Bị Cả Nhà Xem Thành Bảo Mẫu, Quay Người Ta Liền Gả Cho Nhà Giàu

Chương 160



Vương Ngọc Lan cười lạnh một tiếng, ánh mắt đầy vẻ khinh thường:

"Nhưng mà, nó chưa đủ tuổi làm giấy chứng nhận kết hôn, có mang đi cũng chẳng chuyển được hộ khẩu. Mục đích của nó chẳng phải là giữ lấy hộ khẩu thành thị để mỗi tháng lĩnh 27 cân lương thực của nhà nước sao?"

Nói đến đây, cô ta còn cố ý buông lời chế giễu:

"Các người cũng biết đấy, nó chưa từng đi làm, bao năm qua đều ăn không ngồi rồi ở nhà. Khẩu phần lương thực của nó cũng chỉ có 27 cân, có đáng gì đâu!"

Cô ta đưa mắt nhìn những người xung quanh, giọng nói đầy ám chỉ:

"Nó đã ra tay đánh bố mẹ mình, đủ thấy sau này cũng chẳng muốn qua lại với bố mẹ đẻ. Mọi người bình xét xem, bố mẹ sinh ra nó, không cần nó báo đáp sau khi lấy chồng, chỉ cần nó sống tử tế thôi. Vậy mà bây giờ nó lại cố chấp giữ lấy 27 cân lương thực mỗi tháng, sợ để lại cho bố mẹ mình hay sao?"

Nói rồi, Vương Ngọc Lan quay sang Vương Ngọc Thanh, giọng điệu chua ngoa:

"Vương Ngọc Thanh, trước đó tôi đã nói với cô rồi, nếu không có bố mẹ sinh ra, cô cũng chẳng có hộ khẩu thành thị này! Không có hộ khẩu thành thị, cô cũng chẳng được nhà nước cung cấp lương thực!"

"Cô cầm hộ khẩu đi, nhưng chẳng phải cũng chỉ vì muốn giữ danh nghĩa cư dân thành phố để nhận lương thực thôi sao? Cô làm vậy có vẻ quá ích kỷ, m.á.u lạnh vô tình quá rồi!"

"Đúng là bố mẹ không tốt với cô, nhưng cô cũng đâu có ngoan ngoãn gì cho cam?"

Vương Cường đứng bên cạnh nghe vậy, lập tức lên tiếng ủng hộ Vương Ngọc Lan. Không phải vì lý do gì khác, chỉ bởi vì cô ta là trí thức, còn Vương Ngọc Thanh thì không.

"Vương Ngọc Thanh, mặc dù đây là chuyện nhà của cô, tôi không tiện xen vào, nhưng quả thực tôi thấy cô làm vậy hơi quá đáng. Đứa con gái nào lấy chồng rồi mà còn khư khư giữ lấy 27 cân lương thực mỗi tháng như vậy chứ? Chuyện này có vẻ hơi ích kỷ rồi!"

Bà Thái và chị Lưu đưa mắt nhìn nhau.

Bà Thái là người đầu tiên lên tiếng:

"Tôi cũng thấy không phải phép. Bố mẹ cô nuôi cô lớn, dù họ có hơi quá đáng một chút, nhưng giữ hộ khẩu lại để lĩnh thêm mấy năm lương thực cũng có sao đâu? Coi như là cô hiếu kính với họ đi!"

Lời này không chỉ chỉ trích Vương Ngọc Thanh, mà còn ngầm châm chọc vợ chồng Lâm Tuyết Mai và Vương Kiến Đông.

Chị Lưu cũng gật đầu đồng tình:

"Đúng vậy, con gái tôi lấy chồng cũng chưa từng nhắc đến chuyện lương thực này bao giờ."

Nhưng bà Hoàng lại không nghĩ như vậy, bà phản bác ngay:

"Tình hình của cô có thể so sánh với Ngọc Thanh sao? Con gái cô lấy chồng đúng tuổi, cần hộ khẩu để làm giấy chứng nhận kết hôn. Hơn nữa, nó lấy chồng trong thành phố, vẫn được hưởng chế độ lương thực nhà nước cung cấp."

"Nhà Ngọc Thanh thì khác! Cô ấy không ăn lương thực này nữa, cũng chẳng cần gì từ nhà này. Hai vợ chồng kia lại lấy khẩu phần lương thực của con gái để bồi bổ cho con trai! Chưa kể họ đối xử với cô ấy tàn nhẫn đến mức nào! Cô ấy mang hộ khẩu đi là chuyện hợp lý!"

Vương Ngọc Thanh nghe vậy, trong lòng thoáng có chút ấm áp. Đúng là đối xử tốt với người xứng đáng, cuối cùng cũng nhận được sự giúp đỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Vương Ngọc Lan còn định nói tiếp, nhưng đã bị Vương Ngọc Thanh thẳng thừng cắt ngang:

"Đợi đã!"

Vương Ngọc Lan cứng họng: "..."

Vương Ngọc Thanh quay sang bà Hoàng, giọng nói chân thành:

"Bà Hoàng, tôi biết bà là người nhiệt tình, biết điều. Ai mà không hòa hợp với bà, có ân oán với bà, thì chắc chắn là vấn đề của người ta rồi."

Bà Hoàng nghe vậy liền vui vẻ, vỗ đùi cười nói:

"Đúng thế! Tôi là người công bằng, thẳng thắn! Có một số người mới là vấn đề!"

Vừa nói, bà ta còn cố ý liếc sang phía Lâm Tuyết Mai.

Lâm Tuyết Mai tức đến đỏ mặt, định nhảy dựng lên mắng mỏ, nhưng lại sợ Vương Ngọc Thanh lại vung tay đánh tiếp.

Vương Ngọc Thanh tiếp tục nói với bà Hoàng:

"Bà Hoàng, tôi có thể nhờ bà một việc không?"

Bà Hoàng hứng thú:

"Việc gì?"

Dù sao thì bà cũng chẳng bao giờ làm việc gì không có lợi cho mình.

Vương Ngọc Thanh mỉm cười:

"Nhờ bà chạy đến ủy ban khu phố một chuyến, gọi chủ nhiệm đến giúp tôi. Chuyện này chắc cần có bà ấy có mặt, dù sao thì chuyện nhà tôi cũng ầm ĩ lắm rồi."

Bà Hoàng lập tức vui vẻ vỗ tay:

"Được! Ủy ban khu phố cũng gần đây thôi, vài phút là đến nơi! Cô chờ nhé!"

Nói xong, bà ta đắc ý chạy vội ra ngoài.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Vương Kiến Đông và Lâm Tuyết Mai lúc này mới thật sự hoảng loạn. Ban đầu, họ còn trách Vương Ngọc Lan vì sao lại để người ngoài vào nhà, làm mất mặt hai vợ chồng họ. Nhưng thấy mấy người kia đều đứng về phía mình, họ cũng yên tâm phần nào.

Kết quả, Vương Ngọc Thanh lại dám đi mời chủ nhiệm ủy ban khu phố đến?!

Sắc mặt Vương Ngọc Lan lập tức thay đổi, không còn giữ được bình tĩnh nữa. Cô ta nghiến răng:

"Cô gọi chủ nhiệm ủy ban khu phố đến làm gì? Cho dù có mời đến, cô cũng không có lý đâu! Cô đây là đang cướp đoạt! Bố mẹ hoàn toàn có quyền giữ hộ khẩu của cô lại, không cần phải đưa cho cô!"


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com