[Hu hu hu hu, nửa đêm rồi mà cứ nghĩ đến món thịt xiên nướng ngoài giòn trong mềm, móng giò nướng béo mà không ngấy, bắp nướng ngọt thanh giòn tan của ông chủ, thèm đến mức lăn lộn trên giường. Nói đi cũng phải nói lại, ông chủ không thể đến bày hàng dưới nhà tôi sao?]
Mộc Thiêm đã thông báo trước rằng sau kỳ nghỉ Quốc tế Lao động cậu sẽ nghỉ ngơi vài ngày, vì vậy ngày 6 tháng 5 cậu không bày hàng, ngủ một mạch đến tám giờ sáng mới ngủ dậy.
Ngủ dậy thấy một đống thông báo tin nhắn trên điện thoại, cậu mới phát hiện đoạn video đăng tối qua đã gây bão, thậm chí có rất nhiều du khách vào phần bình luận để nhận diện món quà kỷ niệm của mình.
Thấy du khách sau khi rời khỏi thành phố Q vẫn còn nhớ mãi không quên đồ nướng nhà mình, Mộc Thiêm cảm thấy khá tự hào. Còn khi thấy nhiều du khách chia sẻ ảnh đồ nướng trong phần bình luận, “đầu độc” thị giác làm cư dân mạng khác thèm thuồng vào đêm muộn, cậu lại thấy khá buồn cười.
Còn về những nội dung khách quen bình luận giục cậu mau ch.óng bày hàng, cậu trực tiếp lướt qua coi như không thấy. Đùa à, lúc người ta nghỉ năm ngày thì cậu đã nướng đồ đến kiệt sức suốt năm ngày đó, giờ mọi người đi làm lại thì cũng đến lượt cậu được nghỉ ngơi t.ử tế chứ.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Mộc Thiêm không làm gì cả, ngoài việc dọn dẹp vệ sinh nhà cửa đơn giản thì chỉ nằm ườn nghỉ ngơi.
Ngày thứ hai, Khang Khang lại được bác cả đưa sang. Buổi sáng anh cùng Khang Khang lắp Lego ở nhà, buổi chiều thì dẫn Khang Khang ra công viên chơi.
Có thể thấy sau đợt nghỉ lễ Mộc Thiêm thực sự đã nổi tiếng. Ở công viên, thậm chí có người nhận ra cậu, hỏi cậu có phải ông chủ bán đồ nướng bắt giải đề không.
Vì người hỏi là một ông lão nên Mộc Thiêm không nỡ lấp l.i.ế.m, bèn gật đầu thừa nhận.
Thấy đúng là cậu, ông lão cười rất vui: “Cháu gái ông có mua đồ nướng nhà cháu cho ông ăn, sườn cừu nướng thơm lắm, mỗi tội nó không cho ông uống rượu, chứ không thì nhắm với đồ nướng cháu làm, ông phải uống được hai lượng rượu.”
Ông lão họ Lý, là một bác sĩ Đông y về hưu. Sau khi hỏi kỹ vị trí quầy hàng, ông cho biết lần tới sẽ đích thân qua ăn.
Mộc Thiêm mỉm cười gật đầu đồng ý, và cho ông biết thời gian bày hàng cụ thể của mình.
Ông Lý trò chuyện với cậu một lúc, cảm thấy chàng trai này rất tốt, kiên nhẫn với người lớn tuổi, ăn nói lại lễ phép.
Nói chuyện một hồi, ông quay sang nhìn Khang Khang, chủ động đề nghị bắt mạch cho cả hai.
Từ nhỏ đến lớn thể chất của Mộc Thiêm đều rất tốt, sau khi có hệ thống thì sức khỏe lại càng dồi dào như thể đ.á.n.h c.h.ế.t được cả bò. Nói thật, trong dịp Quốc tế Lao động cậu liên tục bày hàng thời gian dài, nhưng cơ thể thực sự không mệt đến thế, chủ yếu là mệt mỏi về tinh thần nhiều hơn.
Ông Lý bắt mạch xong thì không tiếc lời khen ngợi cậu, bảo cơ thể cậu rất khỏe mạnh, đồng thời liên tưởng đến đám thanh niên hay thức khuya ở nhà mình mà không nhịn được càm ràm vài câu.
Tuy nhiên, khi bắt mạch cho Khang Khang, nụ cười trên mặt ông bỗng nhạt đi, trong lòng thậm chí có chút muốn thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hội chứng Down trong Đông y được coi là thiếu hụt bẩm sinh, ngoài việc bồi bổ điều dưỡng tốt thì cũng không có cách nào chữa trị. Nhìn bề ngoài Khang Khang trông còn vạm vỡ hơn Mộc Thiêm, nhưng sức khỏe lại không bằng.
“Tỳ vị có chút không hòa hợp, tình trạng của thằng bé này hàng ngày vẫn cần phải chăm sóc kỹ…”
Ông Lý bắt mạch xong cho Khang Khang liền đọc miệng một đơn t.h.u.ố.c, bảo có thể uống một thời gian để điều lý tỳ vị, tăng cường thể chất.
“Cháu cảm ơn ông ạ.” Mộc Thiêm không ngờ đi dạo công viên lại có niềm vui bất ngờ này, ghi lại đơn t.h.u.ố.c xong liền hỏi ông chỗ bốc t.h.u.ố.c.
Hỏi xong nơi mua t.h.u.ố.c, Mộc Thiêm chợt nhớ ra bèn hỏi thêm: “Tình trạng của anh ấy có phải không được ăn đồ nướng không ạ?”
“Ăn ít một chút thì không vấn đề gì.”
Mộc Thiêm biết đưa tiền chắc chắn ông sẽ không nhận, bèn nói: “Cháu cảm ơn ông nhiều lắm, lần sau ông qua cháu mời ông ăn đồ nướng.”
“Không cần cháu mời đâu, cháu giảm giá cho ông là được rồi.” Ông Lý cười hì hì nói.
Tạm biệt ông lão, Mộc Thiêm trực tiếp đưa Khang Khang đi mua t.h.u.ố.c. Sau bữa tối, cậu sắc cho anh một bát. Mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc khiến Khang Khang vừa ngửi đã muốn chạy.
“Đậu Đậu còn chẳng sợ đắng đâu…” Mộc Thiêm không còn cách nào khác, đành dùng kế khích tướng. Không ngờ lại khá hiệu quả, Khang Khang ngoan ngoãn lại gần uống cạn bát t.h.u.ố.c trong một hơi.
Đến khi bác cả qua đón Khang Khang, Mộc Thiêm nhân tiện kể lại chuyện gặp vị danh y già hôm nay.
Nghe xong bác cả không hề trách cậu vẽ chuyện, ngược lại còn trực tiếp rút điện thoại định chuyển tiền t.h.u.ố.c cho cậu.
Truyện của -Gió-
“Không cần đâu ạ, chẳng bao nhiêu tiền cả.” Mộc Thiêm không nhận tiền, nhưng khi bác cả sợ làm phiền cậu và đề nghị mang t.h.u.ố.c về nhà tự sắc thì cậu không từ chối nữa.
Tiễn họ xong, Mộc Thiêm lấy điện thoại ra nghịch, rất nhanh đã thấy trong nhóm và dưới tài khoản video ngắn của mình có rất nhiều tin nhắn giục cậu bày hàng.
[Đã hai ngày rồi đấy, lừa của đội sản xuất cũng không dám nghỉ lâu thế đâu, ông chủ bao giờ anh mới bày hàng?]
[Ông chủ anh mà không tới nữa là em tiêu hết tiền đấy, đến lúc đó không có tiền mua đồ nướng em sẽ vác bát đến trước quầy của anh mà xin ăn!]
[Tuổi đôi mươi là độ tuổi đẹp để xông pha, ông chủ không được lười biếng thế, mau bày hàng đi!]