Bị Cả Nhà Xem Thành Bảo Mẫu, Quay Người Ta Liền Gả Cho Nhà Giàu

Chương 161



Vương Ngọc Thanh nhếch môi cười lạnh, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Vương Ngọc Lan:

"Chị đừng vội! Không phải chị muốn mọi người đến phân xử sao? Chỉ mấy người này thì phân xử được gì? Tôi sẽ gọi thêm người đến giúp chị!"

Nói xong, cô xoay người đi vào phòng khách, nhanh chóng cầm lấy con d.a.o trên bàn, sau đó lại chạy vào bếp lấy một chiếc chậu rửa mặt. Mọi người chưa kịp hiểu chuyện gì thì cô đã đứng ở cửa, vung d.a.o đập mạnh vào chậu, tạo ra tiếng động chát chúa.

Ngay sau đó, cô lớn tiếng hét lên:

"Các anh chị em trong nhà tập thể! Các cô, các chú, các bác, các dì, các cậu, các mợ, các bà, các ông! Mau đến nhà họ Vương phân xử giúp tôi nào!"

"Lâm Tuyết Mai! Vương Kiến Đông! Hai vợ chồng này không phải người! Lại còn có một đứa làm kế toán mà lên mặt! Vương Ngọc Lan mắt chó khinh người! Bọn họ bắt nạt tôi quá đáng!"

"Các người ăn no rồi thì đến xem náo nhiệt đi! Giúp tiêu hóa cho dễ!"

Tiếng la của cô khàn đặc nhưng mạnh mẽ vang vọng khắp khu nhà. Lập tức, các hộ dân trong nhà tập thể náo loạn cả lên. Cửa sổ bật mở, cửa chính cũng lạch cạch mở theo.

Có người ba chân bốn cẳng ăn vội miếng cơm cuối cùng rồi kéo ghế ra sân. Có người còn chưa kịp nuốt xong đã cầm bát ra đứng hóng. Tiếng dép lê lạch cạch vang lên khắp hành lang.

Từ vài người, rồi chục người, chẳng mấy chốc cả khu nhà tập thể đông kín người. Đây là khu nhà công nhân, người làm ca đêm vừa về, người rảnh rỗi chưa đi làm ca ngày, ai nấy đều thích xem náo nhiệt. Dù sao thì khu tập thể này cũng có hơn một trăm hộ, chuyện ồn ào thế này ai mà không tò mò?

Lâm Tuyết Mai nhìn cảnh tượng trước mặt thì hoảng loạn. Cơn đau trên mặt cũng chẳng còn quan trọng nữa, bà ta lao tới, gào lên với Vương Ngọc Thanh:

"Cô làm gì vậy? Cô hét cái gì? Cô muốn cả nhà chúng tôi mất mặt không sống nổi nữa hay sao?"

Vương Ngọc Thanh chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt sắc như dao:

"Không phải tôi hét trước, mà là đứa con gái lớn mà bà nâng niu trong lòng bàn tay, tự hào nhất hét trước đấy!"

Lâm Tuyết Mai nghẹn họng. Trước đây, chỉ cần Vương Ngọc Thanh không vừa ý là bà ta sẽ thẳng tay tát một cái. Nhưng bây giờ thì sao? Bà ta không dám động vào nữa!

Không biết làm gì khác, bà ta chạy thẳng đến bên Vương Kiến Đông, vừa khóc lóc vừa kêu gào:

"Ông mau nghĩ cách đi! Người kéo đến ngày càng đông, chúng ta mất mặt hết rồi!"

Vương Kiến Đông lúng túng, rụt cổ lại:

"Tôi... tôi có nghĩ được cách gì đâu!"

Nói rồi, ông ta quay sang lườm Vương Ngọc Lan đầy trách móc.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Vương Ngọc Lan lúc này dù trong lòng hoảng loạn nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:

"Bố, mẹ, chuyện này rõ ràng là do cô ta sai trước!"

Cô ta không tin một kẻ mù chữ như Vương Ngọc Thanh lại có thể ăn nói lưu loát, khiến mọi người đứng về phía mình!

Nhưng Vương Ngọc Thanh chưa dừng lại ở đó, cô không chỉ gọi dân trong khu tập thể, mà còn gọi thẳng đến các cán bộ lãnh đạo của nhà máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

"Các cán bộ lãnh đạo nhà máy đâu? Mau đến đây xem đi! Xem cán bộ công nhân lâu năm của các người có đức hạnh thế nào! Không cống hiến cho đất nước thì thôi, lại còn tính toán từng cân lương thực của nhà nước!"

Chưa đến mười phút, sân nhà họ Vương đã chật kín người, ngoài cửa cũng có từng lớp người chen chúc không vào được.

Lâm Tuyết Mai và Vương Kiến Đông thấy cảnh tượng này thì tái mặt, chân tay luống cuống.

Trước giờ, bên ngoài ai cũng nghĩ họ là người đàng hoàng, có danh tiếng tốt. Ít ai biết vợ chồng họ đối xử với Vương Ngọc Thanh tệ bạc đến mức nào.

Vương Kiến Đông thấy có hai vị lãnh đạo nhà máy đến thật thì hoảng hốt, vội vàng chạy tới đón tiếp:

"Chủ nhiệm, khoa trưởng! Thật ngại quá, làm phiền các anh rồi!"

Thấy đông người, ông ta tự tin hơn hẳn. Dù gì thì giữa đám đông, Vương Ngọc Thanh cũng chẳng thể động thủ được. Nếu cô mà ra tay, có mười cái lý cũng không cãi nổi.

Nghĩ vậy, ông ta lấy lại bình tĩnh, cười giả lả:

"Đều do đứa con gái ngốc nhà tôi, tính khí điên điên khùng khùng, đứng trước cửa gào thét gọi mọi người đến, làm phiền các anh nghỉ ngơi rồi."

Sau đó, ông ta lại tiếp lời:

"Chỉ là chuyện gia đình nhỏ thôi! Nhà nào mà chẳng có lúc cơm không lành, canh không ngọt? Chúng tôi cãi nhau chút xíu, thế mà nó nóng tính, không nói hai lời đã làm loạn lên thế này!"

Chủ nhiệm nhà máy nghiêm mặt, quát lên:

"Ông quản lý tốt chuyện gia đình mình đi! Đừng làm chuyện cười cho thiên hạ, cũng đừng gây ồn ào ảnh hưởng đến mọi người nghỉ ngơi!"

Vương Kiến Đông lập tức gật đầu lia lịa, vâng dạ liên hồi, dáng vẻ cực kỳ khách sáo.

Nhưng ngay lúc đó, Vương Ngọc Thanh lại bước lên, giọng điệu rõ ràng, dõng dạc:

"Chủ nhiệm, khoa trưởng, các ngài đừng đi! Các ngài phải phân xử cho tôi! Nhân tiện xem thử cán bộ công nhân của các ngài nhân cách tệ bạc đến mức nào!"

Cô tiếp tục:

"Các ngài đều là cán bộ tốt của đất nước, luôn quan tâm đến quần chúng, vì nước vì dân. Chắc chắn các ngài không thể để mặc cán bộ công nhân dưới quyền mình có nhân cách đồi bại, tác phong đạo đức có vấn đề như thế này, đúng không?"

Câu nói này vừa thốt ra, chủ nhiệm và khoa trưởng lập tức khựng lại.

Ban đầu, họ chỉ định đến khuyên can một chút rồi rời đi, tránh dính vào chuyện nhà người khác. Nhưng bây giờ, với tư cách cán bộ nhà máy, nếu họ không đứng ra giải quyết vấn đề này, chẳng khác nào thừa nhận nhà máy dung túng những kẻ có phẩm hạnh bại hoại!

Chủ nhiệm nghiêm giọng hỏi:

"Chúng tôi làm cán bộ đúng là phải quan tâm đến quần chúng, vì nước vì dân! Cô nói đi, rốt cuộc họ nhân cách đồi bại, có vấn đề về tác phong như thế nào? Chúng tôi nhất định sẽ giúp cô làm rõ!"

Đúng lúc này, bà Hoàng cũng dẫn theo chủ nhiệm khu phố cùng hai ủy viên khu phố tới.

Nhìn thấy tình hình trước mắt, càng nhiều người trong khu tập thể kéo đến vây xem.

Dù sao thì trong một khu nhà tập thể đông người như thế này, chẳng ai muốn bỏ lỡ một màn kịch hay!


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com