Dùng xong bữa cơm, kế hoạch tiếp theo cũng được vạch ra hoàn chỉnh.
Đầu tiên, tôi sẽ dùng tài khoản của mình để chia sẻ lại nguyên nhân và kết quả của sự việc, kèm theo các từ khóa để kéo lưu lượng chú ý.
[Hành vi bạo hành y tế ác ý khiến bệnh nhân khác không thể khám bệnh.]
[Bóp méo sự thật khiến bác sĩ rơi vào vòng xoáy dư luận.]
Phải xé chuyện này ra cho thật to.
Tôi cũng sẽ mở riêng một không gian mạng dành cho những bệnh nhân cũ của Chu Hoài Ngộ để họ để lại bình luận.
Bàn tay của gia đình kẻ gây rối kia còn chưa vươn dài tới mức can thiệp được vào mạng xã hội của tôi đâu.
Tôi còn liên hệ với các đơn vị truyền thông trong nước từng phỏng vấn mình, dành ra một chuyên mục để công bố và theo dõi sát sao sự việc lần này.
Giáo sư Sầm sẽ liên hệ với bệnh viện và ban lãnh đạo cấp trên để gây áp lực cho bộ phận khám nghiệm t.ử thi, yêu cầu họ đưa ra kết luận y khoa trong thời gian sớm nhất.
Giáo sư Sầm dù đã ngoài sáu mươi nhưng vẫn đang cống hiến ở tuyến đầu, học trò của ông rải rác khắp mọi ngóc ngách trong ngành y tế.
Chu Hoài Ngộ sẽ mở livestream, công khai phân tích nguyên nhân dẫn đến sự cố lần này.
Hơn nữa, chúng tôi còn trích xuất camera giám sát ở bãi đỗ xe của bệnh viện, cổng chính và cả khu chung cư nơi anh ấy đang ở.
Chúng tôi sẽ báo cảnh sát, tống cổ tất cả những kẻ gây rối vào tù.
Mọi thứ đều đã được sắp xếp chu toàn.
Giáo sư Sầm lên tiếng.
"Hai đứa tạm thời chuyển đến nhà thầy sống đi.
Ngày nào cũng ở khách sạn thì còn ra thể thống gì nữa."
Giáo sư Sầm bắt taxi về nhà.
Chiếc xe ông lái đến được để lại cho Chu Hoài Ngộ dùng.
Tôi lên xe của Chu Hoài Ngộ, cùng anh ấy đến khách sạn dọn đồ.
Tôi chẳng có đồ đạc gì nhiều, ngoài vài bộ quần áo, chiếc máy tính ra thì toàn là t.h.u.ố.c.
Tôi đoán trên người mình chắc chắn cũng ám đầy mùi đắng nghét của t.h.u.ố.c.
Tôi lén nhìn Chu Hoài Ngộ.
Hoàn toàn trái ngược với tôi, trên người anh ấy toát ra sự tươi sáng rạng rỡ của ánh nắng ban mai và hương thanh mát của bạc hà đập đá.
Dù đã năm năm trôi qua, hiện tại cũng đang là cuối thu.
Cách biệt với mùa hè năm chúng tôi gặp nhau đã là một khoảng lệch pha của thời gian rồi.
Vậy nên anh ấy không còn nhớ tôi nữa.
Trước khi lên xe, anh ấy khoác ba lô của tôi lên một bên vai, bên còn lại đeo túi của mình.
Rồi sánh bước đi song song cùng tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khung xương và những múi cơ ẩn dưới lớp áo của anh ấy, mang những đường nét khỏe mạnh của một người chăm chỉ tập thể thao quanh năm và xông pha trên tuyến đầu.
Còn tôi thì cuộn mình trong chiếc áo măng tô rộng thùng thình, nhìn qua lớp kính phản chiếu bóng người của thang máy...
…Chỉ thấy một dáng vẻ mỏng manh và gầy gò, trên mặt còn mang nét tái nhợt ốm yếu của chính mình.
Anh ấy lên tiếng hỏi.
"Vì sao cậu cứ nằng nặc đòi tôi làm bác sĩ của cậu vậy?"
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi thành thật trả lời.
"Bởi vì anh từng cứu tôi."
Anh ấy bật cười khẽ, giọng nói nhẹ bẫng tựa như một lời nỉ non thì thầm với chính mình.
"Nhóc lừa gạt."
Tôi đâu có lừa anh ấy, chỉ là lúc đó tôi vừa mới kết thúc buổi phỏng vấn, trên mặt vẫn còn lớp trang điểm bắt hình được họa kỹ lưỡng.
Tịch Tụng Minh của năm mười tám tuổi cũng không tái nhợt và ốm yếu như bây giờ.
Năm năm của Chu Hoài Ngộ và năm năm của tôi, phát triển theo hai chiều hướng hoàn toàn trái ngược nhau.
12
Một tuần sau.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Dư luận đảo chiều với tốc độ ch.óng mặt.
Sự thật cuối cùng cũng được phơi bày ra ánh sáng.
Kết luận nguyên nhân t.ử vong trong báo cáo khám nghiệm t.ử thi là ngạt thở.
Nguyên nhân ngạt thở là do trào ngược thực quản xảy ra trong quá trình phẫu thuật.
Bệnh nhân dù biết rõ mình sắp phải làm phẫu thuật nhưng vẫn uống nước.
Giấy cam kết đồng ý phẫu thuật đã ghi rõ ràng quy định nhịn ăn nhịn uống trước khi mổ, trên đó còn có chữ ký xác nhận của người nhà bệnh nhân.
Hộ lý luôn chăm sóc cho người bệnh đã khuất vì không chịu nổi áp lực nên đã ra tự thú.
Sáng hôm đó, anh ta đã nhìn thấy bệnh nhân uống nước, sau khi gặng hỏi thì bệnh nhân bảo chỉ ngậm trong miệng rồi nhổ ra thôi.
Sau khi sự việc xảy ra, anh ta muốn lên tiếng trình bày rõ ngọn ngành nhưng lại bị người nhà bệnh nhân bịt miệng.
Sự nghiệp của người nhà bệnh nhân vốn đang trên đà thăng tiến, tất cả đều nhờ vào các mối quan hệ của bệnh nhân đã mất.
Bệnh nhân vừa nằm xuống, con đường thăng quan tiến chức của bọn họ cũng đứt đoạn theo.
Bọn họ cần một nơi để trút giận.
Bọn họ vốn chẳng thèm quan tâm bệnh nhân c.h.ế.t vì lý do gì, bọn họ chỉ đơn giản là giận cá c.h.é.m thớt đổ hết lên đầu Chu Hoài Ngộ mà thôi.
Cốt để giải tỏa ngọn lửa tức giận và sự bất mãn trong lòng mình.
Kẻ nào đáng ngồi tù thì phải ngồi tù, kẻ nào đáng xin lỗi thì phải xin lỗi, kẻ nào phải chịu trách nhiệm trước pháp luật thì phải gánh chịu.