Những hạt bắp vàng rực lúc chưa nướng đã rất bắt mắt, sau khi được xoay vần nướng trên lò, mùi thơm ngào ngạt của bắp hoàn toàn được kích phát ra ngoài, rắc thêm chút gia vị, hương thơm đặc trưng tỏa ra khiến người ta phát thèm. Mẹ Khải Khải đã lâu rồi không ăn cả một bắp ngô trọn vẹn như thế này, lúc mới cầm trên tay còn thấy hơi khó gặm, nhưng khi nếm được vị ngọt thanh, giòn tan quyện với chút hương cháy cạnh của bắp nướng, trên mặt cô chỉ còn lại sự say mê.
Khải Khải nhận ra trong mắt mẹ giờ chỉ có bắp nướng, cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Mẹ ơi, mẹ ơi con cũng muốn ăn.”
“Vậy con chỉ được ăn hai miếng thôi nhé.” Mẹ Khải Khải lúc nãy đã vui mừng rồi nên giờ không còn thấy ngạc nhiên khi con trai sẵn lòng ăn nữa. Sau khi đích thân nếm thử vị ngon của đồ nướng, cô cảm thấy con mình thích ăn là chuyện rất bình thường, bởi ngay cả một người lớn đã từng thử qua bao nhiêu món ngon như cô còn không cưỡng lại được sức hút của quầy đồ nướng này.
Tất nhiên, cô không cho con trai ăn nhiều không phải vì tiếc, mà vì nghĩ rằng bắp không dễ tiêu hóa, với hệ tiêu hóa của con trai cô thì ăn nhiều rõ ràng không phải chuyện tốt. Trước đây con không chịu ăn gì khiến cô rầu rĩ, giờ con chịu ăn rồi lại phải kiểm soát số lượng, khiến cô có một nỗi lo đầy hạnh phúc.
Khải Khải lúc chưa ăn bắp nướng thì ngoan ngoãn gật đầu, nhưng sau khi nếm được vị ngọt thanh, giòn sần sật thì hai miếng hoàn toàn không đủ thỏa mãn cậu bé.
“Mẹ ơi con muốn ăn nữa!”
Người mẹ lại không dám cho cậu bé ăn thêm. Người mẹ vốn khá chú trọng hình tượng giờ đây lại c.ắ.n từng miếng lớn gặm bắp lấy gặm để, hoàn toàn vì con trai mà vứt bỏ cả hình tượng, chưa đầy hai phút đã gặm sạch bách phần bắp còn lại. Khải Khải chưa từng thấy mẹ như vậy bao giờ, mắt và miệng lập tức mở tròn xoe, đứng ngẩn người ngẩng đầu nhìn, quên luôn cả việc định làm mình làm mẩy đòi ăn.
Tranh thủ lúc con trai còn chưa kịp phản ứng, mẹ Khải Khải lại tăng tốc giải quyết nốt những xiên đồ nướng còn lại, sau đó dùng khăn giấy lau miệng với vẻ mặt đầy mãn nguyện.
“Mẹ ơi...”
Nghe thấy con trai gọi mình, cô liền dắt tay cậu bé nói: “Muốn về nhà rồi phải không? Đi thôi, mẹ đưa con về.”
Khải Khải giờ chẳng muốn về chút nào, cái đầu nhỏ lắc nguầy nguậy: “Không về đâu, con muốn ăn đồ nướng cơ.”
Cậu bé vừa dứt lời, trong xe đẩy Mộc Thiêm đúng lúc lật mặt mấy xiên cá đù vàng. Những con cá được nướng vàng ươm hai mặt tỏa ra mùi thơm tươi ngon nồng nàn, ngửi vào thực sự là thơm c.h.ế.t người. Trước khi ăn, Khải Khải chỉ thấy hơi thơm, nhưng sau khi ăn rồi, cậu bé ngửi thấy mùi hương là đã bắt đầu muốn chảy nước miếng.
“Nhưng mẹ đã ăn hết rồi, lần sau chúng ta lại đến ăn nhé? Lần sau rủ cả bố đi cùng nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Con muốn ăn ngay bây giờ cơ, mẹ mua đi.” Khải Khải ngửi thấy mùi thịt nướng dứa vừa ăn lúc nãy, không muốn đợi đến lần sau.
“Nhưng con nhìn xem có bao nhiêu người đang xếp hàng kìa...” Người mẹ định lấy việc xếp hàng ra để từ chối, nhưng trẻ con thì biết gì về việc xếp hàng khó khăn thế nào, cứ đòi ăn cho bằng được.
Cuối cùng, vẫn là Mộc Thiêm lên tiếng: “Mỗi người mỗi lần chỉ được mua mười phần thôi, phần của em hôm nay đã ăn hết rồi.”
Mẹ Khải Khải nghe vậy liền tranh thủ phụ họa: “Con xem, ông chủ đã nói chỉ được mua mười phần thôi mà, chúng ta cứ về nhà trước đã, lần sau lại đến.”
Đừng nhìn trẻ nhỏ mà lầm, cậu bé cũng biết người nhà sẽ nuông chiều mình nhưng người lạ bên ngoài thì không. Nghe lời Mộc Thiêm nói, Khải Khải có chút không vui, thậm chí còn khoanh hai tay nhỏ trước n.g.ự.c, suýt chút nữa là dậm chân bành bạch. Mẹ Khải Khải xoa tóc con trai, cúi xuống ghé sát tai dỗ dành một hồi lâu, cuối cùng mới dắt được tay đưa cậu bé đi.
Bên cạnh, Dư Hướng Thiên nhìn theo bóng lưng hòa thuận của hai mẹ con, gương mặt đầy nụ cười nói với phòng livestream: “Thấy chưa, tôi đã bảo rồi, không một ai có thể từ chối đồ nướng của ông chủ đâu. Những ai vừa nãy cược là không ăn thì mau giao que cay ra đây.”
[Cái thằng bé này thật là không có tiền đồ gì cả...]
[Ha ha ha ha, người lớn còn chẳng cưỡng lại được sự cám dỗ của đồ nướng, sao mọi người lại nghĩ trẻ con có thể kháng cự nổi?]
[Tôi còn chẳng muốn nói đâu, lần trước con trai tôi thấy video đồ nướng trong điện thoại, nó còn chẳng có tiền đồ đến mức l.i.ế.m cả màn hình, thế này thì làm sao có đứa trẻ nào nhịn được khi đồ nướng dâng tận miệng cơ chứ.]
[Sơ suất quá, quên mất đồ nướng và khoai tây chiên vẫn có chút khác biệt, mùi thơm đồ nướng quyến rũ hơn nhiều.]
Truyện của -Gió-
[Trẻ con không chịu nổi là chuyện quá bình thường, dạo này ngày nào tôi cũng xem người ta ăn đồ nướng, thèm đến mức đêm nằm mơ cũng thấy mình đang ăn. Hồi nghỉ hè đông người quá, tôi quyết định đợi mấy ngày nữa tìm cơ hội đi thành phố Q một chuyến.]
[Hì hì, ngày kia tôi đi công tác ở thành phố Q, nếu may mắn chắc có thể tiện đường đi ăn đồ nướng, nghĩ thôi đã thấy tâm trạng tốt hẳn lên.]
[Đi ăn đồ nướng bằng kinh phí công ty? Đây đúng là một ý kiến hay, tôi phải đi xem công ty có hợp tác nào liên quan đến thành phố Q không mới được.]
Dư Hướng Thiên lúc xếp hàng vẫn còn thời gian tán dóc với fan trong phòng livestream, nhưng khi đến lượt thì tâm trí anh ta chỉ toàn nghĩ xem lát nữa sẽ ăn gì.