Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 169



Sau khi làm việc tốt và trở về nhà, đêm đó Mộc Thiêm ngủ ngon hơn hẳn. Sáng hôm sau tỉnh dậy mở mắt ra, cậu nghĩ đến việc hôm nay là Tết ông Công ông Táo, lại nghĩ đến việc mình đã bắt đầu nghỉ Tết, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Thời tiết lạnh giá, một người vốn khá chăm chỉ như cậu cũng hiếm khi muốn lười biếng. Vệ sinh cá nhân xong, cậu không tự nấu cơm mà mở điện thoại đặt đồ ăn giao tận nơi.

Khách quen nhà cậu toàn là những tâm hồn ăn uống, thường xuyên tán gẫu trong nhóm về việc quán nào ngon hay quán nào nên tránh. Nhờ phúc của họ, Mộc Thiêm ít khi ra ngoài ăn nhưng lại biết không ít quán ăn báu vật trong thành phố.

Tầm giờ này trên nền tảng đặt đồ ăn toàn là các quán ăn sáng. Cậu vừa mở ứng dụng đã thấy ngay ở trang chủ một cửa hàng mà khách hàng từng khen ngợi, liền trực tiếp nhấn vào mua tào phớ và tiểu long bao.

Trong nhà không có hệ thống sưởi, mùa đông chỉ có thể dựa vào máy sưởi nhỏ. Trước đây sợ tốn điện, Mộc Thiêm chỉ dám bật máy sưởi vào lúc lạnh đến mức không chịu nổi. Năm nay kiếm được không ít tiền, cậu dĩ nhiên sẽ không còn xót tiền điện nữa.

Mùa đông ngồi trước máy sưởi sưởi ấm quả thực không gì thoải mái bằng. Mộc Thiêm cảm nhận hơi ấm đó, trên mặt nở nụ cười nhạt.

Hơn hai mươi phút sau cậu nhận được điện thoại từ shipper. Sau khi chỉ đường, vài phút sau bên ngoài cửa lớn truyền đến tiếng gõ cửa.

“Cảm ơn anh.” Mộc Thiêm mở cửa, vừa nhận đồ ăn vừa nói lời cảm ơn.

Anh shipper nói “không có gì” rồi bỗng nhiên nhận ra cậu, nở nụ cười niềm nở chào hỏi: “Ông chủ, khéo quá, không ngờ lại nhận được đơn của anh. Tôi cứ bảo cái xe đậu bên ngoài nhìn sao mà quen mắt thế.”

“Thật là khéo.”

Mộc Thiêm nhận ra đây chính là anh shipper từng đến quầy đồ nướng của mình để mua hộ đồ cho khách, liền mỉm cười chào lại.

“Quán ăn sáng anh đặt có môi trường vệ sinh khá tốt, cứ yên tâm mà ăn nhé.” Anh shipper trước khi đi còn chủ động dặn dò thêm.

Tiễn shipper đi xong, Mộc Thiêm xách đồ ăn sáng vào nhà và bắt đầu thưởng thức. Cậu phát hiện hương vị quả nhiên rất tuyệt, tào phớ không có mùi nồng của đậu, kết cấu mềm mịn, vị rất ngon.

Tiểu long bao thì lại càng khỏi phải bàn. Loại bánh bao bột lên men vốn đã rất hấp dẫn, lại còn là loại bánh bao nhân thịt mỡ màng, nhìn bề ngoài thôi đã thấy thèm, đến khi há miệng c.ắ.n một miếng, quả thực là thơm lừng!

Bình thường toàn là khách hàng cảm thán đồ nướng nhà cậu ngon, lúc này Mộc Thiêm có chút trải nghiệm được cảm giác của thực khách khi được ăn món ngon, đó là sự thỏa mãn đến từ tận đáy lòng.

Truyện của -Gió-

Đúng lúc này, trong một nhóm chat đồ nướng vang lên âm thanh thông báo tin nhắn. Là một sinh viên nhắn tin than vãn, nói rằng về quê điểm không tốt chính là sáng sớm tinh mơ đã bị người nhà gọi dậy.

Mộc Thiêm thấy tin nhắn mang đầy vẻ oán niệm, liền trực tiếp chụp một bức ảnh bữa sáng trên tay và chia sẻ vào nhóm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Ông chủ sao anh dậy sớm thế? Tiểu long bao của anh nhìn hấp dẫn quá, làm em thèm c.h.ế.t đi được!]

[Tiểu long bao nhân thịt mỡ màng kìa! Cho em ăn một cái với, em thèm quá (chảy nước miếng)]

[Tuần đầu tiên nghỉ Tết mà đã nhớ đồ nướng nhà anh rồi, sao ở quê em không có hàng đồ nướng nào ngon như vậy nhỉ...]

[Đói rồi, hay là cứ ăn sáng xong rồi đi ngủ tiếp vậy.]

Sau khi chia sẻ bữa sáng, Mộc Thiêm thấy tin nhắn nhảy liên hồi, cứ ngỡ họ cũng dậy sớm như mình. Kết quả trò chuyện vài câu mới biết, ngoài một số ít bị người nhà gọi dậy, thì phần lớn đám này đều là thức đêm đến giờ vẫn chưa ngủ.

Tổng kết lại là: Mộc Thiêm dậy sớm, còn đám “cú đêm” kia là thức trắng đến sáng vẫn chưa ngủ.

[Thủy Mộc: Các cậu giỏi thức thật đấy, mau ăn sáng rồi đi ngủ bù đi...]

Hồi cấp hai Mộc Thiêm cũng có một thời gian thích thức đêm. Hồi đó trong nhà không có người lớn quản lý, học kỳ hai năm lớp tám cậu bị nghiện internet. Vì chơi đêm ở quán net rẻ hơn nên cậu ban ngày đi học, ban đêm thức trắng lên mạng.

Hồi đó còn trẻ, cậu thức khuya chẳng cảm thấy gì, chỉ thỉnh thoảng ban ngày ngủ gật trong lớp. Giáo viên có lẽ cũng thông cảm hoàn cảnh gia đình đặc biệt của cậu nên thậm chí chẳng hề trách mắng gì. Nhưng sau này có một đêm, khi đang chơi thâu đêm ở quán net, tận mắt chứng kiến một người đàn ông trung niên ngày nào cũng cắm rễ ở quán net suýt chút nữa đột t.ử, cậu nhìn đối phương như thấy chính tương lai của mình, bỗng nhiên cảm thấy quán net, cảm thấy việc thức đêm trở nên vô vị nhạt nhẽo.

Mộc Thiêm lắc đầu, xua tan những ký ức vừa ùa về rồi cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng.

Bình thường đã quen bận rộn, đột nhiên được rảnh rỗi cậu còn hơi không biết phải làm gì. Đi loanh quanh trong nhà hai vòng mới nhớ ra, nghỉ Tết thì phải dọn dẹp nhà cửa. Cậu vừa bận rộn được một lúc thì Khang Khang được bác đưa đến. Anh chẳng nói năng gì, cầm ngay chổi lên đòi giúp đỡ.

Mộc Thiêm tự nhiên sẽ không khách sáo với anh, chọn vài công việc đơn giản giao cho.

“Em trai ơi nhìn này.”

Khang Khang cũng giúp được không ít việc, có điều tay bận rộn thì miệng cũng không ngơi, lúc nào cũng gọi Mộc Thiêm, phải được Mộc Thiêm khen ngợi mới vui vẻ tiếp tục làm việc.

Tổng vệ sinh khá tốn thời gian. Buổi sáng Mộc Thiêm dọn dẹp hết những thứ không cần thiết trong nhà vứt ra bãi rác, rồi lau sạch bụi bặm ở những chỗ cao trong nhà, bận rộn mãi đến tận trưa cũng chưa xong.

“Đi thôi, rửa tay rồi em dẫn anh đi ăn cơm.”

Hơn mười hai giờ, Mộc Thiêm gọi Khang Khang đi ăn cơm, Khang Khang vui vẻ rửa tay xong liền lẽo đẽo theo cậu ra ngoài.

Bên ngoài khu tập thể có khá nhiều quán ăn, không cần thiết phải lái xe. Hai người đóng cửa đi ra ngoài, Mộc Thiêm chú ý thấy đống rác mình đóng gói vứt vào thùng rác lúc sáng đã bị người ta lục lọi tứ tung.


">