Trong suốt kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, du khách vừa đông vừa ồn ào, thỉnh thoảng thậm chí còn có người xảy ra tranh chấp ngay trước quầy đồ nướng.
Với những ông chủ khác, có lẽ họ sẽ cảm thấy việc kinh doanh càng tốt thì càng vui, dù có mệt thì cũng là “nỗi đau ngọt ngào”. Nhưng với Mộc Thiêm, cậu không tham lam đến thế. Lượng khách như ngày thường đã khiến cậu thấy rất hài lòng. Sự xuất hiện của du khách trái lại đã làm xáo trộn cuộc sống của cậu, khiến cậu bận đến tối tăm mặt mũi, ngay cả Khang Khang cũng không chăm sóc xuể.
Khi kỳ nghỉ mới bắt đầu, cậu chỉ mong nó mau ch.óng kết thúc. Nhưng đến lúc kỳ nghỉ thật sự qua đi, Mộc Thiêm dọn dẹp đủ loại quà lưu niệm mà du khách tặng lại, bỗng nhiên cậu lại cảm thấy, du khách tuy luôn ồn ào náo nhiệt nhưng thực tế phần lớn mọi người đều rất tốt. Hơn nữa, người ta vì yêu mến thành phố Q, yêu mến đồ nướng nhà cậu nên mới lặn lội tới đây, việc cậu cứ thầm mong người ta đi nhanh đúng là có chút không hay.
Đồ vật đều không phải hàng quý giá, nhưng lại đại diện cho tấm lòng của các du khách. Ngoài những bức chữ và tranh tự tay vẽ, còn có không ít người tặng ảnh và đủ thứ đồ vật nhỏ xinh.
Ánh mắt Mộc Thiêm dừng lại ở một viên đá to bằng nắm tay, nghĩ đến đứa trẻ tặng đá cho mình còn dặn đây là trứng khủng long, cậu không nhịn được mà bật cười.
Đứa bé đó chưa đầy sáu tuổi, trông rất kháu khỉnh. Theo lời bố mẹ bé kể thì bé cực kỳ mê khủng long, đi chơi thấy viên đá nào hơi to một chút là nhất quyết bảo đó là trứng khủng long, đòi nhặt bằng được về nhà. Viên đá hình quả trứng này là báu vật của bé, nhưng người nhà chê nó vừa to vừa nặng, không muốn cho bé mang theo, thế là sau khi ăn đồ nướng xong bé đã tặng lại cho cậu.
Mộc Thiêm thấy viên đá này trông cũng khá giống một quả trứng nên không vứt đi, mà mang thẳng về nhà sau khi dọn hàng hôm đó.
Trước đây có không ít người khuyên cậu nên lập một tài khoản để quay video ngắn, chia sẻ chút chuyện thường ngày, biết đâu nhờ đó còn kiếm thêm được tiền. Lúc đó Mộc Thiêm không nghĩ ra có gì đáng quay, nhưng giờ cậu lại rất muốn dùng video để ghi lại những kỷ niệm mà du khách đã tặng mình.
Sẵn lúc cảm xúc mà du khách mang lại vẫn chưa tan biến, Mộc Thiêm nghĩ là làm ngay, cầm điện thoại lên bắt đầu quay phim. Cậu chưa từng đăng video bao giờ, nhưng xem người khác đăng thì không ít, nên cũng biết chút kỹ thuật: đầu tiên là quay bảng hiệu nhà mình, sau đó lần lượt quay từng món quà kỷ niệm, cuối cùng chèn nhạc vào rồi đăng lên.
Quầy Thi Mới Nướng dạo gần đây đang rất hot trên mạng. Tiêu đề của cậu có kèm theo tên quầy đồ nướng nhà mình, nên video vừa đăng lên đã có rất nhiều người lướt trúng.
[Lạ lùng thật, lần đầu tiên lướt trúng video liên quan đến Thi Mới Nướng mà không thấy miếng đồ nướng nào.]
[Bạn nhìn kỹ ảnh trong video đi, hậu cảnh rõ ràng có bếp nướng, trên bếp vẫn đang nướng đồ đấy thôi.]
[Ha ha, chắc là đồ nướng ngon quá, ăn xong mới nhớ ra quay phim nên không có đồ nướng nào lên hình chăng?]
Cư dân mạng bình thường thì tưởng đây lại là một video ghi lại nhật ký du lịch của một vị khách nào đó đến thành phố Q ăn đồ nướng. Nhưng những khách quen trong nhóm đồ nướng khi nhìn thấy tên tài khoản là “Thủy Mộc”, lại nhìn nội dung chia sẻ trong video thì lập tức đoán ngay đây chính là ông chủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Ông chủ là anh phải không? Sao tự dưng lại nhớ ra chuyện đăng video thế này? Mà đăng thì đăng, sao anh chẳng thèm cắt ghép gì cả, xuề xòa quá đi mất.]
Vì Mộc Thiêm không trả lời ngay, vị khách quen này đã trực tiếp chia sẻ video vào nhóm đồ nướng, @ cậu để hỏi xem có phải do cậu đăng hay không.
Mộc Thiêm đăng xong video là đi ngủ ngay, hoàn toàn không thấy tin nhắn trong nhóm. Ngược lại, những vị khách khác trong nhóm tò mò bấm vào xem, rồi đua nhau chạy vào dưới video góp vui.
[Ông chủ anh có tinh thần quay video thế sao không ra bày hàng thêm hai ngày nữa? Em vẫn chưa được nếm món sụn nướng nhà anh đâu đấy!]
[Em biết dựng video này, ông chủ có cần em dạy cách cắt ghép không? Học phí không nhiều, anh chỉ cần trả bằng một cái móng giò nướng là được.]
[Ha ha ha ha, ông chủ ơi cái nhạc nền này sến quá, giống hệt loại nhạc mà lứa tuổi bố em hay dùng ấy.]
Truyện của -Gió-
Cùng với lượng lớn khách quen chạy vào bình luận, thả tim và chia sẻ, sức nóng của video này lập tức tăng vọt. Rất nhanh sau đó, nhiều du khách trước đó cũng lướt thấy video.
[Oa, đó chẳng phải là con chim gốm nhỏ tôi tặng ông chủ sao? Ông chủ còn chuẩn bị cả tổ cho nó nữa, đáng yêu quá đi.]
Thực ra đó không phải tổ chim, mà là cái giỏ nhỏ đan bằng vỏ bắp chưa xong của Khang Khang bỏ lại ở nhà. Lúc nãy khi quay phim, Mộc Thiêm bỗng nảy ra ý tưởng đặt con chim gốm vào đó thấy cũng ổn nên đặt luôn.
[Ông chủ tốt bụng quá, viên đá lớn con trai tôi tặng mà anh cũng giữ lại cẩn thận. Con tôi mê đồ nướng nhà anh lắm, lúc rời đi ở ga tàu còn khóc nhè, đòi ở lại thành phố Q ăn đồ nướng chứ không thèm về nhà đi mẫu giáo nữa.]
[Đồ nướng nhà ông chủ ngon thật sự, nhất là khung xương gà, đậu hũ khô, cà tím... giờ nhớ lại vẫn thấy thèm nhỏ dãi.]
[Vừa về đến nhà là tôi lại muốn ăn đồ nướng rồi, nhưng ăn qua “trần nhà đồ nướng” rồi thì nhìn mấy quán quanh nhà chẳng muốn ăn quán nào cả.]
[Con trai tôi từ thành phố Q về xong bảo sau này nó nhất định phải thi đỗ vào Đại học Q để ngày nào cũng được ăn đồ nướng. Tôi đã tính rồi, đến lúc đó cả nhà có thể thuê phòng cạnh trường để ở cùng nó. Tất nhiên vấn đề quan trọng nhất hiện nay là nó mới học lớp Bảy, còn tận năm năm nữa mới thi đại học, không biết năm năm sau ông chủ còn bán đồ nướng ở đó không.]
[Chuyện này đơn giản mà, bạn cứ cho con trai nhảy lớp là được, tháng Chín nhảy thẳng lên lớp Chín dự thi cấp ba, lên cấp ba rồi lại nhảy thẳng lên lớp 12, tiết kiệm được bao nhiêu năm luôn.]