cái tên này với vẻ mặt đầy ý tứ: “Chẳng có ai sau khi đem tôi ra làm trò đùa mà lại có thể yên ổn phủi tay rời đi được đâu.”
Nếu trước đây khi Phàn Thiếu Dương muốn cưới cô là sự kết hợp giữa bàn cân gia thế và con cái thì sau khi vấp phải cú ngã đau đớn như thế này, anh ta còn nảy sinh ham muốn chinh phục người phụ nữ trước mắt mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Ngải Bối tháo kính xuống: “Vậy tổng giám đốc Phàn định làm gì tôi đây?”
“Tôi muốn giúp em.”
“Giúp tôi?”
“Sở Điềm, vì muốn cứu vãn sự nghiệp sắp sụp đổ nên vợ chồng nhà họ Sở đã đem đứa con gái 18 tuổi là em làm món quà dâng tặng cho Quý Diên Tranh. Khi ở bên cạnh anh ta được 1 năm, em bỗng dưng biến mất, sau đó lần lượt tiếp cận tôi và Tống Thừa rồi lại bặt vô âm tín ra nước ngoài. 5 năm sau em về nước, mang theo một đứa trẻ không rõ lai lịch, xoay ba người đàn ông chúng tôi như chong ch.óng.” Anh ta vạch trần mọi chuyện cô đã trải qua từng chút một rồi gặng hỏi: “Rốt cuộc em muốn gì?”
“Hay là em có muốn nói trước cho tôi biết rằng rốt cuộc Dean là con của ai?” Đến nước này, đương nhiên anh ta chẳng còn tự tin khẳng định chắc chắn đứa trẻ là con của mình nhưng cũng không thể loại trừ khả năng đó.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, cuối cùng cô cũng lên tiếng: “Một bí mật động trời như thế này, nếu chưa đến thời điểm mấu chốt thì tôi tuyệt đối sẽ không tiết lộ đâu.”
Đây cũng xem như là lần đầu tiên cô thẳng thắn ngửa bài với anh ta, thay vì cứ dùng những lời lẽ lấp lửng để khiến họ không ngừng hiểu lầm như trước nữa.
Vậy là đủ rồi.
Cô đã thẳng thắn thừa nhận rằng quả thực bản thân còn có mục đích khác.
Sau một thoáng hài lòng, Phàn Thiếu Dương bỗng thấy bản thân thật nực cười. Đến nước này rồi mà anh ta vẫn cảm thấy việc cô thẳng thắn với mình là một sự ưu ái đặc biệt, chí ít vẫn còn tốt chán so với hai tên kia bị cô dắt mũi trong bóng tối.
Từ bao giờ mà anh ta lại trở nên yếu thế và thấp kém đến nhường này trước một người phụ nữ cơ chứ?
Phàn Thiếu Dương cố nén lại cơn bực dọc trong lòng, anh ta nhìn xuống đống thiệp mời trên bàn: “Chẳng phải Quý Diên Tranh đã nói em cứ ngoan ngoãn làm cô dâu là được rồi sao? Thế này là bắt em làm lao công hay làm cô dâu đây? Đường đường là tổng giám đốc Quý xem ra cũng chỉ là kẻ lật lọng, nói lời chẳng giữ lấy lời.”
Khác hẳn với một Quý Diên Tranh cuồng công việc và luôn muốn tự thân vận động mọi thứ, Phàn Thiếu Dương lại ưa chuộng việc phân quyền và dùng thuật cân bằng quyền lực, nhờ thế mà anh ta có dư dả thời gian hơn nhiều.
“Là tôi tự muốn viết đấy chứ, anh ấy từng bảo có thể in máy được mà.”
Tổng giám đốc Phàn coi như không nghe thấy gì.
Anh ta ngậm điếu t.h.u.ố.c trong miệng nhưng không châm lửa, trái lại thong thả tháo khuy măng sét ở cổ tay áo ra rồi cười nói: “Có những việc chú rể không đành lòng để em làm thì ắt phải có người khác đứng ra gánh vác thay chứ.”
*
Đám cưới nhà họ Quý rầm rộ khắp cả thành phố, truyền đi xôn xao tới mức Cao Lâm Tuyết có muốn cũng chẳng thể ngó lơ đi được.
Tâm trạng tồi tệ đã đành, ngay cả những chị em từng thân thiết vừa an ủi vừa ra sức nói xấu Quý Diên Tranh là kẻ không có mắt nhìn trước mặt nhưng sau lưng lại cười nhạo cô ta thậm tệ với người khác. Họ hả hê bàn tán rằng cô ta bị Quý Diên Tranh đá thẳng tay, sau này làm gì còn tư cách “chị đại” giới thượng lưu hay lấy danh nghĩa “bà Quý tương lai” để đè đầu cưỡi cổ người khác được nữa.
Cô ta tức điên người, vơ lấy tất cả mỹ phẩm trên bàn trang điểm rồi thẳng tay đập nát không còn thứ gì!
Thế nhưng giờ cô ta còn có thể làm gì nữa đây…
Cô ta rùng mình nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng ở khách sạn ngày hôm ấy, bàn tay to lớn siết c.h.ặ.t đầy tàn nhẫn của người đàn ông khiến cô ta nghẹt thở và cả người phụ nữ đáng sợ kia nữa…
Cao Lâm Tuyết định đưa tay ra rồi lập tức rụt phắt lại.
Cô ta không dám bày trò với đứa trẻ kia nữa nhưng ngoài việc đó ra, cô ta còn có thể làm gì được đây?
Mỗi ngày, những thông tin về đám cưới thế kỷ ấy cứ tràn lan trên mặt báo, tạp chí và khắp các trang mạng khiến cô ta càng thêm bứt rứt và khó chịu. Thế rồi ngay khi ngày cưới đã cận kề, cô ta bất ngờ nhận được một bưu kiện lạ.
Vừa mới mở ra, những tấm hình thân mật đầy ám muội giữa nam nữ đã rơi vãi, văng tung tóe khắp sàn nhà.