Bạn Trai Nguy Hiểm Trong Thế Giới Quỷ Dị

Chương 83



Quan Sơn nói: "Cậu say rồi."

Với thân thể hiện tại của Đàm Việt, rượu bình thường rất khó khiến y men say. Nhưng uống đến mấy trăm, thậm chí hơn ngàn bình, gương mặt y nhiễm một tầng ửng hồng xinh đẹp, như đóa hải đường nở rộ, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng.

"Ừm......"

Biểu hiện của Đàm Việt khi say rất ngoan, Quan Sơn nói gì thì chính là thế đấy.

Đàm Việt khẽ nhíu mày, lộ ra vẻ như sắp nôn, rõ ràng có chút ghét mùi khói dầu của quán đồ nướng: "Muốn về nhà."

"Vậy về nhà thôi."

"Không cần trả tiền ạ." Ông chủ quán nơm nớp lo sợ, không dám nhận tiền của trấn trưởng.

"Phải trả tiền." Tuy đã say, nhưng Đàm Việt vẫn kiên quyết trả tiền, không muốn ăn quỵt.

Y nghiêm túc lục lọi trong túi mình một hồi, từ trong ví rút ra một tấm thẻ, đập lên mặt bàn, hào sảng nói: "Để tôi trả, quẹt thẻ."

Đó chỉ là một tấm thẻ xe buýt, dĩ nhiên không thể thanh toán.

Quan Sơn chưa từng thấy qua bộ dạng này của Đàm Việt. Từ nhỏ đến lớn, Đàm Việt hầu như không uống rượu, càng chưa từng để mình say đến mức này.

Khóe môi hắn khẽ cong lên: "Cứ phối hợp với y quẹt thẻ đi."

Hắn im lặng bổ sung: "Ghi vào tài khoản của ta."

Là thần minh, hắn đương nhiên có thể tiếp nhận sự cung phụng. Nhưng với thân phận trấn trưởng của thị trấn nghệ thuật, hắn không thể ăn không uống không, càng không thể uy h**p dân trong trấn.

Quan trọng hơn, chuyện này lại xảy ra ngay trước mặt Đàm Việt, dù là Đàm Việt đang say, cũng không thể.

Chủ tiệm bắt đầu tính tiền, Đàm Việt nhìn về phía Quan Sơn. Đôi mắt y vốn luôn trong trẻo, sau khi trưởng thành, so với thời niên thiếu có thêm vài phần chín chắn ổn định, nhưng cảm giác mang lại vẫn rất sạch sẽ.

Lúc này, Quan Sơn lại thấy Đàm Việt như quay trở về thời điểm hai người mới gặp. Nói chính xác hơn, còn non nớt hơn cả khi ấy, tựa như một cậu học sinh tiểu học vừa mới đi học chưa lâu, tâm tư thuần khiết, gương mặt ngây ngô.

"Cậu học sinh tiểu học" Đàm Việt đi chưa được mấy bước đã không định đi nữa, chỉ cảm thấy rất mệt.

Quan Sơn hỏi hắn: "Vậy chúng ta ngồi xe về nhé?"

Con hẻm này khá hẹp, nhưng đi ra ngoài thêm vài bước là một con đường rộng rãi, đủ cho xe cộ qua lại.

Đàm Việt "ừ" một tiếng, đến cả mấy bước còn lại cũng không muốn đi. Y vươn tay về phía Quan Sơn, rất lễ phép nói: "A Việt muốn được cõng ạ."

Quan Sơn sửng sốt, độ cong nơi khóe môi càng nhếch cao: "Được, lên đi."

Lời vừa dứt, Đàm Việt cũng đã leo lên lưng Quan Sơn.

Đàm Việt cao ráo, thân hình dài, trông thì gầy nhưng cân nặng cũng không nhẹ. Dù sao trên người y đều là cơ bắp ẩn chứa sức lực, không có chỗ nào là thịt mỡ nhẹ.

Thế nhưng cho dù có nặng đến đâu, Quan Sơn cũng không thấy mệt, trái lại còn cảm thấy rất đáng yêu, giống như một người nuôi chó cực kỳ mê muội, vui vẻ cõng chú chó con đáng yêu mà mình đã tốn công chăm sóc trên lưng.

Là kiểu Samoyed lông trắng như tuyết, cười lên hệt như thiên sứ. Với người đối diện mà nói, đó là một gánh nặng ngọt ngào khác thường.

Hắn hưởng thụ sự dịu dàng che chở của Đàm Việt, đồng thời cũng rất thích người yêu làm nũng với mình.

Chiếc xe vốn dĩ đáng lẽ phải xuất hiện lại không hề tới. Quan Sơn cứ thế cõng Đàm Việt đi suốt quãng đường, chỉ là tốc độ của hắn hoàn toàn khác với người thường.

Đúng lúc này, có một nhân viên vừa kết thúc một ngày lao động vất vả, tan ca ngắm cảnh. Ngẩng đầu lên, anh ta thoáng thấy một vệt sáng lướt qua trước mắt, vội dụi dụi mắt, rồi chẳng còn thấy gì nữa: "Chắc là làm việc quá mệt rồi, đến ảo giác cũng xuất hiện."

Nằm trên người Quan Sơn, Đàm Việt rất yên tĩnh, ngoan ngoãn nằm im không nhúc nhích, cho đến khi được cõng về đến nhà.

"Tới rồi." Giọng Quan Sơn như gió đêm dịu dàng.

Suốt quãng đường im lặng, lúc này Đàm Việt mới mở mắt. Y còn mang chút ngây ngô, đưa tay dụi dụi mắt, rồi nhìn kiến trúc trước mặt, vừa lạ vừa méo mó. Y từ trên lưng Quan Sơn nhảy xuống: "Đây không phải nhà tôi, tôi muốn về nhà tôi."

Công trình trước mắt với y có phần quen thuộc, nhưng lại khác xa ngôi nhà trong ký ức. Trong trí nhớ của y, nhà là một căn nhà hai tầng nhỏ, hoặc kiểu khu dân cư cũ, cũng có thể là tòa biệt thự hai lầu một trệt ở kinh đô, chứ không phải tòa lâu đài cổ trông như bước ra từ truyện cổ tích kinh dị này.

Đàm Việt như một đứa trẻ sáu tuổi, lên án Quan Sơn: "Anh không phải là ba tôi, anh là bọn buôn người!"

Lúc này ý thức của Đàm Việt không được tỉnh táo, nhưng trong trạng thái say rượu lại có logic riêng của mình.

Bọn buôn người rất nguy hiểm, phải tránh xa bọn buôn người. Vì vậy y nhảy xuống, quay đầu định chạy ra ngoài.

Ngoài cửa, hàng rào đầy bụi gai mọc um tùm, cứng rắn chặn đường Đàm Việt.

Quan Sơn vừa bực vừa buồn cười. Hắn cúi xuống trước mặt Đàm Việt, để đối phương nhìn thẳng vào mình: "Cậu nói lại lần nữa, ta là ai?"

Không chờ Đàm Việt trả lời, Quan Sơn đã tự đưa ra đáp án: "Ta là người bạn đời của cậu, là người yêu của cậu, là vợ của cậu."

Đàm Việt chăm chú nhìn vào đôi mắt Quan Sơn một lúc lâu, rồi hừ hừ hai tiếng: "Đồ lừa đảo to xác, đồ vợ xấu xa!"

"Đây là lời nói thật lòng của cậu sao?" Quan Sơn nhéo má Đàm Việt, nhẹ nhàng kéo hai bên mặt y, nắn thành dáng một chú ếch xanh phồng má.

"Thì ra trong lòng cậu, hình tượng của ta lại như thế?"

Người ta thường nói, say rượu thì nói thật. Dù đôi khi thốt ra toàn là lời lảm nhảm, nhưng rất nhiều lúc, đó chỉ là mượn men say để nói ra những điều mà khi tỉnh táo không dám nói thật lòng.

Trước mặt hắn, Đàm Việt luôn có tinh thần rất tốt, hoàn hảo, dịu dàng, chu đáo, lúc nào cũng đặt nhu cầu của mình sau cảm xúc của Quan Sơn, vĩnh viễn đặt người yêu ở vị trí đầu tiên.

Nhưng điều đó không có nghĩa Đàm Việt không có cảm xúc. Y chỉ là đem những mặt tiêu cực, không tốt, hết thảy đè nén trong lòng, che giấu đi.

Chỉ là lần này, lượng cảm xúc Đàm Việt phải tiêu hóa quá nhiều. Trong thời gian ngắn không dễ gì giải quyết được, nên đành mượn đến ngoại lực, ép bản thân uống say.

Đàm Việt mở miệng "ngao" một tiếng, cắn Quan Sơn. So với bình thường, lần này y cắn mạnh hơn. Đôi mắt y trông hơi ươn ướt, vừa đáng thương vừa tủi thân, lên án: "Anh đúng là kẻ lừa đảo to xác, người vợ xấu xa, tên khốn lừa gạt cảm tình của tôi."

Tuy y lên án như vậy, nhưng vì dáng vẻ quá đáng thương nên lực sát thương cũng chẳng lớn. Quan Sơn thuận theo lời Đàm Việt hỏi lại: "Thì ra trong lòng cậu, ta xấu xa đến thế à?"

"Anh không xấu à? Anh đều nhớ hết mọi thứ, vậy mà lại giấu tôi, còn biến thành đủ hình dáng để lừa tôi."

Đàm Việt không vui, miệng dẩu lên đến mức gần như có thể treo được một cái ấm trà.

"Giữa người yêu với nhau, quan trọng nhất là thẳng thắn. Lúc chúng ta gặp nhau lần đầu, tôi đã nói hết mọi chuyện, ngày nào cũng kể rất nhiều về quá khứ của mình, còn anh thì sao, anh chẳng nói gì cả."

Y đúng là đàn ông, nhưng đàn ông không có nghĩa là thô lỗ, thần kinh thô. Ít nhất, với tư cách một sinh viên nghệ thuật, Đàm Việt có sự cảm nhận cảm xúc vô cùng tinh tế.

Mỗi lần y gặp Quan Sơn, mỗi lần hai người ở bên nhau, quãng thời gian chung sống đều quá ngắn ngủi. Vì ngắn ngủi nên tình cảm đặc biệt mãnh liệt, giống như giọt nước rơi vào chảo dầu đang sôi, tia lửa bắn tung tóe, quá k*ch th*ch, đến mức y bỏ qua rất nhiều thứ thuộc về mình.

Thân phận, tương lai, ước mơ và cả những điều khác.

Nhưng có những thứ vốn tồn tại khách quan. Việc tạm thời đè nén chúng xuống không có nghĩa là chúng sẽ biến mất. Vấn đề vẫn luôn ở đó, chưa từng được giải quyết, chỉ là bị lơ là, bị tích tụ lại.

Đàm Việt say rượu bắt đầu không nhịn được mà lôi chuyện cũ ra nói: "Anh lừa tôi nhiều thứ như vậy, lần nào cũng là cố ý. Hồi trước còn sinh ra cả 1000 đứa con, cứ thế dọa tôi sợ chết khiếp. Con sinh ra lại chẳng giống tôi chút nào, cứ như là sinh cho người khác vậy......"

Y nhớ tới gương mặt nhân ngư kia, hoàn toàn không giống y, cũng không giống Quan Sơn, mà lại giống hệt nhân ngư trong phim, quả thật mang đến cho người ta một cảm giác xanh mướt, chói mắt khó chịu.

Quan Sơn đáp: "Là ta không đúng."

Chàng trai cứ thế ngồi xổm trước mặt Đàm Việt. Thần sắc bao dung, dịu dàng, đôi mắt xám như phủ sương, dịu dàng mà sâu lắng.

Quan Sơn thừa nhận lỗi lầm của mình, ngược lại khiến Đàm Việt càng thêm tủi thân, như thể mình đứng trên thế thượng phong về đạo lý, tiếp tục nói năng hùng hồn lên án: "Khó khăn lắm tôi mới chấp nhận chuyện đứa con, nghĩ sẽ luôn ở bên anh, vậy mà anh chẳng nói chẳng rằng với tôi lấy một tiếng, đột nhiên cắt đứt cái rụp, đẩy tôi nhảy thẳng đến ba năm sau. Tôi còn chưa kịp hưởng thụ cho ra hồn cuộc sống sinh viên, vậy mà đã biến thành nô lệ tư bản rồi."

Y nghĩ kỹ lại, ba năm đó thực sự không có bất kỳ ký ức chân thật nào. Kết hợp với phản ứng của cơ thể, cảm giác chẳng khác nào trực tiếp xuyên thẳng tới ba năm sau.

Phải biết rằng đời người rất ngắn ngủi. Từ khi nhập học, hơn 10 năm trời khổ học đèn sách, y từ nhỏ đã là học sinh gương mẫu, nghĩ lại quá khứ, phần lớn ký ức đều xoay quanh bài thi và tiết học. Tiểu học và đại học có lẽ là những quãng thời gian vui vẻ nhất, vậy mà khoảng thời gian quý giá ấy, chỉ vì Quan Sơn, cứ thế mà không còn.

Quan Sơn nói: "Vậy ta nghĩ cách quay ngược thời gian, bù đắp cho cậu ba năm ấy, chúng ta có thể cùng nhau đi lại một lần nữa trên trục thời gian đó?"

Hắn là thần minh, đương nhiên nói được thì làm được.

Đàm Việt có chút động lòng: "Thật sao?"

Quan Sơn đáp: "Dĩ nhiên là thật. Cậu quên ta là thần minh rồi sao, không gì là không làm được."

Đấy không phải lời khoe khoang, mà là sự thật.

Đàm Việt mím môi: "Thôi, vẫn là bỏ đi. Quá khứ đã qua rồi, không cần quay đầu lại, chúng ta phải nhìn về phía trước."

Y không thích lặp lại quá khứ. Đây không phải trò chơi, mà là đùa giỡn với thời gian, thật lòng mà nói, "làm lại" thật ra cũng chẳng có ý nghĩa gì, hơn nữa nếu không khéo còn có thể quấy nhiễu dòng thời gian, ai biết sẽ có tác dụng phụ gì hay không.

"Tôi thấy hiện tại cũng khá tốt, ít nhất là rất tự do." Đàm Việt không phải đứa trẻ ba tuổi, trẻ con dù sao vẫn phải dựa dẫm vào người lớn. Bắt y quay về quá khứ, trở lại trường học, còn không bằng cho một nô lệ tư bản như y được nghỉ phép dài hạn.

"Dù sao anh cũng cho tôi rất nhiều, rất nhiều tiền, tôi tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ dài thì cũng như nhau thôi!"

Quan Sơn hỏi: "Vậy chuyện này coi như cho qua?"

"Sao có thể dễ dàng cho qua như vậy." Đàm Việt tức giận nói, "Tôi còn nhiều chuyện chưa nói xong. Không có sự cho phép của tôi, anh không được ngắt lời!"

Đàm Việt tiếp tục: "Anh rõ ràng có thể khống chế đám rắn đó, vậy mà vẫn thả ra nhiều rắn như thế để dọa tôi. Lúc ở thôn Bạch gia, tôi trốn trong tủ, anh rõ ràng đã thấy tôi, vậy mà còn cố ý làm tôi sợ, anh là đồ xấu xa!"

Quan Sơn đồng ý: "Đúng vậy, ta là đồ xấu xa."

Đàm Việt lại nhắc đến đoàn xiếc thú. Khoảng thời gian ấy, xét tương đối thì dễ chịu hơn nhiều, những giấc mơ tốt đẹp, không có cảm xúc tiêu cực gì. Mỗi lần nhớ lại đều là truyện cổ tích ngọt ngào. Y nghĩ ngợi hồi lâu: "Ngài thỏ..... Ngài thỏ rất đáng yêu."

Lông xù xù đứng đầu thiên hạ, lại mềm mại, còn biết giả mang thai, cùng những màn ảo thuật mộng mị nối tiếp nhau, rực rỡ, đầy lãng mạn, đẹp đến nao lòng.

Lần này đến lượt Quan Sơn cắn Đàm Việt một cái. Hắn không kìm được để lộ dáng vẻ của loài rắn, phun ra đầu lưỡi nhỏ, dùng hai chiếc nanh cắn mạnh vào cổ Đàm Việt, truyền dấu ấn của mình cùng thứ độc dịch không gây chết người, cắn Đàm Việt đến đau điếng: "Cậu rất bất công đấy Tiểu Đàm à, cậu là đồ xấu xa."