Anh ta thầm nghĩ, rồi lảo đảo đứng dậy bước đến trước bếp nướng hỏi: “Giải đề gì?”
“Bên cạnh có máy tính bảng, mở ra là có thể giải.” Mộc Thiêm vừa nói vừa tiếp tục lật mặt đồ nướng, những xiên thịt đang chảy mỡ xèo xèo trông hấp dẫn vô cùng.
“Anh đặt câu hỏi khó thế này, chắc chắn là bán được hàng không?”
Anh ta nói thì nói vậy nhưng tốc độ giải đề lại không hề chậm, có thể thấy đầu óc khá thông minh, thời đi học chắc chắn thành tích không tồi.
“Khó mà anh vẫn giải được đấy thôi.” Mộc Thiêm đáp.
Người đàn ông không nói gì thêm cho đến khi gọi món, phát hiện mỗi lần chỉ được chọn mười phần mới ngẩng đầu hỏi: “Hệ thống gọi món của anh có vấn đề à? Sao chỉ cho chọn mười phần?”
“Không vấn đề gì cả, giải một lần đề chỉ được gọi mười phần đồ nướng, nếu ăn không đủ thì xếp hàng lại rồi gọi tiếp.”
Người đàn ông lần đầu tiên nghe thấy có kiểu kinh doanh như thế này. Nếu không phải cảm thấy nói thẳng “Anh bị bệnh à” là thiếu văn hóa, anh ta đã muốn hỏi ông chủ có phải có vấn đề thần kinh không, chứ làm gì có người kinh doanh lại cố tình gây khó dễ cho khách, cứ như sợ mình buôn may bán đắt quá vậy.
Nhưng nghĩ đến cuộc sống của chính mình cũng đang rối như canh hẹ, cuối cùng anh ta cũng chẳng buồn nói nhiều, thầm nghĩ mười phần thì mười phần, gọi món xong liền đứng sang một bên chờ ăn.
Khi mùi thơm ngày càng nồng nàn, đồ nướng cuối cùng cũng ra lò. Mộc Thiêm dùng hộp đựng xếp gọn những xiên thịt cừu, thịt ba chỉ, đậu hũ nướng mà anh ta đã gọi rồi đưa qua.
Truyện của -Gió-
Những xiên thịt cừu ngoài giòn trong mềm thực sự rất ngon, thịt nạc mỡ đan xen quyện cùng thì là, bột ớt và các loại gia vị khác, ăn vào thấy thơm mà không ngấy, ngay lập tức đ.á.n.h thức vị giác đang ngủ say.
Người đàn ông không nói lời nào nhưng tốc độ tuốt xiên vô thức nhanh dần lên, đồng thời trong lòng cũng hiểu ra tại sao chủ hàng đồ nướng này lại dám đặt ra nhiều quy định đến vậy.
Gió lạnh thổi, rượu lạnh uống vào, cả người anh ta vốn đã sớm lạnh ngắt như thời tiết lúc này. Thế nhưng, khi vài xiên thịt nóng hổi, thơm phức trôi xuống bụng, hơi ấm từ dạ dày nhanh ch.óng lan tỏa, khiến cả cơ thể anh ta ấm áp trở lại.
Người đàn ông lẳng lặng ăn hết mười phần đồ nướng, rồi lại cầm máy tính bảng lên giải đề để gọi món tiếp.
“Chúc mừng vị khách số 02 giải đề đúng, thành công nhận được ba xiên thịt cừu, ba xiên thịt ba chỉ…”
Lúc nãy khi gọi món thực ra cũng có tiếng loa thông báo nhưng anh ta hoàn toàn không để ý. Lúc này nghe thấy tiếng thông báo nhận được món ăn, không biết có phải vì thấy buồn cười không mà khóe môi anh ta chợt nhếch lên một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lúc nãy độ cay thế nào, có cần thêm cay không?”
Lần trước anh ta không chọn độ cay nên Mộc Thiêm trực tiếp nướng vị cay vừa. Lúc này thấy tâm trạng đối phương có vẻ khá hơn một chút, cậu vừa đặt nguyên liệu lên bếp vừa hỏi.
“Bột ớt nhà anh khá thơm, không phải kiểu cay gắt, có thể thêm cay một chút.”
“Được.”
Lần nướng này Mộc Thiêm cho nhiều bột ớt hơn một chút, vị cay nồng nàn nương theo khói bếp tỏa ra, giữa mùa đông chỉ cần ngửi thôi đã cảm thấy cơ thể ấm lên rồi.
Nếu Mộc Thiêm tỏ ra quan tâm quá mức, người đàn ông có lẽ còn không muốn nói chuyện. Nhưng trong hoàn cảnh Mộc Thiêm chỉ chuyên tâm nướng đồ, anh ta ngược lại có chút muốn lên tiếng: “Ông chủ bán đồ nướng bao nhiêu năm rồi? Tay nghề tốt đấy.”
“Năm nay mới bắt đầu bày hàng thôi.”
“Vậy thì anh đúng là có thiên phú đấy.” Người đàn ông có chút kinh ngạc, bởi nhìn vào thủ pháp này, bảo cậu là một bậc thầy đồ nướng hơn mười năm kinh nghiệm cũng có người tin.
“Chẳng còn cách nào khác, đều là vì mưu sinh nên luyện ra cả đấy.”
Trên bếp nướng, bề mặt thịt ba chỉ phát ra tiếng mỡ nổ lách tách, Mộc Thiêm cầm bàn chải phết vài cái rồi rắc thêm chút gia vị.
“Vậy trước đây anh làm nghề gì?”
“Trước đây tôi làm việc ở cửa hàng tiện lợi, làm được vài năm, vất vả lắm mới lên được chức cửa hàng trưởng thì bị một kẻ có quan hệ nhảy dù xuống chiếm chỗ...” Mộc Thiêm thực ra không thấy cuộc đời mình từ nhỏ đến lớn t.h.ả.m hại đến mức nào, khó khăn đến mấy cậu cũng đã vượt qua. Nhưng nếu có thể dùng trải nghiệm của mình để giúp đỡ người khác, cậu cũng không ngại đem ra kể.
Cậu không nói chi tiết, nhưng việc mất bố mẹ từ năm cấp hai, chỉ dựa vào sự giúp đỡ của bà lão hàng xóm để sống qua ngày, sau khi lên cấp ba đã phải tự mình bươn chải, vất vả lắm mới lên được chức cửa hàng trưởng lại bị người khác cướp mất công việc, chỉ riêng những trải nghiệm này thôi đã đủ khiến người ta thấy thật chẳng dễ dàng gì.
Hạnh phúc đều là nhờ sự so sánh mà có. Người đàn ông nghe xong lời của Mộc Thiêm, im lặng một hồi rồi cũng bắt đầu chia sẻ những chuyện tồi tệ mà mình gặp phải.
Người bạn quen biết hơn mười năm rủ anh ta hợp tác làm ăn, kết quả là phụ lòng tin của anh ta, trực tiếp ôm tiền biến mất. Anh ta chẳng còn cách nào, đành phải tìm một người bạn khác đang nợ tiền mình để đòi nợ nhằm vượt qua giai đoạn khó khăn, kết quả là đối phương không những không trả tiền mà còn quay lại mắng anh ta một trận.
“Anh nói xem có phải tôi bị mù mắt rồi không, sao toàn quen biết loại bạn bè như thế...”
“Loại đó không gọi là bạn bè, gọi là “bị đơn”. Anh nên báo cảnh sát thì báo, nên thuê luật sư thì thuê, cố gắng cứu vãn tổn thất là được.” Mộc Thiêm nói xong liền đưa phần đồ nướng vừa ra lò cho anh ta.